Tuy nhiên buồn bã cũng không bao lâu, Vương sư gia đã nói một câu khiến y lòng dạ rộng mở.
- Lão gia không cần phải lo lắng. Hai nhà Triệu, Từ mặc dù kết thông gia, nhưng Từ Châu trước nay có gì khác biệt sao?
Đúng là như thế, Triệu Tiến cũng đã cầm cái cần nên lấy, Từ gia bên kia vẫn luôn như vậy, sau khi hai nhà ở chung một chỗ, vùng Từ Châu cũng không đáng để bọn họ động thủ.
Sau khi cân nhắc lợi hại, quả quyết các mặt đều không có gì khác, mọi người sau khi kinh sợ một phen cũng bình tâm lại, bắt đầu hiếu kỳ chờ xem náo nhiệt rồi.
Bên này Triệu Tự Doanh cùng những người quen biết Triệu Tiến đối với lần kết thân này đều vui vẻ trông thấy, cũng có người tỏ ra kinh ngạc vì thực sự quá nhanh. Ngay cả trong nhà một đám người Trần Thăng, Đổng Băng Phong, Thạch Mãn Cường, Cát Hương cũng bối rối, sau đó bà mối các nơi châu thành Từ Châu đi đi lại lại khắp nơi, làm câu “Tuổi trẻ tuấn kiệt” đáp cầu dắt mối.
Tình hình phía Từ gia lại hoàn toàn ngược lại, phụ thân Từ Trân Trân là Từ Bản Vinh dĩ nhiên vui vẻ, khuê nữ nhà mình hai mươi tuổi vẫn chưa gả, bên ngoài đã có nhiều tin đồn rồi.
Có người đoán cơ thể Từ Trân Trân có bệnh không tiện nói, cũng không ít người nói bên trong khuê phòng Từ Trân Trân có nuôi trai lơ, từ bạch diện thư sinh đến võ phu cường tráng đầy đủ mọi thứ, giờ có người tới cửa cầu thân, sớm xuất giá cũng là để dẹp yên những tin đồn này rồi.
Gia chủ Từ gia Từ Bản Vinh đối với trưởng nữ này trong lòng vẫn luôn thấy áy náy, Từ Trân Trân vì để chấn hưng gia nghiệp vẫn luôn vất vả trong ngoài, chuyện chung thân đại sự của bản thân cũng chẳng quan tâm, còn gây ra nhiều tin đồn như vậy, sớm xuất giá cũng không cần cực khổ như vậy.
Thân làm phụ thân, đối với nữ nhi của mình dĩ nhiên sẽ không có ác ý gì, nhưg những người Từ gia khác thì không giống như thế.
Từ Trân Trân nắm giữ Từ gia không quá năm năm, nhưng làm ăn buôn bán giống như thùng sắt, không có chỗ trống cho người ta chui. Từ gia truyền thừa nhiều năm như vậy, con cháu hư hỏng tự nhiên không ít, từ trước đã trộm bán đồ, trong ngoài cấu kết, việc lợi dụng đục khoét không phải quá nhiều. Từ Trân Trân làm chủ những chuyện này đều bị cấm tiệt. Nay Từ Trân Trân thành gia rồi, theo bọn họ con gái gả chồng như bát nước hắt đi, đã là con dâu Triệu gia rồi, đương nhiên không có tư cách tiếp tục trông coi sản nghiệp Từ gia, cơ hội của mọi người cũng đã tới rồi.
Lư thư biện hỏi ngày sinh tháng đẻ, lúc còn chưa ra khỏi cổng chính của Từ gia thì không ít người Từ gia đã hẹn tối gặp mặt uống rượu ăn mừng, nữ nhân này cuối cùng cũng đi.
Trừ những vui mừng đấy, người lo lắng cũng không ít, chẳng hạn như tam phòng Từ Bản Đức, mặc dù y thân là bậc trưởng bối bị cháu gái sai khiến, bị một số người vô lương tâm gọi là “đại nha hoàn trông nhà”. Nhưng Từ Bản Đức cũng hiểu được nếu không có Từ Trân Trân dẫn dắt, tam phòng Từ gia cơm cũng không có ăn no, người lớn ít, tánh tình yếu nhược, luôn luôn bị người ức hiếp, chính bởi vì có Từ Trân Trân giúp đỡ mới có mặt mũi cũng có chỗ tốt, ăn no mặc ấm, bọn con cái cũng có nơi đi.
Nếu như bây giờ Từ Trân Trân gả chồng, tam phòng Từ gia không bao lâu rồi sẽ trở về nguyên trạng, đây chính là một tai họa.
Nhưng Từ Bản Đức đối với cháu gái của mình luôn bảo sao nghe vậy đã lâu rồi, cũng không dám nói gì, chỉ đành đi đường vòng mà tìm Từ Bản Vinh để nói. Nói đến cục diện bây giờ, dựa theo tính tình của Từ Trân Trân này, vẫn nên chọn một người ở rể, nếu như Triệu Tiến có thể ưng thuận việc này thì là tốt nhất.
