Trừ những thứ đó ra, còn có một số người cũng phải bận rộn vì sang năm, người phương nam không quen xe ngựa, gần vạn xe ngựa và phu xa ở cửa sông Thanh Giang đều là người Hà Nam, Sơn Đông, còn có người Từ Châu và Bi Châu. Ý nghĩa những chiếc xe ngựa đó không kém hơn tào đinh tào thuyền. Hàng loạt thương lữ hàng hóa trong dân chúng chính là dựa vào bọn chúng đi về hướng các nơi đất bắc,
Thương nhân, lữ khách thiên hình vạn trạng từ phía nam hội tụ tới cửa sông Thanh Giang, nhiều người như thế, nhiều hàng hóa như thế, nếu như để mặc cho những phu xe và xe ngựa tự mình mời chào như thế, khẳng định phải chen chúc, hỗn loạn vậy thì càng không cần nói tới.
Ngoại trừ những cái đó, còn có không ít lương thực cắt xén trên tào vận, ngoài những lương thực đi đường sông, đều phải thông qua xe ngựa đưa tới các nơi đường sông không thông thuận, một loại làm ăn buôn bán này, càng cần có người trù hoạch và vận hành.
Nhiều năm nối tiếp như thế, cửa sông Thanh Giang sớm đã hình thành quy củ, hết thảy công việc của tất cả xe ngựa do bảy nhà nha hành* phân chia, bản thân nha hành không có xe ngựa, xa phu. Bọn xa phu kiếm sống xung quanh cửa sông Thanh Giang đi vào trong nha hành viết tên họ, sau đó do nha hành phân ra, tiền khuân vác thu được tất cả chia theo phần mỗi người định trước đó.
(nơi môi giới giữa người bán và người mua hoặc là phân chia công việc cho người cùng nghề được quan phủ đặt ra hoặc một nhóm người nào đó tụ họp lại có từ thời nhà Hán.)
Bọn nha hành làm việc cũng coi như công bằng, bằng không kế sinh nhai đã để cho nhà khác cướp đi rồi. Tuy nhiên cũng có vạch ra sẵn vùng làm ăn, chiếu theo địa phận đi tới phân chia. Có hai hiệu buôn lớn nhất, một là Thông Bắc Hiệu, cái này đi cùng một phía với tào vận, đi về hướng Sơn Đông và Bắc Trực Lệ. Một cái là Trung Nguyên Hành, đây là đi hướng Hà Nam. Một cái khác là Từ Phượng Tường, đây là đi một vùng Từ Châu và Phượng Dương. Đường bộ cũng chỉ có mấy mảnh đất này, mấy nhà khác hoặc là nhận lãnh làm ăn buôn bán với riêng một gia đình nào đó, chẳng hạn như nói mấy hiệu buôn lớn tơ sợi vải vóc Giang Nam chuyên dùng một nhà nào đó. Còn lại thì đi hướng các châu huyện phủ còn lại của Giang Bắc ở Nam Trực Lệ, cũng có nhà nhận lãnh việc làm ăn nhỏ lẻ, chỉ riêng nhằm vào người đi đường.
Cái này không cần nghĩ cũng biết được, nhận làm việc cho hai nhà Trung Nguyên và Thông Bắc tất nhiên là kiếm được nhiều. Một lần chạy tới lui mấy tháng, một năm mấy chuyến cũng đã đủ ăn rồi. Từ Phượng Tường được cái thoải mái, chạy được nhiều thêm mấy lượt. Về phần các nhà khác thì thuộc loại làm chẳng bao giờ khỏe hơn, tựu chung có việc làm nuôi sống mình và xe ngựa.
Gần vạn chiếc xe ngựa, gần ngàn gã xa phu, trừ những hiệu buôn lớn cùng với người thuộc các phe các phái, cũng còn lại được mấy ngàn. Nhiều xe ngựa như vậy, ai không muốn đi nhận những việc kiếm tiền đủ sống kia.
Hai nơi Thông Bắc Hiệu và Trung Nguyên Hành, một lần ra xe ít nhất mười mấy chiếc, trên đường có võ sư hộ vệ, trạm gác châu phủ ven đường cũng đều đút lót chu toàn. Lúc đi tiền khuân vác trả trước ba thành, lúc đưa tới chỗ cần đưa trở về còn được sắp xếp việc làm. Kẻ chi trả tiền khuân vác cũng đúng hẹn, như thế tất nhiên vui vẻ đi làm, chạy được mấy năm đã mua sắm được một chiếc xe mới. Về phần người của Từ Phượng Tường, đường đi rất gần, chạy xong một chuyến trở về nhận thêm được việc làm nữa. Vận khí may mắn đi Từ Châu, nếu như tiện thể mang thêm mấy vò danh tửu Hán Tỉnh trở về, một chuyến này kiếm được nhiều hơn.
