Cũng may hãng xe Vân Sơn làm việc không quá tuyệt tình, còn nói câu “chỉ cần người trong nhà làm việc thì món nợ này không liên lụy đến người nhà”, nghe thấy vậy, ít nhiều làm cho mọi người yên lòng hơn, nếu khoản nợ khổng lồ này gây tai họa cả tới người nhà thì đúng là thảm họa diệt môn.
Giống như đám người quỳ ở phía trước đó, đại đội nhân mã quỳ ở một chỗ khác lại xem náo nhiệt, bình thường họ cao cao tại thượng, anh hùng hào kiệt hò hét khắp nơi lại khóc trời đập đất, dập đầu cầu xin, vừa thấy sợ hãi, lại vừa thấy rất thú vị, hơn nữa quỳ lâu như vậy, sợ lâu như vậy cũng nhìn ra được hãng xe Vân Sơn cũng không nhằm vào người bên dưới, mọi người cũng không còn căng thẳng nữa.
- Mỗi tháng lãi năm phần ba, hãng xe Vân Sơn này thật ra cũng có lương tâm.
- Cũng chẳng phải có lương tâm gì, lão Chu ở tiệm gạo cho vay nặng lãi, lãi tháng tám phần, đó cũng được coi là người lương thiện rồi.
- Ta từ Sơn Đông tới, Khổng phủ cho vay, kể cả quen người trong phủ, vay mười lượng, một tháng sau trả sẽ tính lãi bốn lượng.
Phía dưới có tiếng bàn tán xôn xao, đều nói số lãi này của hãng xe Vân Sợn coi như có lương tâm, Triệu Tiến xách theo trường mâu đi qua đi lại, nghe thất rất nhiều lời bàn tán, điều này khiến vẻ mặt hắn rất lạ lùng, lãi hàng tháng năm phần ba, lãi năm phải hơn bốn thành tiền vay, lãi cao như thế mà vẫn coi là có lương tâm, vậy trong chợ thường là bao nhiêu.
Tuy nhiên khoản nợ khổng lồ này là hoàn toàn bịa đặt, nhưng cũng không cần so đo nhiều như vậy.
Sáng sớm đại chiến, nói là đại chiến cũng rất miễn cưỡng, sau đó là xử trí, đánh giết tại chỗ mấy chục người, sau đó bắt đầu ép trả nợ, đến khi mặt trời chếch hướng tây, chuyện này gần như đã hoàn thành.
Những người bị thương trong đánh nhau đó không có ai quản, tiếng gào lên đau đớn ngày càng thấp, giờ đã không còn bao sức lực rên rỉ cũng không nổi, nhưng cũng không ai để ý.
Đợi tờ giấy vay mượn cuối cùng được làm xong, đám người phòng thu chi lúc trước nơm nớp lo sợ thì giờ ai nấy mặt mũi hồng hào, vô cùng hưng phấn, từ khi vào nghề chưa bao giờ làm chuyện vui sướng như thế. Mấy ngàn vạn lượng bạc, người bình thường, thậm chí phú thương bình thường có mấy đời cũng không kiếm được con số đó, cứ ấn xuống người khác không bằng không cớ như vậy, nhiều người như vậy lấy xuống, hãng xe Vân Sơn lập tức ôm khoản nợ mấy chục gần trăm lượng bạc trong tay.
Mặc dù nói khoản nợ này căn bản không khả năng trả nổi, đám giang hồ hào kiệt thiếu nợ này kể cả làm trâu ngựa đến chết cũng không kiếm được, nhưng được tham gia vào trong con số lớn như vậy, cũng coi như được vẻ vang, có lẽ khoe khoang xem như chuyện cả đời rồi.
Các công việc đều báo cáo xong, tất cả những người thiết nợ khổng lồ đều bị trói chéo tay áp giải sang một bên, có người canh giữ riêng, tiếng bàn tán ồn ào cũng dừng lại, đại đội nhân mã còn sót lại của cửa sông Thanh Giang biết rằng đã tới thời điểm xử trí bọn họ.
Triệu Tiến nhìn Cát Hương và Lưu Dũng, mỉm cười gật đầu, nhảy vọt lên xe lớn, lướt nhìn đám người đang quỳ bên dưới, nhìn vẻ mặt thấp thỏm lo âu của họ, tâm tình Triệu Tiến rất vui, cất giọng nói.
- Ta là Triệu Tiến, đến từ Từ Châu.
Phía dưới rất yên tĩnh, giọng quan thoại của Triệu Tiến mặc dù mang chút khẩu âm Từ Châu, nhưng cũng rất chuẩn, mọi người đều nghe được rất rõ, nhưng báo danh tính đâu có đơn giản như vậy, không những phải nói họ tên mà còn phải nói lai lịch của mình, có người còn phải báo cả danh tính của cha chú tổ tông mình, vị tiểu gia này lại rất đơn giản, một cái tên, một nơi chốn là xong.
