Nghe được điều này, Triệu Tiến trầm ngâm một lát nói.
- E rằng là dư ảnh còn sót lại của hai tên Đông Xưởng đầu tiên kia rồi bằng không thì thật không còn duyên cớ nào khác.
Nhìn vẻ mặt Lôi Tài lộ ra thần sắc tự trách muốn nói điều gì đó, Triệu Tiến mở miệng nói trước.
- Chuyện này đệ làm không có một chỗ nào sai sót. Đổi lại ta khi đó cũng phải giết bọn chúng.
Dặn dò sơ sài xong xuôi, Lôi Tài đích thân nói muốn gác đêm, Triệu Tiến thì lại trước tiên trở về nhà. Sau khi Từ Trân Trân có mang, nha hòan bên cạnh nàng hoặc là được ngầm cho phép, hoặc là tự mình có lòng dạ riêng, hơi có chút yểu điệu gợi tình trước mặt Triệu Tiến. Song Triệu Tiến thờ ơ chẳng màn tới, Từ Trân Trân bên này có lẽ cũng dặn dò mấy lời, từ từ cũng yên ổn hẳn đi.
Sau khi Từ Trân Trân có mang quả thật cũng không rảnh rang gì cho cam. Sự vụ lớn nhỏ của Từ gia vẫn lo lắng rất nhiều, còn phải trông coi tới việc học của Từ Hậu Sinh, trời tối hẳn mới ở trong phòng dưỡng thần, Triệu Tiến mỗi buổi tối trở về đều đi sang chăm sóc.
Triệu Tiến trước giờ chưa từng thành thân cưới vợ sinh con, chưa từng trải qua cuộc sống vợ chồng. Mẫu thân Từ Trân Trân tạ thế từ sớm, lại mãi luôn chủ trì gia nghiệp, đối với chuyện này cũng như vậy không có cảm giác gì. Hai người mỗi đêm ngồi nói chuyện với nhau, sau khi thăm hỏi lẫn nhau, thì nói tới chuyện sự vụ của mỗi nhà, chẳng giống một gia đình, thật giống như nha môn, đây đều là chuyện cười lén lút giữa bọn nha hoàn.
Chuyện cười thì cũng chỉ để cười thôi, giữa Triệu Tiến và Từ Trân Trân hiển nhiên thân mật hơn rất nhiều so với người khác, hai người nói xong sự vụ một ngày, cứ như vậy ngồi yên lặng đối diện nhau, đối với hai người bọn họ cũng là lúc nghỉ ngơi khó có được.
Từ Trân Trân dựa vào đầu giường, Triệu Tiến ngồi ở một bên không ngừng ngáp dài, tâm tình rất là lười nhác. Từ Trân Trân đột nhiên cười hỏi.
- Phu quân có phải cảm thấy rất vô vị, làm cái gì cũng không có sức lực hay không?
Triệu Tiến cười xòa trả lời một câu.
- Mấy năm vừa qua chuyện phải làm đích thật không có thay đổi gì, đích thật không có chút hăng hái nào.
Từ Trân Trân cười khẽ mấy tiếng, mở miệng nói.
- Thiếp đây tuy rằng cả ngày lo liệu việc nhà và Từ gia bên đó, nhưng cũng biết cục diện phu quân càng lúc càng lớn, chính là thời cơ tốt không ngừng tăng tiến. Sao lại đột nhiên không còn hăng hái kia chứ?
- Cục diện trước mắt này đã là cực hạn. Muốn cứ như vậy đi tiếp nữa e rằng sẽ rước lấy tai họa, chỉ đành giữ vững không nhúc nhích. Nhưng cái dáng vẻ này của Triệu Tự Doanh, nếu như không tiếp tục tiến lên, rất dễ dàng hoang phế.
Triệu Tiến cũng biết những lời này nói với Từ Trân Trân sẽ không truyền ra ngoài.
Nghe nói như thế Từ Trân Trân hoảng sợ, vội vàng hỏi.
- Nhiều tráng đinh như thế, cục diện lớn như thế, sẽ bỏ phế sạch trơn sao? Vậy không phải thật đáng tiếc?
Triệu Tiến thở dài than.
- Bỏ phế thì không tới mức ấy. Cùng lắm thì máu mới đổi máu cũ, bảo gia đinh trong doanh đi các nơi làm quản sự, chỉ có điều đáng tiếc cho cỗ nhuệ khí này.