Về phần đi các nơi khác, may mắn nhận được làm ăn buôn bán của những thương hộ to lớn kia, không may mắn thì chỉ nhận được những chuyện lẻ tẻ nào đó, mang hàng đi xuyên phủ qua châu. Đường đi không tốt không cần nói tới, còn có lạch ngòi sông suối ngăn trở, đi sang không ít phiền phức, ven đường nói không đút lót không được, gặp phải thổ phỉ mã tặc chỉ đành tự nhận mình xui xẻo, có lúc còn phải bị bá tánh ven đường lừa bịp tống tiền. Càng phiền phức hơn chính là, bản thân nha hành thì sẽ lừa người moi tiền người khác, không lưu tình chút nào, gia súc và xe ngựa cũng không phải của nhà chúng.
Đánh xe kéo hàng, của cải trước mắt tất nhiên không buông tha như thế được, một lần vận chuyển lương thực cũng phải cắt xén mấy chục trên trăm cân, hàng hóa khác cũng tránh không được xớ rớ tay chân. Nhưng thi thoảng một lần hai lần còn được, sự tình làm nhiều rồi, chủ hàng và nhận hàng phát giác ra, tìm thẳng tới nha hành. Nha hành trong quan phủ và trên giang hồ đều có mối dây thân tình. Sau khi hung hăng giáo huấn mấy tên, mọi người đều kiềm nén rất nhiều, nhưng cũng không cách nào bù vào số ấy. Con người thì cũng chẳng sao, nhưng cuộc sống trở nên khó khăn.
Tất cả đều muốn làm ăn buôn bán tốt lên, phá hư việc làm ăn không ai làm, tất nhiên phải tranh giành. Lúc mới đầu chẳng qua chỉ mấy tên thân thể khỏe mạnh ra mặt đi đầu, tới về sau đã có mấy đại bang vạch rõ ranh giới địa phận, đây chính là cái được gọi "bang hội xe ngựa". Sau khi chém giết giành thắng lợi, móc nối với mấy nha hành Thông Bắc Hiệu, Trung Nguyên Hành cùng với Từ Phượng Tường phân chia quyền lợi.
Lúc mới đầu nghiệp phường bọn xa phu bậc này chẳng qua chỉ cầu một kẻ đứng đầu giữ công bằng, nhưng mấy trăm trên ngàn người kết thành một phe, dĩ nhiên không chỉ thỏa mãn dẫn đầu cầu cái công bằng. Nha hành cũng không cách nào mó tay chân vào. Bốn nha hành nhỏ yếu làm không nổi nữa, việc làm đều tập hợp hết vào ba nhà Thông Bắc Hiệu, Trung Nguyên Hành và Từ Phượng Tường. Nha hành thực lực bành trướng hẳn lên cùng bọn bang hội xa phu đoàn kết với nhau hình thành một thế cân bằng mới.
Bang hội xa phu sau khi trải qua chém giết thâu tóm còn lại chỉ hai bang, một đám là Sơn Đông Bang, một đám là Hà Nam Bang. Bên phía Sơn Đông hầu hết là người Thanh Châu, bên phía Hà Nam thì là người phủ Quy Đức và Nhữ Ninh kéo sang. Hai bang này tiếp nhận vận chuyển của ba nha hành và tiệm buôn khác, không phải xa phu trong hai bang này thì sẽ rất khó sống.
Nha hành rút một thành cái này cũng là đạo lý hiển nhiên, nhưng nếu như không phải người trong hai bang Sơn Đông, Hà Nam, tiền xe chở thuê vận chuyển hàng này vẫn phải đưa cho hai bang này một phần. Tính ra như vậy, mặc dù nhận được việc làm của Trung Nguyên Hành và Thông Bắc Hiệu, cũng chẳng qua là sống tạm bợ, thậm chí ngay cả tiền xe đó cũng bị cắt xén, bị sai sử làm việc không công. Cũng theo lẽ thường, bang chúng tầng thấp nhất hai bang Sơn Đông, Hà Nam cũng chẳng có được chỗ tốt nào, cũng chỉ là chở thuê, làm việc, lấy tiền đầy đủ hơn một chút.
Có điều ban đầu là xa phu chạy xe tay chân không sạch sẽ, hiện giờ là bang xe ngựa tay chân không sạch sẽ rồi. Có lúc hàng hóa của người gửi hàng thường xuyên là nửa đường không thấy đâu nữa, song người gửi hàng thường thường đi theo xe tránh không khỏi mất luôn cả người và hàng.
Hai bang Sơn Đông và Hà Nam, hai nhà mỗi nhà đều có mấy ngàn bang chúng, bất kể là ai có mấy ngàn bang chúng đều là thế lớn huyên hoang, sẽ không chỉ an ổn nhận việc từ nha hành bên này. Nhà thổ, sòng bạc, khách điếm bên ngoài xung quanh cửa sông Thanh Giang đều phải giao nộp một phần ngân lượng cho hai bang này, bằng không buôn bán sẽ làm không nổi.