Không nhắc tới ở bên ngoài tin tức đó khó bề tưởng tượng ra sao, người tỉnh táo thì cân nhắc một chút phán đoán ra giá trị của chợ lớn ở cửa sông Thanh Giang, biết được đây là cơ hội phát tài lớn.
Người ở phủ Hoài An đến, người ở Phượng Dương Phủ kéo sang, phủ Dương Châu bên kia cũng có người chạy tới, thường các phủ Nam Kinh và Tô Tùng của Giang Nam cũng có người đến, họ đều là mang theo ngân lượng trắng bóng, muốn kiếm một bát canh.
Bọn thương hào cửa sông Thanh Giang vốn đã sửa soạn đem chỗ tốt của chợ chia cắt bằng sạch, đối mặt với các mối giao tình, chỉ đành lòng cắn răng đem phần của mình phân ra ngoài, cho dù là Triệu Tự Doanh bên này cũng không phải ngoại lệ. Dư gia ở Tùng Giang tìm thẳng đến chỗ Triệu Tiến, các muối thương của Dương Châu cũng đều như vậy, tỷ dụ như như Phùng gia.
Ngoài những phú hào nhìn ra được cơ hội buôn bán, còn có người muốn dùng cách kiếm tiền ngay lập tức. Ở Giang Nam các nơi phàm là thế gia phú hào, sau lưng đều có người quyền cao trọng triều đình, loại người này quyền thế ngút trời, đương nhiên muốn kiếm tiền nhanh. Chẳng hạn như, có người sau khi đến cửa sông Thanh Giang, không đến tham dự chợ Thanh Giang gì đó, mà là muốn tự mình xây dựng chợ lớn, muốn gom một mảnh đẹp nhất cạnh bờ Vận Hà.
Lúc này liền nhìn ra chỗ tốt làm chủ của Triệu Tiến, Triệu Tự Doanh đường đường chính chính truyền lời, không có bọn họ cho phép, cửa sông Thanh Giang không được có chợ lớn khác, bằng không sẽ rất khó coi.
Có người không tin lời tà đạo, nhưng vừa nghe ngóng, việc đao binh của Triệu Tự Doanh trước không cần nói, không có cho phép của Triệu Tự Doanh, liền đến cả gạch đá hàng hóa đều không có cách nào chuyển đến chuyển đi, vậy càng không cần nói tới cái khác. Cộng thêm đám thương hào của cửa sông Thanh Giang cũng không phải dễ đối phó, đám người kia liền tiêu tan ý niệm đi.
Chính trong lúc này, tin Liêu Trấn bị chiếm đóng, quan binh đại bại, Tổng binh cùng với hơn trăm quan tướng tử trận truyền đến cửa sông Thanh Giang, ngoại trừ mấy vị nho sĩ vướng bận việc triều chính nghị luận ra, căn bản không có ai để ý. Cái gì Liêu Trấn, cái gì Nữ Chân, sự việc cách hàng nghìn dặm cà nơi này chẳng có chút can hệ gì.
- Có sinh tất có khổ, những năm gần đây, có năm nào không có hạn hán, nạn châu chấu và ôn dịch, có năm nào không có người chết khắp nơi. Hiện lại có chiến tranh, các ngươi cũng biết, triều đình thua trận lớn ở Liêu Đông, bị Thát tử giết ước chừng mười mấy vạn người.
Trong đêm, Sơn Đông Tề Nam châu phủ Thái An, một trung niên thân áo bào trắng, tóc xõa tung ngồi trong một góc sân chậm rãi nói, phía dưới bách tính quỳ nghe, trên mặt đều lộ rõ vẻ sợ hãi.
- Đây là điềm báo đại nạn sắp đến, đến lúc đó khắp nhân gian gặp nạn, trời giáng phong ba chớp giật, nếu không hành thiện tích đức, không thắp hương bái phật, thì dù có thoát được kiếp nạn nhân gian, cũng thoát không được kiếp nạn trời giáng liệt hỏa phân thân.
Thủ đoạn truyền giáo củaVăn Hương giáo rất đơn giản, thế gian nhiều tai nhiều nạn, chỉ cần ngươi nhập giáo là tránh được kiếp nạn, tối thiểu sau khi chết sẽ đến thế giới cực lạc, hoặc kiếp sau được đầu thai vào gia đình tốt.
Chiêu trò truyền giáo này ở ba nơi Sơn Đông, Hà Nam và Bắc Trực Đãi rất hữu dụng, bởi những năm gần đây, bách tính chứng kiến rất nhiều tai họa, nếm qua rất nhiều khổ cực, người bên cạnh chết đi đã quá nhiều.