Triệu Tự Doanh có nhiều sản nghiệp và trang viên ở Từ Châu và các nơi xung quanh, khắp chốn đều khuyết thiếu người trấn thủ, trông coi Triệu Tự Doanh tin cẩn được, mà tráng niên muốn vào Triệu Tự Doanh cũng không thiếu. Theo quy củ một thể thống nhất từ trên xuống dưới của Triệu Tự Doanh, chỉ cần không có biến đổi bản tính cội rễ, giữ vững chiến lực cũng không có gì khó khăn, duy nhất đáng tiếc chính là phải trải qua chiến trận rèn luyện lần nữa.
Từ Trân Trân ở nơi đó trầm ngâm chốc lát, đột nhiên cưỡi khẽ một tiếng, cười xong mới nói.
- Phu quân đây chính là cảm thấy không có việc gì để làm nên thấy nhàm chán.
Triệu Tiến sửng sốt chốc lát, cũng không kìm nổi cười, lại cũng không phủ nhận lời Từ Trân Trân. Mấy ngày vừa qua hắn đốc thúc huấn luyện gia đinh, học đinh, xuống tay cũng quá nặng, đó là hiển hiện ra tâm tình nhàm chán không có việc gì để làm. Võ phu lúc thì chém giết đánh nhau trên chiến trường, bằng không chính là mưu tính kế mở rộng, không thì thủ đất hộ vệ quê hương cũng được. Nhưng hiện giờ cũng chỉ đành khổ luyện nội công, mai một mất hai năm nuôi dưỡng nhuệ khí tinh tráng, đích thật sẽ buồn bực nghẹn chết mất.
Tuy nhiên Triệu Tiến cũng biết nhất định phải vậy, có mặt của Triệu Tự Doanh vẫn luôn là đi chơi trên mảnh đất tro tàn, thực lực đã tới mức kinh người. Nếu như tiến thêm bước nữa, thì phải lộ ra hết trước tầm mắt của người trong thiên hạ, mặc dù muốn ẩn giấu cũng rất khó. Trong xung đột tranh đấu lợi ích ở phương viên càng lớn càng ở tầng bậc cao càng không cách nào ẩn giấu, người khác cũng sẽ không để cho kẻ đó ẩn giấu.
Cho dù đối với đám huynh đệ của mình, những ý nghĩ này Triệu Tiến cũng không có nói quá nhiều, nhưng ở nơi này, lại nói tỏ tường một chút.
Triệu Tiến nói xong những lời này, trầm ngâm chốc lát, lại nói thêm vào.
- Thật ra cũng không phải không mở rộng ra bên ngoài được mà là không được tự mình muốn mở rộng ra bên ngoài. Nếu như Triệu Tự Doanh tự mình đi tranh giành chiếm đoạt, thì sẽ bị cho rằng là lòng muông dạ thú, tham lam vô độ. Nếu như có danh nghĩa gì đó vậy thì có danh phận và lý lẽ, cũng không có ai nói ra nói vào được gì nữa.
Nói tới đây, Triệu Tiến tự cười khổ mấy tiếng, nhạo báng chính mình nói.
- Hiện giờ Triệu Tự Doanh uy danh truyền xa, còn có người nào dám tới trêu chọc.
Hắn bên này còn chưa dứt lời, bên kia Từ Trân Trân đã che miệng nhỏ giọng mỉm cười. Triệu Tiến kinh ngạc nhìn sang, Từ Trân Trân duỗi thẳng người tựa ở đầu giường mỉm cười nói.
- Phu quân đây là thân đang trong cuộc. Người trong cuộc thường mê muội rồi. Với ưu thế tầm vóc của Triệu Tự Doanh, bản thân không đi tìm việc, việc cũng sẽ tự tìm tới cửa.
Triệu Tiến sửng sốt, trên mặt đã có thần sắc bừng tỉnh đại ngộ, Từ Trân Trân ở nơi đó nói tiếp.
- Hiện giờ Nam Trực Lệ thật có thế lực lớn nào so bì được với Triệu Tự Doanh chúng ta?
Không đợi Triệu Tiến trả lời, Từ Trân Trân tự nói ra ý của mình.
- Thiếp ở lâu trong khuê phòng cũng biết Giang Bắc ở Nam Trực Lệ không có kẻ nào đương cự được với Triệu Tự Doanh. Có con quái vật to lớn như thế ở đây, kẻ nào trốn tránh cho được. Việc gì cũng nghênh ngang mà làm, sao cần kiêng kỵ quái vật to lớn như thế?
