Cái chức long đầu bang hội xa phu của Trương Vận Tiên là nhận lấy từ trong tay phụ thân Trương Đại Xa của y. Phụ thân của Trương Vận Tiên ngược lại là cầm đòn xe, roi ngựa đánh nhau liều mạng với người ta. Trương Vận Tiên lại là công tử nhà giàu từ nhỏ chưa từng nếm trải cực khổ.
Tuy nhiên bang xa phu Sơn Đông trong tay y lại áp đảo bang hội Hà Nam, bởi vì Trương Vận Tiên hiểu rõ phải giao thiệp với quan phủ, hiểu rõ cửa sông Thanh Giang này. Chỉ cần quan phủ hài lòng, mọi chuyện tự nhiên sẽ êm đẹp như ý.
Làm ăn xe ngựa ở cửa sông Thanh Giang, nguồn sống lớn nhất chính là vận chuyển lương thực. Lương thực này chính là "hao phí", "rơi rớt" từ trong tào lương hằng năm, số lượng cực kỳ lớn. Những lương thực ấy phải được chuyển tới khắp nơi, chỗ không đi được đường thủy phải dùng tới xe ngựa. Trương Vận Tiên chính là nắm được miếng mồi này, mới giúp cho bang xa phu Sơn Đông hưng thịnh vươn lên.
Sở dĩ đạt đến địa vị hôm nay cũng phải nhờ Trương Vận Tiên đã bái chủ quản kho lương Thường Doanh là Liên Bình An làm cha nuôi, Trương Vận Tiên nay đã bốn sáu mà Liên Bình An chỉ mới bốn mươi hai.
Kho Thường Doanh là kho lương lớn nhất trong ngàn dặm ở Đại Vận Hà, lượng lương thực cực lớn thực ra đều phải qua tay vị Đại sứ này, mó được việc này quả thật là núi vàng biển bạc
Hơn nữa, chức quan cao nhất cửa sông Thanh Giang là một vị Viên ngoại lang tòng ngũ phẩm, bên dưới chính là Đại sứ của kho lương này rồi. Mặc dù chức quan này mới chỉ là cửu phẩm không đáng nhắc tới.
Đừng xem đó là chức quan phẩm bậc thấp, chức quan này vừa bình thường vừa nhiều lợi lộc, là chỗphát tài. Kẻ sang đây là Đại sứ, sau lưng thế nào cũng có một người chống lưng danh hiệu Thái giám, bằng không chính là quý tộc từ Bá tước trở lên, hoặc là loại gốc gác sâu dầy từ thời Tĩnh Nan khai quốc tới nay. Vị Liên Bình An trước mắt này nghe đồn là thân thích một vị Thái giám nào đó ở Ngự Mã Giám.
Có người ở sau lưng như thế, trong tay lại có một lượng lớn ngân lượng và lương thực, có đến hơn một ngàn người trông giữ kho lương. Chỉ với chừng đó thì Đại sứ kho lương này cũng là nhân vật đứng thứ hai trong quan phủ cửa sông Thanh Giang này. Gặp phải Tri phủ Hoài An cũng không ở thế yếu, kể cả Viên ngoại lang phân ti Hộ bộ cũng không làm gì được ông ta. Chức Viên ngoại lang này vài năm đổi một lần nhưng Đại sứ kho lương của y mười năm hai mươi năm vẫn làm tiếp được.
Long đầu bang Sơn Đông Trương Vận Tiên trông bộ dáng như là một đại phú thương. Đối với ai cũng mang vẻ hoà nhã cười híp mắt nhưng thực chất lại là kẻ lòng lang dạ sói không kém gì tặc đồ vong mạng kia.
Uông Đại Cương vừa lộ mặt, y liền phái người đi tìm, còn ra lệnh giết không cần hỏi đến. Đợi hãng xe khai trương, Trương Vận Tiên lập tức phái bọn du côn vô lại đến, lại báo cho quan sai chờ ở ngoài thành. Nếu buổi tối phóng hoả thành công thì thu dọn tàn tích, nếu không sẽ dùng đến vương pháp.
Về phần tên lưu manh bị gãy tay chân kia, bang xa phu cũng lười nuôi sống gã nên giết chết luôn rồi vu oan cho hãng xe Vân Sơn, còn báo với quan sai. Kiện cáo dính tới mạng người, vào nha môn không chết cũng tróc da, huống chi từ trên xuống dưới ai ai cũng quen biết sao thoát chết cho được.
Nhưng Trương Vận Tiên không hề nghĩ tới cục diện này, lưu manh bị đánh gãy tay chân không có gì mới lạ, người mạnh bắt nạt kẻ yếu, đụng vào người hung hãn khẳng định gặp xui xẻo. Nhưng ngay cả quan sai cũng bị đánh gãy tay chân, cả mặt là máu trở về điều này thì khiến người ta kinh hồn táng đảm rồi.