- Triệu Tiến?
Phía dưới có người cuối cùng đã nhận ra được, Triệu Tự doanh mở ra cục diện tại Từ Châu, lại còn đánh nhau lớn ở Bi Châu và Thảo Oa Tử, Bi Châu và vùng Hải Châu đó nằm ở phương bắc của phủ Hoài An, với những chuyện và tin tức bên đó thì cửa sông Thanh Giang phía nam phủ Hoài An không lẽ không biết.
Huống hồ thảm án của Phùng gia ở Dương Châu càng thêm chấn động vùng Giang Bắc, chuyện này mọi người đương nhiên cũng đã được nghe nói qua, cũng biết có bóng dáng của Triệu Tự doanh.
Mọi người đều biết tên Triệu Tiến kia là nhân vật khó lường, Triệu Tự doanh càng là thế lực lớn, nhưng chỉ nghe chứ chưa tận mắt thấy, chung quy lại là không tin. Hàng năm truyền ra ngoài có anh hùng ba đầu sáu tay, nhưng cũng chỉ có chuyện đó, nghe thì rất vui nhưng không mấy người coi là thật, cũng không mấy người để tâm, dù sao không ở cửa sông Thanh Giang, để ý tới làm chi. Hơn nữa mọi người sẽ không nghĩ một số hãng xe do xa phu làm ăn lẻ tẻ mở lại có dính líu gì tới Triệu Tiến chứ.
Tuy nói đều là Từ Châu, nhưng Từ Châu còn có một châu bốn huyện mấy chục vạn nhân khẩu, một xa phu xuất thân từ dư đinh quân hộ, hãng xe tụ tập những tên chó chết thì có tới lui gì với Triệu Tiến, vốn rằng không ai nghĩ tới điều này.
Đợi Triệu Tiến tự nói danh tính, những chuyện mọi người vẫn không để mắt đến đều bắt đầu hiện ra, xếp hàng chỉnh tề, gậy trúc trong tay, lại có cả đội nhân mã, có cung thủ, giết người không chớp mắt, những chuyện này từng cái một đều khớp với những tin đồn thổi về Triệu Tiến, lúc này mọi người mới hiểu, đại tôn thần của Từ Châu đến thật rồi.
Phía dưới từ châu đầu ghé tai đến bàn tán xôn xao, sau đó lại quay về yên tĩnh, ai nấy đều kính sợ nhìn lên trên, chết nhiều người như thế, tận mắt thấy được thực lực và thủ đoạn độc ác của Triệu Tiến rồi, vậy thì phải xem vị tiểu gia này muốn gì chứ.
Đương nhiên, bề ngoài mọi người đều kính sợ, trong lòng nghĩ thế nào là chuyện khác. Triệu Tiến ngươi hôm nay uy phong, nhưng ngươi lại không phải đang ở quê cha đất tổ, gây rắc rối xong xem ngươi đối phó thế nào với quan phủ, đến lúc đó xem ngươi thu dọn toàn trường ra sao.
Đợi bên dưới yên tĩnh, Triệu Tiến lại lên tiếng tiếp.
- Sau này trên vùng đất cửa sông Thanh Giang, chỉ theo lời ta nói.
Câu này cũng rất dễ hiểu, yên tĩnh bên dưới lập tức bị phá vỡ, đám đông náo động, trong đám đông có nơi không được chú ý lắm nghe không rõ, đợi mọi người truyền tới tai thì còn có người không kìm nổi bật cười thành tiếng.
Tâm trạng của mọi người đều gần như nhau. Chàng trai trẻ như ngươi cũng quá là không biết trời cao đất rộng, cửa sông Thanh Giang chẳng phải chốn khỉ ho cò gáy như Từ Châu các ngươi, ở đây ngọa hổ tàng long, một tiệm buôn ven Vận Hà, sau lưng không chừng chính là đại lão của kinh sư và Nam Kinh, một người đọc sách trên phố không chừng dính dáng tới họ hàng của Lục bộ Nội các, một tên côn đồ ở Từ Châu như ngươi còn muốn mọi người nghe theo, đúng thật là khiến mọi người cười rụng cả răng.
Nghĩ thì nghĩ, nhưng cục diện trước mắt ai dám nói gì, chỉ biết khúm núm lắng nghe.
- Thông lệ làm việc, khuôn phép chia lãi trên dưới, những cái này đều phải thay đổi, thay đổi thế nào sẽ do ta quyết định, các ngươi làm theo là được. Ta không phải người ăn bớt, mình phát tài cũng sẽ để mọi người được sống thoải mái. Nhưng ta làm việc coi trọng quy củ, ta định ra quy củ, người không tuân theo sẽ có kết cục nằm trên đất như thế này.