Tiếng của hắn không nhỏ nhưng Tôn Đại Lôi lại không trả lời, Triệu Tiến cũng không để ý, tiếp tục cùng đoàn người đi về phía trước. Con đường rất rộng nhưng không có người nào, dường như rất xa ở phía trước có người đang làm việc, tựu chung lại là rất trống trải, còn hai bên đường lớn cũng là ruộng đất mênh mông, người ở hai bên rất nhiều, nhìn không giống như là nông phu, cũng không thấy rõ mặt mũi, Triệu Tiến cũng lười để ý.
Lại đi thêm một đoạn nữa, Vương Triệu Tĩnh mới vỗ vỗ trán nói.
- Triệu huynh, các vị, tiểu đệ còn muốn đọc sách, đến lúc phải cáo từ rồi.
Trần Thăng nói.
- Phì, tiểu tử nhà ngươi cũng không muốn đi cùng mọi người à, coi thường những người học võ chúng ta đây sao.
Đại Thăng nói chuyện vẫn luôn cay nghiệt như vậy, hôm nay cũng như thế, Triệu Tiến ngoảnh lại trừng lớn, trên mặt Vương Triệu Tĩnh nở nụ cười tươi, nhưng y vẫn chắp tay hành lễ nói.
- Cáo từ.
Nói xong hắn quay đầu đi hướng khác, chẳng biết từ lúc nào bên cạnh đường lớn mở ra một con đường lớn khác, Vương Triệu Tĩnh bước nhanh tới.
Triệu Tiến không nhịn được nói.
Đều là huynh đệ một nhà, nhà hắn quyền quý danh hiển như vậy, vốn vẫn nên đọc sách. Lời đệ nói chẳng phải khiến tình cảm của mọi người sứt mẻ sao.
Trần Hoảng tức giận nói.
Nói là huynh đệ một nhà, lòng dạ người này quá đa đoan, cuối cùng vẫn xem cả đám chúng ta như kẻ ngốc, đệ nhìn liền thấy giận.
Triệu Tiến lắc đầu, cũng không nói gì, mọi người tiếp tục đi về phía trước, đi được một đoạn, Đổng Băng Phong đột nhiên nói.
- Đại ca, hai bên đường thật nhiều người quá.
Thuận đó nhìn sang hai bên, phát hiện hai bên chen chúc nhau đông nghịt tất cả đều là người, mặt mũi mỗi người đều mơ hồ, có vài người đang khóc, có người đang mắng chửi, âm thanh cũng không rõ ràng, giống như chỉ muốn chen lên phía trước, nhưng rốt cuộc vẫn không lên đường lớn trên này được.
Triệu Tiến nhìn liếc qua nhưng không để tâm đến, trong lòng hắn cảm thấy những cái này không phải cái gì khẩn yếu, không cần đưa mắt nhìn quá nhiều, lại nhìn về hướng ngã ba Vương Triệu Tĩnh đang thở hổn hễn chạy về, đến bên cạnh cười nói.
- Đại ca, tiểu đệ vẫn là muốn cùng đi với đại ca và các huyh đệ a.
Sau khi nói xong liền đi ra phía sau Triệu Tiến, còn có thể nghe Trần Thăng thì thầm một câu.
- Nhằng nhì cái gì.
Triệu Tiến cười lắc đầu, chỉ tiếp tục đi về phía trước, lần này chưa đi được mấy bước lại nhìn thấy ven đường có một người con gái còn rất trẻ, áo lót ngực và váy ngắn màu xanh nhạt, ở đó khom người vấn an nói.
- Triệu công tử, thiếp đi cùng với người.
Người con gái ấy gương mặt ấy khá mơ hồ, không rõ ràng lắm, Triệu Tiến đầu tiên là sững sờ, sau đó nhận ra đó là Từ Trân Trân, Triệu Tiến cũng không cảm thấy có gì không được, cười gật đầu nói.
- Chúng ta cùng đi đi.
Từ Trân Trân cũng theo tới, đúng lúc này phía trước vang lên một trận cười lớn như chuông bạc, Triệu Tiến nhìn theo hướng phát ra tiếng động, nhìn thấy bóng lưng một cô bé chạy nhảy, là Mộc Thục Lan, đúng là Tiểu Lan, Triệu Tiến tức thì hưng phấn, ngay lập tức muốn đuổi theo.
Ngay trong nháy mắt, Triệu Tiến tỉnh dậy, từ trên giường ngồi thẳng dậy, thở hổn hển rồi chửi thề vài câu, trên trán đã đẫm mồ hôi.
Nghĩ ngợi giấc mộng mình gặp một chút, Triệu Tiến mắng một câu, giơ tay lau mồ hôi, trong phòng vẫn tối như cũ, xem ra trời cũng không còn sớm, Triệu Tiến xoa xoa trán, cố nhớ lại cảnh gặp trong mộng lại phát hiện nhớ không rõ lắm, chỉ nhớ là cuối cùng đã gặp được Mộc Thục Lan.
Trong lòng Triệu Tiến thầm mắng, đã định tâm là cùng tiểu thư Từ gia kết hôn, kết cuộc là mơ thấy gặp Mộc Thục Lan, nhưng cũng không sao cả, người có thể khó quên, nhưng lòng riêng là lòng riêng, sự thật là sự thật.
