Lời bình phẩm cầu tiến này, cũng chẳng khác nào nói thành là tràn đầy dã tâm, cái này thật cũng thỏa đáng. Uông Đại Cương ra mặt tập họp bọn xa phu làm ăn lẻ tẻ, nói rõ gã thật có toan tính, không cam lòng mưu cầu cuộc sống ấm no.
Uông Đại Cương lưu lại nơi này, thám tử, tai mắt các lộ phái đi tới cửa sông Thanh Giang cũng đều lên đường. Bọn họ bên này chẳng nói gì được tới đón năm mới rồi, tuy nhiên không lưu lại Từ Châu đón năm mới, nhưng tâm tình tất cả đều rất phấn chấn. Người cùng một thể thống nhất trong Triệu Tự Doanh không cần lo lắng có công không thưởng, mà lo lắng không có cơ hội lập công.
Lúc trước Triệu Tự Doanh đã có tư thế giữ vững cơ nghiệp tạo dựng, tất cả đều không mấy yên lòng cam tâm với hiện trạng, nhưng cũng không cách nào thay đổi. Hiện giờ tất cả đều phấn chấn hẳn lên, Triệu Tự Doanh sắp xuống tay với nơi đô hội phồn hoa nhất Giang Bắc hoặc nói rõ hơn là đô hội phồn hoa giàu có nhất thiên hạ. Chỗ như vậy, chuyện vướng bận khẳng định không ít, công lao khẳng định càng nhiều.
Tuy nhiên người phái ra ngoài, đều là người Triệu Tự Doanh tin dùng nhất. Trong đội Nội Vệ người có thân phận gia đinh xem như cùng một nhà, số này lập tức được rút ra điều đi bảy thành, cái này khiến cho Lưu Dũng và Lôi Tài trong lúc nhất thời không còn ai để dùng. Còn ngoài sáng không có nhiều rắc rối như vậy, chẳng qua chỉ là kho hàng Tôn gia và Vân Sơn Hành phải đi sang bên đó mở phân hiệu.
Ngày hai mươi chín tháng chạp hôm đó, Triệu Tiến và bọn huynh đệ tụ tập lại một chút. Ngày ba mươi tết hôm đó, tất cả cũng không có về nhà đón năm mới, mà là tuần tra các nơi doanh trại của Triệu Tự Doanh. Đổng Băng Phong và Cát Hương còn chia binh hai lộ, một người đi thôn trang chỗ giáp ranh giữa Túc Châu và Từ Châu, một người đi Khổng Gia Trang bên kia, nơi nào cũng có liên đội Triệu Tự Doanh trú đóng. Thạch Mãn Cường thì đi mấy chỗ trang viên lưu dân. Mọi người ngược lại cùng chung một suy nghĩ bảo Triệu tiến lưu lại nhà đón năm mới.
Cả nhà Triệu gia đoàn tụ đón năm mới, nhìn thấy dáng vẻ Triệu Tiến, Hà Thúy Hoa khó tránh khỏi oán giận mấy câu.
- Lúc nhỏ thật ngoan, cả ngày hỏi đông hỏi tây. Nay còn chưa tới hai mươi, đã không còn nói chuyện như thế nữa.
Lời oán giận này bị Triệu Chấn Đường nghe thấy khẳng định sẽ giáo huấn khiển trách, nói là con trai làm việc chính, bà một nữ nhân chăm lo việc nhà biết cái gì mà lắm mồm. Nhiều năm sống chung như vậy, Hà Thúy Hoa sớm đã biết điểm này, cho nên lần này là oán giận với Từ Trân Trân.
Triệu gia và Từ gia cũng không thiếu tiền, giữa hai mẹ chồng con dâu cũng sẽ không bởi vì việc nhà tranh cãi, cho nên cũng không miệng lưỡi đối lập như thế, còn chuyện trò mấy câu thầm kín.
Đối với vẻ yên lặng của Triệu Tiến, thái độ của Từ Trân Trân là một loại khác.
- Phu quân nếu như ưa thích cái này, sao không gọi thợ rèn Từ gia sang đây mày mò bắt chước làm y hệt?
Lúc Triệu Tiến rãnh rỗi luôn cầm súng kíp kia lăn qua lật lại xem tới xem lui. Hắn say mê hỏa khí Từ Trân Trân cũng có chỗ hiểu rõ, với số lượng thợ rèn và sắt luyện trong tay Từ gia, rèn ra mấy cây súng kíp thật sự dễ như bỡn. Mới đầu Từ Trân Trân còn cho rằng Triệu Tiến không muốn lạm dụng sức người, về sau mới nhận ra không phải, Triệu Tiến chỉ dừng lại ở chỗ yêu thích và mày mò học hỏi thôi.
Tuy nhiên điều nên nói hẳn phải nói, vả lại Từ Trân Trân cũng nhìn ra được, Triệu Tiến hết sức xem trọng súng kíp ngắn khảm nạm bảo thạch hình dạng có chút lạ lùng kia.
- Không vội, vốn chỉ muốn tự mình mó máy mày mò, lại không ngờ rằng có người đưa tới khuôn mẫu. Chỉ có điều còn không đủ, ta muốn nhìn thấy toàn độ quy chế chính xác sau mới cần ra tay.