Nói được một lần Từ Trân Trân phái người đánh tiếng, Từ Bản Đức lập tức câm như hến, không dám lên tiếng lần nữa. Dù là thằng ngốc cũng hiểu được, vơi thân phận và địa vị của Triệu Tiến căn bản là không ở rể.
Ngoài hai loại người này ra, còn có một loại xem như là cốt cán của Từ gia, bọn họ lo nghĩ cho đại cục của Từ gia, bọn họ cũng phản đối việc hôn nhân này. Nguyên do rất đơn giản, cường hào như Triệu Tiến này nếu như cưới đại tiểu thư Từ gia thì nhất định sẽ nhân cơ hội này chiếm đoạt sản nghiệp của Từ gia, đến lúc đó hết thảy Từ gia có lẽ là chỗ lợi lộc của Triệu gia, vậy làm sao được. Chỉ có gia chủ tự chủ trương tác thành, đại tiểu thư còn chưa hiểu chuyện, chuyện này nhất định phải ngăn cản tới cùng.
Từ đầu tới cuối, ngoài Từ Bản Đức xem như không có việc gì, những người khác đều không để ý tới thái độ của gia chủ Từ Bản Vinh, tất cả đều cảm thấy thái độ của Từ đại tiểu thư mới là quan trọng nhất.
Từ Trân Trân nhanh chóng tỏ thái độ đồng tình. Sau khi nhận được tin tức chính xác, Từ gia lập tức có người vui mừng, có người buồn, có những ả mai mối ở khắp nơi đều muốn gặp mặt Từ Trân Trân, có người nói việc cưới sinh là việc tốt, có người khuyên phải thận trọng, có người nói thẳng Triệu Tiến kia chính là nhân vật cường đạo thô bỉ bậc nhất làm sao có thể xứng với thiên kim tiểu thư của Từ gia.
Ở bên trong thư phòng của gia chủ Từ gia Từ Bản Vinh mới nói.
- Trân Trân, mấy vị tiên sinh kia đều nói Triệu Tiến là một võ phu thô tục, không xứng với con. Cha đây nghe xong cũng thấy rất có lý. Một người đã chém chém giết giết lỗ mãng như vậy, gia đình bên mẹ xuất thân là đồ tể, phụ thân là quân hộ Vệ sở, còn lo nghiệp nha dịch ti tiện. Nhà chồng như vậy, con gả vào sao lại thấy thoải mái được. Ngày đó cha đây cũng là nhất thời hồ đồ, cũng may hết thảy vẫn chưa định. Để cha muốn cự tuyệt bọn chúng, để cho nhị thúc con ở kinh thành tìm cho con một mối hôn sự tốt.
Chợt nhìn Từ Bản Vinh, như thế cũng không giống chủ nhân một gia tộc lớn, tướng mạo thân hình càng không liên hệ gì tới người khai thác than, nấu sắt mà giống như là con nhà thế gia phồn hoa Giang Nam. Chớ nói đến thân hình gầy yếu của ông ta, y phục khéo léo, phòng sách bố trí cũng tao nhã dị thường.
Từ Bản Vinh dáng vẻ trẳng trẻo nho nhã, tướng mạo có chút nhu hòa, cầm trong tay một cái quạt, nhìn cũng cũ kỹ rồi, không biết bút tích vị danh gia nào, lúc này đang mặc một bộ y phục đạo bào vải mịn, dựa vào trên ghế dài, nói chuyện nhỏ nhẹ, đúng thật giống cái gọi là danh sĩ phong lưu.
- Tiểu sinh, đừng có chạy lung tung, hôm nay học xong rồi sao?
Từ Trân Trân không trả lời câu hỏi của phụ thân mà níu đệ đệ Từ Hậu Sinh đang chạy loạn trong phòng.
Từ Hậu Sinh rất sợ tỷ tỷ của mình, mỗi lần bị níu lại liền yên lặng, vội vàng gật đầu, Từ Trân Trân cười nói với với đệ đệ của mình.
- Ngoan.
Mỗi lần được tỷ tỷ khen ngợi Từ Hậu Sinh lại nhanh nhẹn hẳn lên, ngẩng đầu tò mò hỏi.
- Tỷ tỷ, nghe nói người tỷ muốn gả rất lợi hại, có nhà cao như vậy, cầm trong tay binh khí thô như xà nhà vậy, hai mắt ban đêm biết phát sáng.
Lời nói ngây ngô của trẻ con khiến cả cha và con gái Từ gia đều không nhịn được mà cười lên, Từ Hậu Sinh nhìn tới nhìn lui một chút vẫn không biết mình nói sai cái gì.
Dung mạo Từ Trân Trân và Từ Bản Vinh thực rất giống nhau, nhìn có chút đoan trang nho nhã. Mỗi đại gia tộc, lấy vợ tướng mạo dĩ nhiên sẽ không kém, nhiều đời truyền thừa, không lẽ nào sinh ra một người xấu xí được.