Bên đó chưa nói xong, Triệu Tiến đã dùng tay vỗ vào trán, Từ Trân Trân nói ra câu cuối cùng.
- Phu quân, chuyện sẽ tới tìm chàng. Cục diện nước chảy thành sông, chàng hà cớ gì phải lo lắng phiền não như vậy?
Trên mặt Triệu Tiến hiện lên nét cười, từ từ cười ra thành tiếng, cuối cùng đọng lại trên mặt một nét cười khổ.
- Thật khiến cho nương tử chê cười rồi. Ta ở ngoài, nương tử ở bên trong, nhưng chuyện bên ngoài lại không có nương tử nhìn chẳng rõ được. Chỉ có điều nói đi phải nói lại, ở chỗ này đợi việc tới cửa, thật khiến cho người ta sốt ruột.
Từ Trân Trân cười đầy thâm ý, thản nhiên nói.
- Phu quân còn trẻ như vậy, có cái gì đợi không được nữa chứ?
Nha môn nhiều tiền ít việc như Cẩm Y Vệ ở Nam Kinh bước vào tháng mười một đã coi là sang năm mới rồi, mọi người không bắt đầu thay phiên trực gác gì, bắt đầu mua sắm đồ tết, gặp nhau uống rượu, vui vẻ tới mãi ra giêng sang năm.
Năm nay lẽ ra cũng nên như thế bởi vì không có đại án gì, hết thảy đều sống rất là yên ổn, nhưng hiện giờ mỗi người đều không dám tự ý rời khỏi chỗ trấn thủ, nơm nớp lo sợ ở lại đó.
Sở dĩ cẩn thận như thế là bởi vì mấy Thiên hộ gần đây tâm tình đều rất tệ. Trước nay phóng túng đối với kẻ dưới chỉ mở một con, nhắm một con, hiện giờ là một chút lỗi nhỏ cũng không buông tha, làm cho mọi người vô cùng khổ sở. Cũng có kẻ tin tức linh thông nghe ngóng ra được tin tức, nói là Chỉ huy Thiêm sự Mã Xung Hạo bởi vì một chuyện nổi trận lôi đình với đám Thiên hộ. Đám Thiên hộ không cách nào, cũng chỉ đành trút giận lên đầu kẻ dưới.
Có thêm tin tức truyền tới, nói Chỉ huy Thiêm sự Mã Xung Hạo ngay cả Thập Bát Lâu bên sông Tần Hoài cũng không đi nữa, cả ngày ở trong doanh thự của Cẩm Y Vệ chỉnh đốn việc trong doanh. Có kẻ nói không trải qua ngày lành tháng tốt, không hưởng phúc phần thanh nhàn, lại làm cho mọi người khó chịu như vậy, thật không biết tim người này hình dáng thế nào?
- Thời điểm bố đây ở kinh sư, tấm thẻ bài giữa thắt lưng vứt ở trên mặt đất nói ngủ tiểu thư, vợ con nhà ai, nhà kẻ đó phải ngoan ngoãn đưa tới tận cửa. Nói muốn gia tài sản nghiệp nhà ai, kẻ đó phải ngoan ngoãn hai tay dâng lên. Không ngờ rằng tới Nam Kinh các ngươi, quy củ đều biến đổi con mẹ nó hết. Đi một châu thành tra án lại bị đánh một trận tống trở về. Bọn bây ngay cả rắm cũng không dám thả. Tin tức này nếu như truyền ra ngoài thiên hạ, lão tử hẳn bị các huynh đệ nơi khác cười thúi cả mặt.
Mã Xung Hạo ở chính đường doanh thự Cẩm Y Vệ lớn tiếng quát thét, mấy vị Thiên hộ bên dưới mặt xám ngoét cúi đầu nghe mắng chửi.
Mã Xung Hạo bên này vừa phát tiết xong nóng nảy, một gã Thiên hộ bên dưới vẻ mặt co giật ngẩng đầu nói.
- Đô đường phải làm chủ cho bọn thuộc hạ. Cái thằng thực coi trời bằng vung đất Từ Châu kia, đánh bọn tiểu tử bên dưới, thật cũng như đánh vào mặt chúng ta. Một tên côn đồ Từ Châu chưa thấy qua việc đời thế nào, còn thật cho rằng dưới gầm trời này y lớn nhất rồi. Đô đường nhất định phải răn đe bọn chúng.