Triệu Tiến trả lời như vậy, Từ Trân Trân nghe tới chẳng hiểu gì cả. Song chuyện động dụng thợ rèn đúc luyện binh khí không đáng suy xét tới, sau khi hỏi qua một câu cũng không lý tới nữa.
Chuyện Triệu Tiến mày mò súng kíp, cũng không chỉ có mỗi mẫu thân và thê tử nói ra nói vào, phụ thân Triệu Chấn Đường sau khi nhìn thấy cũng có chút không vui.
- Dùng mấy thứ hoa hòe này làm chi. Nhị thúc con chẳng lẽ chưa từng nói với con, kẻ nào trong quan quân cầm hỏa khí đều là loại ẻo lả.
- Kẻ mạnh mẽ tinh nhuệ chân chính đều là hạng dám xông lên đao thật thương thật chém giết. Đoàn luyện gì đó bên dưới con không phải huấn luyện không tồi sao. Hà cớ gì phải bận tâm hỏa khí. Chớ tự mình làm hỏng mất bản thân.
Triệu Chấn Đường xuất thân Vệ sơ, lại có kiến văn của Triệu Chấn Hưng, không mấy ưng ý lắm đối với hỏa khí này.
Nghe nói như thế, Triệu Tiến cũng chỉ cười khổ trả lời.
- Dùng hỏa khí giống như binh mã Thích đại soái, cũng luyện được không tồi. Hơn nữa, hỏa pháo cũng là hỏa khí.
Cha nói con nào dám ương ngạnh, đạo trời luân thường, thời đại này bậc trưởng bối trong nhà chính là trời, sống chết con cái phải nói là đều do bọn họ quyết định. Nhưng Triệu gia bên này là ngoại lệ, lẽ ra Triệu Chấn Đường xuất thân quân hộ Vệ sở, về sau lại làm Bổ khoái và đao phủ, tánh tình thô bạo thẳng thắn cũng là khó tránh khỏi. Nhưng từ khi Triệu Tiến xem hành hình bị hôn mê bất tỉnh xém chết, sau khi tỉnh lại thoát thai hoán cốt, Triệu Chấn Đường liền không sao quản giáo nổi, mọi chuyện đều do Triệu Tiến tự mình làm chủ. Hốt nhiên, với tâm tính của Triệu Tiến cho dù quản giáo hắn cũng chưa chắc mọi chuyện đều nghe theo.
Từ một khía cạnh nào đó, Triệu Chấn Đường ở thời đại này là phụ thân sáng suốt khó có được.
Tuy nhiên việc khác sáng suốt, đại sự Triệu Tiến làm ra nhiều như thế Triệu Chấn Đường đều giúp một tay, nhưng vấn đề hỏa khí này lại không được rồi. Sau khi nghe thấy lời giải thích của Triệu Tiến, lông mày Triệu Chấn Đường nhíu chặt, sắc mặt trở nên nghiêm khắc, rất có điệu bộ không nói rõ ràng không coi như cho qua được.
Triệu Tiến vội vàng cười giải thích.
- Cha, người yên tâm. Hài nhi hiểu rõ được đạo lý trong đó tuyệt sẽ không bỏ phế việc luyện đao thương.
Mùi thức ăn bên ngoài đã truyền vào, hôm nay giao thừa bữa cơm trưa vô cùng thịnh soạn, Triệu Chấn Đường lại không có một tia suy nghĩ thoải mái, hừ lạnh một tiếng nói.
- Cha nhìn con cái gì cũng thuận lợi, quên mất họ của mình là gì rồi. Hỏa khí, thứ đồ này nhìn dùng tốt thật đấy, thật ra còn không bằng côn gỗ. Súng kíp kia thật bắn chết được người, nhưng phải có để sát lại nhắm bắn mới chính xác, nhưng một khi phát nổ sẽ mù mắt. Quan quân ngoài thành lần đó bắn súng kíp, mười cây nổ mất sáu cây, ai còn dám ghé sát vào nhắm bắn. Thứ đồ như vậy có dùng gì được. Ngoài mười bước không bắn trúng, trong trong mười bước người khác giơ đao đã tới trước mặt rồi. Cách dùng trường thương kia của con tốt hơn nhiều, nên luyện thật nhiều vào, đừng nghĩ tới cái khác.
Triệu Tiến vội vàng trả lời.
- Cha giáo huấn rất đúng, con nhất định nhớ kỹ.
Lời này của phụ thân Triệu Chấn Đường không có gì sai.
Quan quân dụng tới hỏa khí đều là do lò rèn quan quân rèn ra. Những hộ rèn kia nói trắng ra chính là dân nô lệ, không lấy tiền công phục dịch khổ sai, nào có lòng dạ làm cho thật tốt. Cộng thêm quản sự quan viên cắt xén, hỏa khí đều phải làm ẩu, chớ nói chi tới quy chế ngay cả vật liệu đều là lấy cái này thay cái khác. Đồ vật như thế sao dùng được. Nổ nòng súng đã quá quen thuộc, tầm bắn, chuẩn xác, sát thương vân vân thì càng chớ nhắc tới làm chi. So đi sánh lại, dĩ nhiên là đao thương càng thật sự hữu dụng, cho nên gia đinh thân vệ của bọn quân tướng, học tập mày mò chính là cung tiễn xạ thuật tinh kỳ, hỏa khí lại không đòi hỏi gì.