Uông Đại Cương cuống không kịp gật đầu, cũng chưa nói lời cảm ta lại nhìn thấy bốn người giữ cửa sắc mặt trắng bệch, cả người phát run. Cái kẻ gọi lão mặt dưa kia run rẩy nói.
- Đại Cương, người này cũng quá dữ tợn, giống như là muốn ăn thịt người...
- Cảm thấy tên gãy tay chân kia đáng thương sao?
Uông Đại Cương thở dài nói. Y biết rằng Lý gia này tên là Lý Hoà. Thậm chí còn đoán ra được Lý Hoà nói không chừng còn từng ở trong quân. Nhưng một màn vừa rồi thật khiến người ta khiếp sợ. Đánh gãy tay chân khác nào giết người, còn thảm hơn thế.
Không nghĩ tới lão mặt dưa kia dùng sức lắc đầu, run rẩy thanh âm nói.
- Không thảm, xứng đáng. Đại Cương, thời điểm đám tạp chủng này đốt chỗ ở của chúng ta, đi vào cướp giết chiếm đoạt, giày xéo nữ nhân, biết bao bà con đã gặp tai ương. Cái mới vừa nãy xem mà giải hết oán hận.
Ba người khác cũng đều dùng sức gật đầu, Uông Đại Cương sửng sốt, ngây người hồi lâu, mới cầm mộc côn trong tay đột nhiên hung hăng gõ xuống đất, thanh âm buồn bực nói.
- Ta chính là đã quá mềm lòng.
Lúc này phụ cận hãng xe Vân Sơn thì trái lại hẳn phải gọi là "vật cực tất phản" (sự vật phát triển đến cực điểm thì sẽ chuyển hoá theo hướng ngược lại), vào ban ngày pháo trỗi lên, chiêng trống vang trời, buổi chiều đoàn hát náo nhiệt, lưu manh gào khóc thảm thiết, nhưng khi trời tối liền an tĩnh thật giống như mồ mả, thật ra trời sắp tối cũng báo trước thời điểm đen tối như thế rồi.
Nhìn những kẻ vô lại đến gây chuyện, lại nghe tiếng gào khóc thảm thiết, còn có người gãy chân gãy tay bị khiêng đi, người được khiêng nghiến răng nghiến lợi mắng.
Mảnh đất ven bờ cửa sông Thanh Giang vốn dĩ chính là chỗ vô pháp vô thiên. Giữa ban ngày ban mặt thì không sao, đến buổi tối thì bọn sát nhân xuất hiện, những sự tình như giết người cướp của ở đây cũng không có gì lạ. Cách tự bảo vệ mình tốt nhất chính là trốn ở nhà không ra khỏi cửa, nghe không được nhìn không thấy. Nhìn thấy tràng diện vào ban ngày, những hộ dân xung quanh từng trải dạn dày biết rằng đã xảy ra chuyện, bọn họ đều trước trốn trong nhà rồi hẵng nói sau.
Tuy rằng mảnh đất này ngoài mặt thì an tĩnh, nhưng mọi người cũng không dám ngủ. Nữ nhân mặt xám xịt sợ hãi, nam nhân cầm khí giới trong tay, nếu chẳng may xảy ra trận đánh lớn, chưa biết chừng sẽ có người nhân lúc cháy nhà mà đi hôi của, bọn họ phải sửa soạn tốt mới ứng phó được.
Hãng xe Vân Sơn đặt hai cái đèn lồng lớn trước đại môn, vùng đất trước cửa sáng rõ, nhưng trạch viện to như vậy, những chỗ khác lại một mảnh tối đen.
Lẽ ra vào ban ngày động tĩnh lớn như vậy, trước cửa hãng xe hẳn là phải có nhiều người, nhưng cuối cùng chỉ có hai hán tử. Hai người này cũng không lo lắng, cứ ngồi ở chỗ đó chuyện trò vui vẻ, tuyệt nhiên không đếm xỉa tới tình huống bên ngoài. Ngay cả cửa chính cũng mở rộng một nửa, bên trong tối hù không thấy cái gì.
Ban đêm dưới ánh đèn, chỉ có nơi đây là còn nhìn thấy được, còn những nơi khác đều tối mịt, người bình thường rất khó nhìn thấy phía trên bức tường thấp có hai người đang ngồi. Hai người này cũng đang nói chuyện phiếm, nếu đến sát mà nghe, liền sẽ nhận ra bọn họ nói không phải tiếng Hán, nếu không thì giọng điệu cũng rất quái lạ.