Nếu như muốn chiêu mộ hai ngàn người, Hà Gia Trang lại phải xây dựng rầm rộ, nếu như muốn đem khắp nơi nắm trong tay, chắc chắn phải phái người qua, Triệu Tiến nghĩ đi nghĩ lại, đi ngủ trở lại nhưng lần này không bị nằm mơ như trước nữa.
Sáng sớm hôm sau, hết thảy mọi việc đều khôi phục lại nền nếp, Triệu Tiến vốn muốn rút ra cây súng kíp kia, vốn định bắn thử mấy phát nhưng phát hiện trên dưới Triệu Tự Doanh không có người biết cách dùng hỏa khí, hoặc phải hỏi thử ở bên trong Vệ sở có hiểu việc hay không, hoặc có lẽ thỉnh giáo Từ gia trợ giúp.
Ba huynh đệ Tề gia lần này dốc rất nhiều sức lực giải vây trong trận triến, Triệu Tiến hỏi thẳng ba người này có bằng lòng gia nhập Triệu Tự Doanh hay không.
Tề Đại nói thẳng không vòng vo.
- Tiến gia đồng ý thu nhận ba huynh đệ tiểu nhân đó là phúc khí của huynh đệ tiểu nhân. Nhưng tiểu nhân chạy trốn khỏi phủ Hoài An, chỉ e tháng ngày sau này sẽ mang nhiều phiền toái cho Tiến gia.
Ba huynh đệ Tề gia ở Triệu Tự Doanh cũng đã được khoảng mấy ngày ngắn ngủi, đối với hành xử của Triệu Tiến có chút hiểu rõ, biết rõ giấu giếm bí mật không bằng có gì nói nấy, Triệu Tiến tuy tuổi còn trẻ, cũng không phải không đảm đương được.
- Ta chỉ hỏi một câu, cái phiền toái này của các ngươi có phải là phạm vào đại tội trời đất khó dung không?
Triệu Tiến nói xong lại nói tiếp
- Vương pháp.
Tề Đại nói.
Không phải, chỉ là thù hận với Phùng gia.
Triệu Tiến nói rất ngắn gọn dễ hiểu.
- Các ngươi vì ta vào sinh ra tử, phiền phức của các ngươi ta gánh vác lấy.
Ba huynh đệ Tề gia này cũng không phải thuộc quyền trông coi của Đổng Băng Phong mà tự thành lập một đội, Lưu Dũng, Như Huệ cùng Chu Học Trí cũng có thể ra lệnh.
Bởi vì ba huynh đệ Tề gia này ở trong giang hồ đã lâu có một số thói xấu không đổi được, Triệu Tự Doanh bây giờ tiếng tăm vang dội như vậy, đã có thật nhiều người tìm đến nương tựa, những người nào còn cải tạo được thì thuộc về Đổng Băng Phong bên kia, không còn cải tạo được thì thu nạp về một đội.
Cũng không trông mong một đội này huyết chiến công đồn gì, nhưng dò la tin tức, lùng bắt thậm chí là đe dọa đều dùng đến được.
Chuyện thứ hai vẫn có can hệ với họ Tề chính là Tề Nhị Khuê ở Tề Gia Thôn. Khi Tề Nhị Khuê đến giải vây cho Triệu Tiến dẫn đầu Triệu Tự Doanh, sớm nhất trong mấy viện quân, phần ân tình này Triệu Tiến lẽ dĩ nhiên sẽ nhớ rõ.
Đầu tiên là thay đổi y phục, tất cả binh khí của đám người Tề Nhị Khuê này đều đổi thành hàng tốt nhất mới toanh, Tề Nhị Khuê cùng mấy người đi đầu còn được cấp mỗi người một bộ tỏa tử giáp.
- Sau này ở bên ngoài gặp phiền toái gì, cứ nói mình là người của Triệu Tự Doanh, ta sẽ ra mặt thay các ngươi.
- Về sau trong địa phận Từ Châu, muối lậu của ngươi phân chia được bao nhiêu thì làm bấy nhiêu, nếu ai ngăn cản, ta sẽ giải quyết thay ngươi.
- Các bằng hữu đường muối cùng cứu viện dưới thành lần này, ngươi phải mang theo bọn họ cùng kiếm tiền.
- Con cháu Tề Gia Thôn nguyện ý tới tham gia Triệu Tự Doanh cứ việc đưa tới, ta bên này ưu tiên thu dùng, tuyệt đối sẽ không bạc đãi.
Triệu Tiến nói mấy câu đó, trán Tề Nhị Khuê bên kia đã dập đến tụ máu, khuôn mặt đầy vẻ cảm kích và hưng phấn.
Tề Nhị Khuê bên này là do Nghiêm mặt đen gánh vác, lần này tới tham gia viện binh thế lực thân hào vô cùng nhiều, Triệu Tiến trông coi vùng phụ cận khoảng cách không quá xa, kích cỡ không lớn, còn lại thì giao cho Nghiêm mặt đen tới đón tiếp hiệp trợ. Song Tề Gia Thôn bên này khá riêng biệt, địa vị của Tề Nhị Khuê cũng hơi thấp một chút so với Nghiêm mặt đen.