- Nhưng nhiều chỗ tốt như thế hàng năm đều bị tên mọi rợ Từ Châu đó nuốt mất? Đại nhân, các nơi ở Giang Bắc này không chỉ là một cánh binh mã của Tần Việt. Quan dân trên đất này xin chi viện, Phó tướng Lang Sơn và Tham tướng Từ Châu cũng không có cách nào quyết định nên xuất binh hay sao. Chỉ cần phía Phủ Đài chạy chọt, phát đại lệnh, ai dám không theo?
- Trước đó, cửa sông Thanh Giang sẽ đại loạn, sau đó đám hung đồ coi trời bằng vung ấy có khi còn xông vào trong thành, chúng ta đều phải chết chẳng ai hay biết. Kể cả may mắn tránh được thì tội đại loạn Thanh Giang cũng sẽ đổ lên đầu chúng ta. Vì một chút bạc lợi lộc, tội gì phải trả bằng tính mạng và tiền đồ?
- Chuyện trong quan trường đều như thế, không cam tâm thì có cách gì nữa, đánh không lại chính là đánh không lại. Hắn dốc hết sức giáng xuống, quan binh không động thì người khác động thế nào. Bản quan đi tìm Tuần phủ cứu viện, không biết chừng Phó tướng và Tham tướng đó còn muốn đấu với bản quan, tới khi đó càng thêm vướng bận, chuyện này, nhịn đi thôi.
Cuộc nói chuyện như thế trong phủ nha không có quá nhiều người ngoài biết, tương tự, huyện nha cũng có những cuộc nói chuyện tương tự, cũng chỉ biết vò mũi nhẫn nhịn.
Trước đại chiến, người nhanh nhạy tin tức từng nghe thấy tên tuổi và sự tích về Triệu Tiến, nhưng chỉ là tin đồn thành giai thoại, không ai coi là thật. Nhưng mấy ngày nay chủ động thăm dò thì cửa sông Thanh Giang hiểu biết về Triệu Tiến ngày càng toàn diện, những nhân sĩ có dính líu tới muối lậu đó rất hiểu rõ Triệu Tiến, từng sự tích đều thuộc như lòng bàn tay, nghe kĩ thì hóa ra những lời đồn cảm giác không thật ấy kết hợp với cuộc đại chiến hôm đó, do đâu còn không tin được.
Hóa ra Triệu Tiến là nhân vật như thế, dũng mãnh như vậy, trong tay có thực lực lớn thế, trên tay nhuốm đầy máu tươi, dưới đao không biết có bao nhiêu oan hồn, càng không cần nói tới bản lĩnh sinh tài kia. Danh tửu Hán Tỉnh nổi danh, không ít thương nhân ở cửa sông Thanh Giang đều muốn ra chợ búa và chợ muối. Nơi hoang vắng như Từ Châu lại có nhân vật như thế, cửa sông Thanh Giang thì lại rước tới con sâu lớn như vậy.
Con sâu lớn như vậy tại sao muốn tới cửa sông Thanh Giang, lý do cũng được lôi ra, bang xa phu Sơn Đông và Hà Nam đó tắm máu xa phu làm ăn đơn lẻ xuất thân Từ Châu, hơn nữa còn gây họa tới người nhà, Triệu Tiến chỉ là tới thay bọn họ chủ trì công đạo.
Chiếm danh phận đại nghĩa như thế, còn có thực lực hùng mạnh, cộng với quan binh bó tay, mạch nước ngầm trong khu giang hồ ở cửa sông Thanh Giang nhanh chóng yên ắng trở lại, bề ngoài giống như vì đuối lý, nhưng trên thực tế lại là bị thực lực của Triệu Tự doanh làm co kinh hãi.
Nói thế nào đi nữa thì dưới thủ đoạn sấm sét của Triệu Tự Doanh, theo xử trí tanh máu dứt khoát, dưới tài thế binh đao lộ ra, chẳng ai dám không phục, bằng không đám đầu lĩnh bang xa phu bị loạn côn đánh chết, đám đầu mục các nơi thiếu khoản “nợ khổng lồ” chính là tấm gương cho họ.
Quan binh cũng không dám động tới, nha phủ Hoài An và huyện nha Sơn Dương đều rụt đầu, ai sẽ tiến lên trước làm anh hùng, Liên Bình An vất vả tới lui nhiều lần, sao không dùng khố đinh nhà mình đi đấu, cái vị Viên ngoại lang của phân ti Hộ bộ sao vẫn không xuất đầu lộ diện, vả lại còn xem phong cảnh rồi hãy nói sau.
