Nhìn những người quen biết sống sờ sờ cứ như thế bị đánh chết, mặc kệ hạng người có mặt ở đây có một số kẻ độc ác giết người không chớp mắt, nhưng nhìn trường diện trước mắt này, vẫn phải khiếp đảm vỡ mật, cả người không ngừng run rẩy không dừng lại được như bệnh sốt rét.
Đại thù báo xong, từng tên cai đầu dính vào huyết án bị loạn côn đánh chết, huynh đệ, thân thuộc cũng coi như đã nhắm mắt được. Uông Đại Cương và những đồng bọn xa phu kia cũng dừng tay, bọn họ cả người cả mặt đều là máu tươi, nhìn lẫn nhau có người vẻ mặt rất hả giận thoải mái, có người thì rất hoang mang. Uông Đại Cương thuận tay chùi giọt máu bắn trên mặt, nhìn về hướng Triệu Tiến đã tới đứng trên xe ngựa bên này.
Triệu Tiến vẫn luôn đang cười nhìn bên này, mọi người ở trong sân nhìn sang. Với tuổi tác của hắn, nhìn thấy cảnh tượng máu tanh như vậy không khỏi quá là trấn định rồi. Nhìn thấy Uông Đại Cương trông sang, Triệu Tiến giơ tay chỉ về một phía, tay nhẹ nhàng bổ xuống.
Phương hướng Triệu Tiến mới chỉ kia chính là chỗ Cao Mã Tiên không ngừng dập đầu, trán cũng đã ràng rụa máu tươi, mười mấy cai đầu bên cạnh y cũng có dáng vẻ mất hồn mất vía.
Nhìn thấy tràng diện này, Uông Đại Cương rất là mù mờ không hiểu, có cừu với mình là bang xa phu Sơn Đông, những người bang xa phu Hà Nam này có dính dáng gì với mình. Ngây ngẩn chốc lát, sau đó cả người lại run rẩy kịch liệt, sắc mặt Uông Đại Cương trở nên trắng bệch, y hiểu được ý Triệu Tiến là gì.
Không oán không cừu chẳng lẽ cũng muốn đánh chết sao? Sao xuống tay được đây. Ánh mắt Uông Đại Cương nhìn Triệu Tiến đã mang chút cầu xin. Trên mặt Triệu Tiến vẫn có nét cười như trước, lại chỉ một cái, tay bổ xuống, tuy nhiên nét cười này nhạt hơn một chút so với vừa rồi, sức bổ xuống càng mạnh hơn.
Uông Đại Cương đột nhiên nhớ lại lúc sống mái với nhau, những huynh đệ của mình bị loạn đao chém chết, còn có chỗ ở hóa thành tro bụi, còn nhớ tới cảnh thảm liệt máu tươi đầy đất vừa rồi, y lại run rẩy chốc lát, nắm chặt đại côn trong tay, quay đầu cao giọng hô.
- Các huynh đệ, Cao Mã Tiên này thông đồng cấu kết với Trương Vận Tiên kia, kết bè gây họa cho kẻ phương bắc tới chúng ta, vì các huynh đệ, già trẻ cả nhà của của bọn họ báo thù.
Cao Mã Tiên trừng mắt ngẩng đầu lên, vừa định phân bua gì đó thì đại côn dính máu trong tay Uông Đại Cương đã giáng xuống, một côn hạ xuống, người đã nằm bò ra đất.
Khác với do dự của Uông Đại Cương, mười mấy đồng bọn của y đều cực hận hai bang xa phu này. Ban nãy đám người đánh chết Trương Vận Tiên đã kích phát tính hung tàn, nghe Uông Đại Cương nói vậy cũng bất chấp thật giả, đỏ mắt múa may đại côn đuổi theo. Chỉ nghe thấy tiếng kêu thảm thiết gào khóc liên hồi, Cao Mã Tiên và đám người bên cạnh đều đã nằm trong vũng máu.
Uông Đại Cương sau khi động thủ bèn thở phào một cái, lần này không lau vết máu trên mặt, lại nhìn về phía Triệu Tiến, Triệu Tiến chỉ mỉm cười gật đầu.
Cát Hương xách trường mâu tới bên cạnh Triệu Tiến, ban nãy bộ dạng của Uông Đại Cương đều rơi vào tầm mắt y, Cát Hương rất chướng mắt, nhưng chỉ hạ giọng nói.