- Ngươi là thế nào tới ?
- Mười năm trước bên tai có tiếng ồn ào, tuyết rơi mấy đêm liền, buổi sớm khi ta tỉnh lại, trong lều vải mọi người đều đông lạnh chết hết rồi. Mẹ ta đem chăn lông của bà khoác trên mình của ta, ta dắt lấy con ngựa cái duy nhất còn sống chạy ra ngoài. Còn ngươi?
- Na Nhan hợp ý tỷ tỷ ta nhưng tỷ tỷ của ta đã sớm hứa gả cho người khác. Cha ta và ca ca ta không đồng ý, sau đó đều bị người giết chết, tỷ tỷ của ta cũng dùng tên đâm cổ họng của mình. Ta trốn trong chuồng dê rồi bò trốn ra ngoài.
Hai người ngồi ở chỗ kia nhỏ giọng nói chuyện với nhau. Những chuyện tâm sự đều là chuyện cửa nát nhà tan, nhưng hai người giọng điệu lại thản nhiên dị thường, giống như đang nói chuyện của người khác.
- Nơi này mọi chuyện đều tốt, nhưng có một loại hiệu lệnh khác, rất là mệt mỏi.
- Có người...
Đang tán gẫu, lại nghe thấy bên ngoài có người không kìm nổi phát ra tiếng, hai người trên tường cũng giống như sẵn sàng từ trước, nhất tề giương cung lắp tên, chĩa về phía thanh âm tới.
Bên kia có một đốm lửa bỗng nhiên vụt tắt, tiếng bước chân dồn dập đi xa, có chỗ vang lên tiếng kêu sợ hãi, có chỗ thì không có, nhưng tiếng bước chân lại vang lên bốn phía.
Đêm mặc dù đã khuya, Uông Đại Cương vẫn chưa ngủ, nghe bên ngoài có động tĩnh, y liền xách theo binh khí xông ra bên ngoài. Y mới đến trước cửa đã bị người đứng phía sau gọi lại.
- Bên ngoài tối như hũ nút, đối phương lại là người quen thuộc đất này, chúng ta đuổi không kịp đâu. Ngươi đi ra ngoài chẳng may lại có sơ xuất.
Uông Đại Cương lập tức dừng bước, suy nghĩ rồi nói.
- Tiến gia, bang hội xa phu nhiều năm như vậy quen thói lòng lang dạ sói, thủ đoạn gì cũng đều lấy ra dùng được. Xem chừng tối nay chúng là đến phóng hỏa, ngày mai khẳng định còn có thủ đoạn khác.
- Còn có thủ đoạn gì? Chẳng có gì ngoài hai cái, một tìm quan sai tới, hai chính mình lại đến đây vây đánh. Trừ thứ đó ra, cũng không có gì mới lạ.
Triệu Tiến cười nói, khác với Uông Đại Cương đang khẩn trương, ánh mắt của hắn thực bình thản.
Bên cạnh Cát Hương thanh đao đang rút ra một nửa lại hung hăng tra vào vỏ, ngáp một cái nói.
- Sớm biết như vậy đã sớm ra ngoài. Đệ còn tưởng rằng bên ngoài là đầm rồng hang hổ, kết cuộc lại là trường diện nhàm chán như vậy.
Bên cạnh Lưu Dũng cười hỏi.
- Vậy ra đầm rồng hang hổ huynh đều đã xông qua rồi. Chốn Nam Trực Lệ này, huynh cho là bao nhiêu người đánh nhau sống chết như Từ Châu?
Triệu Tiến không để cho bọn họ tiếp tục nói chuyện phiếm, chính là an bài nói.
- Đại Hương đệ đi ra ngoài chạy một vòng, mặc kệ đối thủ thế nào, chúng ta cũng không được sơ suất.
Cát Hương gật đầu lĩnh mệnh, mang theo đao chạy nhanh ra ngoài. Nhìn bóng lưng y rời khỏi, Lưu Dũng cười nói.
- Đại ca, Đại Hương này hăng hái so với lúc ở nhà không ít. Chớ nói gì, cục diện ở cửa sông Thanh Giang này, tiểu đệ cũng hiểu được nên sớm đi ra.