Văn Hương Giáo cũng rất hiểu nhân lúc nóng rèn sắt, hàng năm có thiên tai đại họa mới, họ đều sẽ kịp thời thêm vào ca từ thuyết giảng, những tin tức như vậy hư hư thực thực, lừa gạt bách tính càng hữu dụng hơn.
Tin tức Liêu Trấn bại trận, ngoài những người có liên quan đến Liêu Trấn và quan viên triều đình, bách tính thiên hạ cũng không để ý, chỉ có Văn Hương Giáo không kiêng nể tuyên truyền khơi lên.
Trong chuyện này, bất kể là giáo chủ Từ Hồng Nho của Văn Hương Giáo ở tổng đà Vận Thành hay thánh cô Mộc Thục Lan của Lâm Thanh Châu Đông Xương phủ đều nhất trí, đều nói chiến tranh xảy ra, chỉ cần gia nhập giáo phái tìm kiếm thần linh phù hộ mới là con đường chân chính.
Phủ Đông Xương bên kia vẫn không có tai họa gì lớn, dựa vào mấy thành phồn hoa của Lâm Thanh Châu chống đỡ, mùa màng coi như là khá rồi, Mộc gia ở Đông Xương phủ bên này vẫn lấy từ bi đối nhân, cho nên lúc này cũng không có nói được quá mức làm người nghe kinh sợ, chỉ là dựa theo quy củ để làm.
Nhưng các nơi của Văn Hương Giáo dưới khống chế của Từ Hồng Nho lại không giống vậy, gần như là đem trận này đại bại nói thành là điềm báo vong quốc, đem người Nữ Chân nói thành yêu ma mặt xanh nanh vàng ăn tươi nuốt sống.
Ở tổng đà Vận Thành của Văn Hương giáo, giáo chủ Từ Hồng Nho không còn vẻ trấn định ung dung như ngày thường, có chút kích động nói.
- Đây thật là ý trời, Phật Tổ phù hộ, Thánh Mẫu ở trên, đây đúng là điềm báo bổn giáo đại hưng.
Không riêng gì ông ta như vậy, ngay cả các đầu mục bên dưới cũng đều có dáng vẻ như vậy, tuy nói chẳng qua là một giáo phái, nhưng mọi người cũng là đại nhân vật trên nghìn vạn người, nhiều năm như vậy, cũng ít nhiều có chút uy phong kiêu ngạo, nhưng lúc này đều đang lơ lửng trên chín tầng mây.
Từ Hồng Cử rất thẳng thắn, nói.
- Năm nay mùa màng tốt, các nơi có không ít người không dâng hương rồi, những hộ lớn cũng bắt đầu phòng bị chúng ta. Nhưng thời thế không được, ngay cả một lý do gây sự cũng không có. Quả nhiên là Di Lặc ở trên giáng xuống một phúc duyên như vậy, đại ca. Không, giáo chủ nói rất đúng, đây là phúc duyên của bổn giáo, cũng là hồng phúc của giáo chủ ngài.
Từ Hồng Nho cười gật đầu, tay ra hiệu, trong giáo đường liền an tĩnh, Từ Hồng Nho quét mắt qua mọi người một vòng, cao giọng nói.
- Triều đình vận số đã tận, trước là thiên tai, sau là chiến tranh. Binh mã, quân Vệ sở Đại Minh có bộ dáng gì, mọi người đều thấy được, sao ngăn cản được Thát tử tấn công, tới lúc đó tất bị đánh bại liên tiếp. Tới lúc đó chính là cơ hội tốt của bổn giáo, các vị phải chuẩn bị cho tốt, đợi thời khắc đó đến.
Tất cả mọi người nghiêm túc gật đầu, Từ Hồng Nho đứng lên giơ tay nói.
- Tới lúc đó, không riêng các vị bước vào được tiên giới nhân gian, còn có vinh hoa phú phú bất tận, cũng không nên bỏ lỡ phúc duyên lớn như vậy.
Trên mặt mọi người đều lộ ra vẻ vui sướng, lời ca tụng không ngừng, tình cảnh trong phòng trở nên náo nhiệt vô cùng, giống như Di Lặc thật sự sắp giáng lâm.