Đám mọi rợ Từ Châu này, thủ đoạn quả thực quá độc ác, giết nhiều người như thế, lại dám ném đầu người vào nhà Liên đại sứ, trước mặt con sâu lớn như thế, cẩn thận thế nào cũng không đủ, tính mạng của mình mới là khẩn yếu nhất.
Nghĩ thông suốt điểm này cũng dễ chịu hơn không ít, may mắn từ trên trời rớt xuống khiến mọi người làm được thủ lĩnh đầu mục, mọi rợ Từ Châu ép ở bên trên thì cũng đã ép rồi, cũng không khác gì trước đây, trước đây không phải còn có bang xa phu đó sao?
Trong chợ búa giang hồ nghĩ như thế, phủ nha và huyện nha đều cúi đầu ủ rũ, chỗ tốt đã có trước đây giờ không còn nữa, thực sự khiến người ta khó chịu.
Tuy nhiên mới đến tháng hai, hãng xe Vân Sơn lại chủ động dâng lời lãi của tháng đó tới, cho dù con số không giống trước đây, nhưng trên dưới nha môn ở hai nơi đều vui mừng khôn xiết, vốn tưởng rằng không còn món tiền này nay đã có lại. Hóa ra đám trộm cướp Từ Châu này, không, các hảo hán này cũng hiểu chuyện, khắc ghi hình ảnh tốt đẹp với hãng xe Vân Sơn, đối với những người Từ Châu này cũng nhiều lên.
Nếu khi vừa mới đánh bại thế lực giang hồ ở cửa sông Thanh Giang liền đi lấy lòng quan phủ, quan phủ không thấy đây là cung kính hay ân tình, trái lại thấy nó là lẽ đương nhiên, thậm chí còn suy nghĩ xem ép ra được nhiều ưu đãi hơn nữa từ người đám ngoại lai này hay không. Nhưng nay vốn cho rằng không lấy được một đồng, lại bất ngờ dâng lên theo con số ban đầu, trên dưới đều vui mừng không xiết.
Trong vòng chưa đến mười ngày, đập nát thế lực giang hồ, làm quân trú đóng trên đất ấy rụt đầu, Triệu Tự doanh đã tỏ rõ được lớn mạnh của mình. Trước thực lực hùng mạnh như thế, muốn làm trò gì chỉ là vọng tưởng mà thôi, cho ngươi bao nhiêu đều là ban thưởng, ngươi nên cảm tạ, Triệu Tự Doanh khiến quan phủ hiểu rõ được điểm này.
Từ sau khi Thủ bị Sơn Dương trả bạc về, Đại sứ kho hàng Liên Bình An như kiến bò trên chảo nóng, ông ta đã không còn kế sách nào. Liên Bình An không phải chưa từng nghĩ tới việc viết thư đưa cho lão đại, chỗ dựa vững chắc kia xin cầu viện, nhưng cái ông ta suy nghĩ giống với cái phủ Hoài An và huyện Sơn Dương suy nghĩ. Trước khi viện trợ tới, mình e rằng đã chết yểu trong nhà rồi.
Hằng đêm đều có tiếng vó ngựa vang lên bên ngoài ngôi nhà, người cưỡi trên ngựa cũng không đi vào, chỉ là lớn tiếng cười đùa. Đám hộ viện tự xưng bản lĩnh xuất chúng đó không dám lộ diện, bức ép thì thà bỏ việc còn hơn. Tối nào cũng thế, già trẻ trong Liên gia đều gặp phải nỗi kinh sợ như vậy, khiến mọi người kinh hồn bạt vía.
Mệt mỏi như thế, viết thư còn có ý nghĩa gì, hơn nữa người hãng xe Vân Sơn hay là của Triệu Tự doanh gì đó, cũng không gây trở ngại tới bất kỳ chuyện làm ăn nào trong ngoài kho lương, tất cả đều bình thường. Chuyện của bang xa phu và giang hồ ấy là chuyện riêng của mình Liên Bình An, không can hệ gì tới lão đại, nếu để chỗ dựa này biết được chân tướng, liệu có thay người không, có trách tội không, đây đều khiến Liên Bình An phải suy nghĩ.