Uông Đại Cương cầm theo binh khí đứng thẳng một bên. Đứng yên giống như y còn có sáu người, bốn gia đinh trẻ tuổi sống lưng thẳng tắp, hai người trung niên có chút tùy ý. So với sáu cái mặt không chút biểu tình, Uông Đại Cương trái lại trên mặt rất nhiều lo lắng, nhưng y là hiểu rõ bang xa phu điều động mỗi lần ra được bao nhiêu người, cũng loáng thoáng đoán được sau lưng bang xa phu này có chỗ dựa vững chắc, rất là khó đối phó. Mấy vị thiếu gia trẻ tuổi này có hay không quá thoái mái rồi?
Nghe xong Lưu Dũng nói, Triệu Tiến chỉ lắc đầu, sau cùng nói.
- Có một thành ngữ là “hậu tích bạc phát “(có tích lũy lâu dài từ trước nên phát triển rất nhanh), còn có một từ kêu khổ luyện nội công. Các đệ cảm thấy đã ra ngoài chậm, huynh lại cảm thấy quá sớm. Các đệ cảm thấy lần này thoải mái, nhưng không nghĩ qua, thoải mái này cũng là bởi vì chúng ta ở Từ Châu đánh nhau chết đi sống lại.
Lưu Dũng nghiêm nghị lắng nghe, không ngừng gật đầu. Sau khi Triệu Tiến nói xong, Lưu Dũng lại nói.
- Đại ca nói có đạo lý, tuy nhiên sau khi tiểu đệ đi tới cửa sông Thanh Giang này, lại cảm giác rất cổ quái, cảm giác có chút sợ. Tiểu đệ chưa bao giờ thấy qua chốn phồn hoa như vậy.nơi phồn hoa như vậy lẽ nào muốn giao hảo với chúng ta sao? Rồi đệ lại cảm thấy thực nhẹ nhàng, Từ Châu bên kia chúng ta phí thần phí lực, nhưng bên này thật không phí chút khí lực gì
Nói tới đây Lưu Dũng trầm mặc xuống, Triệu Tiến cười cười. Lhoái mã lao nhanh không ngừng. Từ Từ Châu đến cửa sông Thanh Giang chỉ cần trên dưới ba ngày, nếu vào mùa đông còn nhanh hơn chút. Khoảng cách ngắn như vậy mà Từ Châu cằn cỗi suy tàn, cửa sông Thanh Giang phồn hoa hưng thịnh. Về phần hộ dân, toàn bộ Từ Châu cũng không quá hai ba mươi vạn người, mà cửa sông Thanh Giang này một vùng chừng trên sáu trăm ngàn hộ dân. Phải biết rằng Từ Châu là phải gộp chung toàn bộ một châu, tứ huyện, thôn làng. Cửa sông Thanh Giang chẳng qua là một ngôi chợ ở hai bên bờ sông mà thôi.
Từ thâm sơn cùng cốc đi vào phồn hoa đô hội, từ vùng đất nhỏ bé đi vào nơi chốn rộng lớn, trong lòng rung động như thế nào đoán cũng biết được. Tâm tính như vậy ngược lại cũng là bình thường. Về phần cảm thấy thoải mái, chênh lệch thực lực dĩ nhiên sẽ có cảm giác như vậy
Tuy nhiên Lưu Dũng lời còn chưa dứt, vẫn còn bộ dáng muốn nói lại thôi. Triệu Tiến cũng đã nhìn ra, trêu chọc hỏi.
- Cứ nói ra hết đi.
- Đại ca, tiểu đệ vẫn còn có chút sợ.
- Sợ cái gì? Cửa sông Thanh Giang tuy lớn...
Triệu Tiến cười sắp giải thích.
Lưu Dũng lắc đầu, theo đó hạ thấp thanh âm nói.
- Trước giờ tiểu đệ biết Triệu Tự Doanh mạnh, nhưng lại không biết mạnh đến mức nào. Tiểu đệ nghĩ đến chúng ta ở Từ Châu đánh nhau chết đi sống lại, chiếm được thượng phong. Ở Từ Châu chúng ta tuy tính là mạnh, nhưng Từ Châu nhiều lắm cũng chỉ mới là một phương, đặt vào thiên hạ liền không là gì cả, chúng ta cũng không được coi là cái gì, cho nên phải cẩn thận. Nhưng đi ra ngoài, tiểu đệ mới nhận ra Triệu Tự Doanh như cũ là mạnh, không ngờ mạnh đến nước này. Tiểu đệ sợ hãi.