Đợi mọi người tản đi, trong phòng chỉ còn lại hai huynh đệ Từ Hồng Nho và Từ Hồng Cử, lão quản gia cũng được lệnh rời đi. Sau khi chỉ còn lại hai người, Từ Hồng Nho đã không còn vẻ tự tin ung dung ban nãy, khuôn mặt bao phủ vẻ mệt mỏi, Từ Hồng Cử có chút khẩn trương, vồn vã hỏi.
- Đại ca, dù nói không phải là đại nạn gì, nhưng tốt xấu cũng là có chuyện, cục diện nhất định sẽ xoay chuyển.
Từ Hồng Nho thở dài, lấy tay xoa xoa huyệt thái dương, buồn bực nói.
- Chút chuyện này có tính là gì, kinh thành bị Thát tử bao vây, không chỉ một lần. Chẳng phải hai trăm năm trở lại đây, vùng đất xa cách hơn nghìn dặm Liêu Đông kia cũng chẳng coi ra gì. Đại Minh lớn như vậy, cho dù có là cầm cự cũng cầm cự khiến địch mệt mỏi đến chết, đệ vẫn còn trong chờ chúng gieo loạn thiên hạ sao?
- Đại ca, vậy vừa rồi…?
Từ Hồng Nho tức giận trả lời.
- Chẳng qua chỉ là lấy ra làm lời thoái thác, để cho mọi người cũng đi thuyết giảng người dưới, đệ cho rằng mấy người bọn Hầu Ngũ không biết sao?
Trong phòng trở lên yên tĩnh, Từ Hồng Nho tay day thái dương dừng lại thanh âm cũng trở nên đáng sợ.
- Nếu muốn bức đến bước đường đó, chúng ta cũng chỉ đành phát binh trước.
Cửa sông Thanh Giang tháng bảy là thời điểm nóng nhất trong năm, cũng là thời điểm phồn hoa nhất, năm nay không giống với những năm trước đó, cửa sông Thanh Giang so với trước rất hỗn loạn, đủ các mặt hàng chất đống trên bến sông, phu khuân vác và xe ngựa tấp nập tới lui bên bờ Vận Hà, các trưởng quầy, quản sự thì dậm chân la hét.
Trước đây vào thời điểm này cho dù bận, nhưng trong bận vẫn có trình tự, năm nay lại loạn thành một nồi cháo, bởi nơi tốt nhất của Vận Hà đã bị nuốt mất, mấy con đường rộng rãi cũng bị chiếm dụng, chợ Thanh Giang đã bắt đầu xây dựng rồi.
“Đúng là con cháu nhà binh, làn việc nhanh gọn dứt khoát.” Đây chính là nhận xét về Triệu Tiến ở khắp nơi trên cửa sông Thanh Giang, ai cũng không ngờ công dụng lại cao như vậy, hiện chợ cửa sông Thanh Giang đã khua chiêng gióng trống khởi công rồi.
Nắm trong tay đoàn xe lớn, nhân lực và vận lực thì càng không cần lo lắng, có trợ lực chính của giới thương nhân cửa sông Thanh Giang, đồ đạc cũng không cần lo lắng. Mà Triệu Tự Doanh ở cửa sông Thanh Giang đã tạo danh tiếng lớn, không kẻ nào dám làm khó hay ngăn cản, hơn nữa Triêu Tự Doanh không ỷ thế hiếp người, hết thảy đều chiếu theo giá để trả, vì vậy mọi việc hết sức thuận lợi.
Nên hủy thì hủy, nên lưu thì lưu, rất nhiều thầy thợ, người làm đang bận rộn, rất nhiều gạch đá, khúc gỗ, và phế liệu được chuyển vào chuyển ra, chợ lớn đang xây dựng, xung quanh chợ cũng đang xây dựng, nơi tốt nhất của cửa sông Thanh Giang đã thành chỗ xây dựng cực lớn. Những thứ vốn được phân bố xuất nhập hàng loạt giờ đều tích dồn đến một nơi khác, như vậy tất nhiên khiến hỗn loạn không thể tưởng.
Tuy nói tiến triển vô cùng thuận lợi, nhưng chuyện này liên quan đến mọi mặt, mỗi ngày đều trăm công nghìn việc, rất nhiều việc đều phải do Triệu Tiến đích thân giải quyết, vì vậy Triệu Tiến liền lưu lại đây, Trần Thăng phải quay về Từ Châu trấn thủ, Vương Triệu Tĩnh đi thăm một vòng trại mới của của lưu dân trong bãi cỏ hoang, Cát Hương cũng bị phái về, chỉ còn Thạch Mãn Cường và Lưu Dũng lưu lại.