- Trách sao một thân bản lĩnh, chỉ đánh xe ở cửa sông Thanh Giang.
Triệu Tiến cười đáp.
- Không dã tâm cũng tốt, ít nhất sau này sống lâu một chút.
Trước đây có dã tâm không nói, sau này tới được Triệu Tự doanh, còn có dã tâm thì đúng là tìm lấy cái chết rồi, Uông Đại Cương hiện giờ chưa chắc nghĩ hiểu ra, đám Triệu Tiến thì từ lâu đã suy xét tới rồi.
Mấy ngàn người quỳ trên mặt đất, một khoảng rộng lớn, chen chúc xung phong còn dễ nói, chen chúc thế nào cũng được, bây giờ chỗ quỳ đã nhiều rồi, đường phố gần đó đều chật kín.
Nhiều người quỳ như vậy nhưng lại cực kỳ yên tĩnh lạ thường, chỉ có những người bị cây gậy trúc đâm là vẫn đang đau đớn kêu rên, đến giờ trong đám đông ngay cả tiếng thì thầm bàn tán cũng không có, thậm chí lan tỏa mùi vị khó ngửi.
Người quỳ ở phía sau nhìn không rõ, nhưng đằng trước lại thấy rất rõ, khi chém giết còn đỡ, mọi người đều bốc máu lên đầu, nhưng giờ đã hạ nhiệt rồi, trơ mắt nhìn hai long đầu và cai đầu có quyền thế bên cạnh của bang xa phu bị đánh chết nhăn răng, đúng là lạnh run toàn thân, kinh hồn khiếp vía, chỉ sợ mình tiếp bước theo sau.
Những người thầm chửi rủa hãng xe Vân Sơn sẽ bị quan phủ tính nợ kia thì giờ không màn tới ý niệm trong đầu này nữa, quan sai có tới hay không, chết bao nhiêu người thế này chắc chắn sẽ tới, nhưng chắc chắn không tới ngay bây giờ. Lũ mọi rợ từ Từ Châu tới này sao sát khí lớn vậy chứ, giết người giống như giết gà, bản thân mình ngàn vạn lần đừng bị chôn chung vào. Giờ thì ngay cả binh khí ném lại cũng bị thu dọn mang đi rồi, đúng là không còn chút sức lực chống cự nào.
Tuy nhiên tiếp theo lại không có mở tràng giết chóc nữa, mà có người tới trước mặt, lần này không phải là tráng hán mặt đầy thù hận, mà là những người trông như tiên sinh phòng thu chi. Đầu mục các lộ nhân mã, đám cai đầu còn sót lại của bang xa phu của cửa sông Thanh Giang đang nơm nớp lo sợ quỳ phía trên cùng, còn không biết tiếp theo vận mệnh gì đang chờ đợi mình, nhưng giờ cũng không do bọn họ làm chủ nữa.
- Đầu mục Trương Thất của hộ viện phường Minh Ngọc, từng vay năm ngàn lượng bạc trắng của hãng xe Vân Sơn hồi tháng tám năm ngoái, lãi tháng năm phần ba, lãi mẹ đẻ lãi con, đến nay vẫn chưa trả một đồng, phải vào trang làm công trả nợ.
Chỉ nghe thấy một tiên sinh phòng thu chi kéo dài giọng nói, câu này những người quỳ ở phía sau không nghe rõ, nhưng người quỳ ở đằng trước đều nghe thấy, chỉ một câu nhưng còn kinh thiên động địa hơn cảnh đánh chết người ban nãy, đám người lập tức ầm ĩ nổ tung, trước sau đều truyền tai nhau câu nói này.
Phường Minh Ngọc là đại viện có tiếng ở vùng cửa sông Thanh Giang, còn có lầu viện phong nhã tiếp đãi quan lại quyền quý, danh sĩ thanh lưu, còn có Đại Thông Phố thết đãi vận binh thủy đinh, nuôi mấy trăm nữ nhân kiều diễm, ngoài canh giữ những cô gái này, còn phải dẹp yên những cuộc đánh ghen tranh giành, tranh cãi trong giang hồ, vì thế đã nuôi mấy chục hộ viện, có mấy chục gã đàn ông biết đánh biết giết, cộng với bản lĩnh của một mình Trương Thất, cũng coi là một nhân vật trong vùng cửa sông Thanh Giang này.