Sau mười mấy ngày ông ta hãi hùng khiếp sợ, một vị cai đầu rất có danh tiếng trên tào vận ra mặt, nói muốn thay Liên Bình An giảng hòa chuyện này với hãng xe Vân Sơn.
Cai đầu đó có dính dáng tới Văn Hương giáo, lại xưng huynh gọi đệ với thủy tặc hồ đạo, cũng là một trong những đại hào kiệt ở cửa sông Thanh Giang, trước đây khi bao vây tấn công hãng xe Vân Sơn, vị cai đầu này ở nhà đón tết vẫn chưa trở lại, lúc này vừa hay làm người giảng hòa.
Tào vận có gắn bó rất chặt chẽ với lo lương, nghe nói vị này đứng ra đảm bảo, Liên Bình An mới dám yên tâm, trong tửu lầu giảng hóa không có người của hãng xe Vân Sơn, nhưng có một vị Chu quản sự đến từ Từ Châu.
Vị Chu quản sự này không nhìn ra vẻ hung bá ngang ngược của người Từ Châu gì đó, cũng là điệu bộ chưởng quầy cử chỉ khách sáo, hai bên nói mấy câu thì Liên Bình An cuối cùng đã yên tâm, sau đó có chút dở khóc dở cười.
Khi mình biết ác nhân đánh nhau chết đi sống lại với mình luôn làm ăn rất lớn với mình, mình cũng sẽ khóc dở mếu dở.
Liên Bình An giữ chức Đại sứ kho hàng của kho Thường Doanh này, ngoài tích chứa tào lương của quan gia ra, những “hao tổn” bề ngoài và cắt xén âm thầm cũng tồn tại rất nhiều trong kho lương, những lương thực hao tổn và cắt xén này chính là chỗ tốt của hết thảy trên dưới tào vận.
Trước đây lương thực tích trữ nhiều, thường chỉ bán đổ bán tháo, bởi vì tích trữ lâu dài sẽ rất dễ hỏng mục biến chất, đổi thành bạc thật tiền đồng là cấp bách nhất, vì thế giá lương thực ở cửa sông Thanh Giang cực rẻ.
Đương nhiên, do số lượng quá nhiều, cho dù giá rẻ nhưng vẫn kiếm được lợi lộc rất lớn, nhưng từ khi trên vận tải đường sông nảy sinh chuyện buôn bán đổi lương thực lấy rượu, lương thực đã bắt đầu có đường ra. Tuy nhiên tầm cỡ vẫn không lớn, còn phải chia lợi nhuận với những người trên tào vận, Liên Bình An cũng không để tâm lắm.
Cho đến khi danh tửu Hán Tỉnh xuất hiện, thứ này mới bắt đầu trở thành lợi nhuận thật sự. Lương thực ở phía Liên Bình An vận chuyển ra như nước chảy, đổi lại món ngân lượng lớn, cửa sông Thanh Giang không thấy ủ rượu hàng loạt, chỉ thấy tiền bạc lưu chuyển về.
Hơn nữa ngoài chuyện buôn bán đổi lương thực lấy rượu, Từ Châu còn không ngừng thu mua lượng lớn lương thực, giống như một cái động không đáy, bởi vì xuất hàng lượng lớn nên giá tiền cũng không tệ, Liên Bình An rất được người phía trên khen ngợi, phía mình cũng thu được rất nhiều chỗ tốt.
Ở giữa có đám người trên tào vận này, Liên Bình An cũng vui vẻ kiếm được bạc mà bớt lo bớt mệt, tuy nhiên cũng rất hiếu kỳ tại sao Từ Châu cần nhiều lương thực như thế, bởi vì ủ rượu chắc chắn không dùng hết nhiều lương thực như thế, nhưng nếu cho người ăn thì số lương thực này đủ cho mấy vạn mấy chục người ăn, Từ Châu cũng không gặp thiên tai, sao phải cần nhiều thế.
Hôm nay câu trả lời được công bố, lại khiến Liên Bình An trợn mắt há mồm, theo ông ta nghĩ, làm được cuộc mua bán lớn như thế, tất nhiên là có thân phận quan gia, có khi còn dính líu tới Tham tướng Từ Châu, thậm chí có lẽ là Lỗ vương Sơn Đông, phủ Diễn Thánh Công, bút tích của mấy Phiên vương phía Hà Nam, bằng không thì sao làm nổi.