Bang xa phu vốn đã tụ tập hơn ba trăm hán tử, bất cứ lúc nào cũng ra tay được. Nhưng chuyện này cũng không dám không suy xét cẩn thận đã đi làm, Trương Vận Tiên chỉ bảo mọi người trước hết chờ một chút, y vội vàng cưỡi xe đi Đại sứ kho lương Liên Bình An bên kia.
Còn chưa đến tháng giêng, con đường Vận Hà lên phía bắc chưa thông suốt. Liên đại sứ không cần phải đến không lương Thường Doanh làm việc, suốt ngày ở trong phủ xem múa hát hưởng vui thú. Đoàn hát trong phủ ông ta nổi tiếng khắp cả cửa sông Thanh Giang, ba mươi ả đào đều là cô gái dung mạo xinh đẹp, là bọn thương nhân buôn lương thực bỏ ra giá cao mua từ Tô Hàng đưa tới.
Đừng thấy Trương Vận Tiên ở bang xa phu một lời hô lên trăm người vâng dạ, ở trước cổng phủ đệ của Liên Bình An phải hạ thấp mình, tốn một khoảng lớn mới mời được gác cổng đi vào bẩm báo.
Không bao lâu sau Trương Vận Tiên cũng được mời vào. Liên Bình An cũng là một tên béo, trên người mặc bộ đạo bào màu trắng ngần, cũng không thấy ông ta mang theo ngọc bội nhẫn báu gì. Giàu có tới mức như Liên Bình An này đã không cần tốn công sức khoe ra cách ăn vận từ trên xuống dưới, ai ai đều biết ông ta có tiền. Chỉ có điều béo quá không cách nào khác. Ngồi ở trên ghế bàng tăng theo chiều rộng, to lớn chau lông mày nghe Trương Vận Tiên nói sơ qua.
Liên Bình An lạnh giọng hỏi.
- Cái tên Đại Cương kia, đồ sâu bọ đó sao đến bây giờ vẫn chưa đập chết?
Trương Vận Tiên trong lòng đánh bất chợt một cái. Y tự xưng mình là long đầu, nhưng Liên Bình An này lại là hạng người chân chính lời nói mới có trọng lượng ở cửa sông Thanh Giang này. Trương Vận Tiên vội vàng giải thích.
- Lần này xảy ra chuyện lạ lùng, Uông Đại Cương kia không biết mời ở đâu nhiều kẻ mạnh trợ giúp. Thậm chí ngay cả quan sai cũng dám đánh, không những vậy còn bị đánh cho trọng thương. Cho nên con đây cũng không dám làm chuyện xằng bậy, sợ trêu chọc rước lấy thị phi, nên mới tìm đến hỏi ý cha.
Liên Bình An tiện tay ném bát sứ nhỏ trên bàn, nghiêm mặt quát.
- Đây là muốn tạo phản sao?
Đừng nhìn Liên Bình An này to béo, làm việc lại vô cùng nhanh nhẹn. Quăng vỡ bát trà xong lập tức sai người đưa kiệu tới, đi thẳng đến nha môn phân ti Hộ bộ bên kia.
Không ai cảm thấy rằng tại nơi thái bình này sẽ thực sự có phản tặc. Nếu người của hãng xe Vân Sơn đã không nể nang gì như thế, chắc chắn là có quan phủ ra mặt chống đỡ. Một vùng cửa sông Thanh Giang này có ba quan, một là Viên ngoại lang phân ti Hộ bộ, hai là Sơn Dương thủ bị, còn có một kẻ chính là Đại sứ kho lương ông ta đây, phải đến hỏi rõ ràng mới được.
Trương Vận Tiên vội vàng đổi thớt ngựa khác, đi theo giống như là tuỳ tùng. Cái gì mà giang hồ cường hào, trước mặt quan phủ ngay cả con kiến cũng không bằng. Trong lòng y cũng nảy sinh ý nghĩ độc ác, nếu bọn người hãng xe Vân Sơn tìm đến kia là hảo hán tam sơn ngũ nhạc gì đó lần này cũng phải giết chết hết.
Mặc dù phẩm bậc thua kém nhau không nhỏ nhưng Viên ngoại lang cũng biết phân lượng vị Liên đại sứ này. Vừa nghe báo có người cầu kiến liền vội vàng sai người mời vào.
Vài câu khách sáo liền nói đến chuyện hãng xe Vân Sơn. Liên đại sứ hỏi thẳng chuyện này liệu có dính dáng đến Viên Ngoại Lang hay không, nếu có đôi bên cùng nói chuyện, nếu không phải thì không còn chuyện gì nữa rồi.
- Hả? Hôm nay ông cũng nhắc tới việc này. Hôm trước Vương ngự sử Từ Châu sai công tử nhà ông ta đưa tới bái thiếp, nói muốn mở một hãng xe ở cửa sông Thanh Giang, nhờ ta chiếu cố một phần?