Triệu Tiến cũng trầm mặc xuống, liền an tĩnh như vậy một hồi mới mở miệng nói.
- Đây chính là lý do vì sao huynh không cho các đệ đi ra ngoài. Đi ra quá sớm, tâm tư liền không ổn.
Thanh âm bên này rất nhỏ, Uông Đại Cương cũng nghe không rõ, chỉ có điều y cảm thấy rất sốt ruột. Mấy vị tiểu gia, nơi này là đầm rồng hang hổ, đừng có vẻ không xem ra gì như vậy.
Một đêm này không ngờ liền cứ an tĩnh như vậy mà trôi qua. Sau hừng đông, cũng không có thiếu người bang xa phu sang đây xem vài lần, sau khi nhìn thấy bên này bình yên vô sự, đều là mặt lộ vẻ kinh ngạc, tuy nhiên cũng không dám nói gì, đều lặng lẽ tản đi.
Về phần tiệm buôn Vân Sơn nơi này còn lại là đúng khuôn phép, mấy người ở trước cửa dọn sửa lại nhà, còn có người cưỡi ngựa đi ra, nhìn xa xa sau cánh cửa có người đang tu sửa xe ngựa. Đến lúc này mới có người để mắt tới xe ngựa kia và xe ngựa tầm thường không giống nhau, xung quanh đều có tấm chắn rất cao, nhìn giống như một thùng xe chứa người, hoặc nói khó nghe chút là một hòm gỗ lớn
Sau khi mặt trời xuất hiện, từ trong hãng xe chuyển ra một cái bàn, đặt ở bên cạnh cửa chính. Có người đặt tay lên miệng hét lớn, lời lẽ chẳng qua chỉ là ai bằng lòng tới làm ở hãng xe, hiện tại đã được, chỉ cần viết một cái tên là được, hiện tại còn có việc, tiền công đưa ngay.
Điều kiện quả thật rất hậu, nhưng trước cửa không có lấy một người, thân là bang chúng bang xa phu, ai không biết thủ đoạn trong bang, đi tới cửa chính là tự mình tìm phiền phức.
Về phần bọn xa phu làm ăn lẻ tẻ lại càng không thấy bóng, lần đánh nhau to năm trước, đã đuổi sạch người. Những ai biết tin tức đã sớm tìm nơi nương tựa, về phần những kẻ khác, co rút đầu tránh né còn không kịp, đừng nói là lại báo danh.
Mặt trời lên cao hơn, trên đường cũng trở nên náo nhiệt không ít, tuy nhiên mọi người vẫn hữu ý vô ý trốn tránh bên này. Mỗi người đều biết rằng, sự tình vẫn chưa xong, nhất là nhìn thấy một đội quan sai hùng hổ đi tới, càng ấn chứng được ý nghĩ của mọi người.
Mọi người lúc trước trốn mất tăm, hiện tại ngược lại là tụ họp tới. Từ xưa đến nay, xem náo nhiệt đã là thói quen từ trong xương của con người.
Hai tên quan sai dẫn đầu đội nón vuông bào đen, mép biên vạt dưới áo choàng có đường chỉ đỏ, những tên theo ở phía sau áo bào xanh áo bào đen đều có, nhưng không có mang theo mũ vuông, trong tay khí giới đủ loại, yêu đao xích sắt, còn có xiềng xích mộc côn, ai nấy sắc mặt âm u lạnh lẽo, sai bước nhắm hướng bên này đi nhanh tới.
Một hán tử ngồi sau cái bàn chiêu mộ xa phu, tuy nói là buổi sáng, nhưng cũng là một dáng vẻ lừ đừ, phờ phạc. Y nhìn đến đám quan sai tới, mới ngẩng đầu lên, ngay cả mắt cũng chưa mở.
Y bên này không có tinh thần, nhưng quan sai bộ dáng thật sự hung ác. Thời điểm sắp đi đến trước mặt, đằng sau quan sai đi đầu lao ra hai hán tử, miệng tức giận mắng nói.
- Bên đường giết người, rõ ràng còn có lá gan ngồi ở chỗ này? Ngươi con mẹ nó không biết vương pháp sao?
Miệng tức giận mắng, bọn chúng liền tiến lên đá lăn cái bàn kia, cái bàn lật ngược về sau, ý là muốn hất người ngồi phía sau ngã xuống đất.