Nhưng nhân vật này quanh năm suốt tháng tính cả khấu trừ ăn uống thì cũng chỉ nhận được hai trăm lượng bạc mà thôi, sao vay được số tiền năm ngàn lượng này chứ.
Năm ngàn lượng, lãi tháng năm phần ba, tức là lãi hàng tháng phải trả một trăm bảy mươi năm lượng bạc, mỗi năm trả hai ngàn một trăm lượng, đây vẫn là tính theo lãi tháng đã định, nếu theo cách lãi chồng lên lãi thì khỏi phải nói.
Người bị nhắc đến tên đó không xung phong ở trước, cũng không bị thương, chỉ quỳ ở phía trước đầy căng thẳng, vừa nghe thấy con số này giống như sấm sét giáng xuống, cả người cứng đờ, lập tức bùng phát, nhưng người lại không dám có cử chỉ gì, miệng kêu gào như lợn bị giết.
- Các đại gia có phải lầm rồi không, kể cả bán tiểu nhân đi cũng không đáng năm ngàn lượng, có phải nhầm lẫn không, có phải không.
Nói được phân nửa thì không dám nói nữa, đao bén lạnh căm căm đã kề bên cổ, tên phòng thu chi kia vẻ mặt trở nên xanh lè, rõ ràng rất sợ cảnh này, tuy nhiên vẫn mở ra một tờ vay nợ kín chữ, sau đó đưa mực đóng dấu ra, cố gắng trấn tĩnh nói.
- Thêm vào giấy vay mượn, đồng ý thì ấn dấu vân tay đi.
Đám vũ phu này đều không biết chữ, không biết viết, cũng chỉ biết ấn dấu vân tay, cái này rất hay dùng trong nha môn.
Chữ viết trong giấy vay nợ Trương Thất một nét cũng không biết, nhưng con số năm ngàn trên đó lại rất rõ ràng, vô duyên vô cớ nợ nần mấy ngàn lượng, một năm còn số lãi của mấy ngàn lượng đè lên đầu, sao chịu nổi, trong lúc nhất thời chỉ cảm thấy còn không bằng ban nãy bị cây gậy trúc đâm chết đi cho xong.
Thấy gã chần chừ, đao kề bên cổ lại tăng thêm khí lực, khiến Trương Thất lập tức tỉnh táo lại, vẫn là tính mạng quan trọng hơn, sống mạnh hơn mọi thứ khác. Hán tử thân cao bảy thước, hào kiệt bình thường thấy máu không biến sắc này, giờ phút này lại nước mắt lưng tròng, toàn thân run rẩy, ngón tay ấn xuống như nặng tựa ngàn cân, khiến cho mấy gia đinh của Triệu Tự doanh bên cạnh phải tới giúp một tay.
Đợi lấy dấu vân tay xong, lúc này mới có người tiến đến trói lại giải sang một bên, sau đó tiếp lục xử trí đám đông ở đây y như vậy. Mỗi người đều đã ký một khoản nợ khổng lồ năm ngàn lượng tới một vạn lượng với hãng xe Vân Sơn vào năm ngoái hay năm kia, tới giờ vẫn chưa trả một đồng nào, sau khi bổ cứu giấy vay nợ sẽ chuyển đến Từ Châu, Bi Châu làm công trả nợ.
Vừa rồi máu tanh chém giết, mặc dù vừa đánh đã chạy, nhưng mọi người đều thanh thế ngang tàn, khí thế như sấm, không phải bản sắc anh hùng, bây giờ bất chấp mọi thứ, gào khóc ầm ĩ, còn có người ngã quỵ trên mặt đất, kéo thế nào cũng không đứng dậy, giống tính nết bà vợ già la lối om sòm.
Một đồng tiền làm khó anh hùng, huống hồ khoản nợ khổng lồ mấy ngàn vạn lượng đề lên người, mặc dù đao kề lên cổ buộc phải nhận, nhưng cảm giác cả đời này tiêu rồi, ban nãy nhìn nhìn đầu mục của đám phu xe bị đánh chết trước mắt mình, không còn ai dám phản kháng nữa, tới lúc này lại có người giương nanh múa vuốt nhảy dựng lên, miệng hét lớn “ta liều mạng với các ngươi”, toàn là tư thế đồng quy vu tận, đáng tiếc lúc này trong tay không có binh khí, còn bị đánh ngã, chỉ còn nước vừa khóc vừa ầm ĩ ký vào giấy vay nợ, cõng một khoản nợ trên lưng.