Tuy nhiên hán tử kia tay chân vô cùng nhanh nhẹn đã tránh được cái bàn. Cái bàn vừa bay tới, gã lui hẳn về phía sau vài bước, vững vàng đứng ở đó, mở mắt ra.
- Con mẹ nó còn dám tránh, ngươi muốn trốn tội chống lại lệnh bắt, chống cự vương pháp hả? Đây là muốn mưu phản sao?
Những cái mũ "vương pháp", "mưu phản", "chống lại lệnh bắt" chụp xuống, đừng nói là dân chúng tầm thường, ngay cả giang hồ hào kiệt nghe thấy vậy cũng phải sợ hãi chân run. Nhưng mặt hán tử kia vẫn không chút biến sắc, chỉ lạnh lùng hỏi.
- Bắt người cần phải có công văn Hình phòng, đưa công văn ra đây.
Đám quan sai nghe vậy đều sửng sốt, hiếm có người quen thuộc quy củ nha môn như vậy. Nhưng những quy củ ấy vốn dĩ cũng không có người làm theo, chẳng qua chỉ để đối phó người có chút bối cảnh, xảy ra sự việc dính líu tới án kiện mới đưa ra đủ mọi giấy tờ.
Lúc này, hãng xe Vân Sơn vắng vẻ lại có bốn người đi ra, sau khi nhìn thấy quan sai cũng không lộ thần sắc hoảng sợ, dáng vẻ như tản bộ đi tới.
Cửa sông Thanh Giang bên này khác biệt với những nơi khác, người trên đất này thì ít nhưng hội tụ đủ hạng người đến từ bốn phương, kiến văn quan sai cũng không tầm thường. Hán tử kia kia quát tháo khuôn phép không đúng, gã đá ngã cái bàn kia nhất thời không thốt ra lời. Hai vị quan sai cầm đầu đưa mắt nhìn nhau, trên mặt đã lộ nét giận dữ, một người lạnh lùng nói.
- Thật là đầu lưỡi cứng lắm. Ngươi hiểu rõ sự tình trong nha môn như vậy, ắt hẳn trước đây từng gây ra án đúng không?
Những lời này như sét đánh chết người, bọn quan sai vốn đang yếu thế chợt hăng hái, giơ binh khí trong tay lớn tiếng quát mắng không ngừng.
- Các ngươi phạm vào án mạng, dùng dây thừng lôi hết nha môn đi, ngoan ngoãn đi theo, bằng không giết bất luận tội.
Quan sai cầm đầu quát ra lời này mười phần khí thế, theo sau là một hồi reo hò.
Hán tử sau cái bàn quay đầu lại nhìn, thanh âm buồn bực hỏi.
- Hôm qua lão Lý ngươi chỉ là đánh gãy tay gãy chân, đám tôn tử kia nói không chừng đã giết chết rồi?
Lý Hòa xoa xoa cằm nói.
- Theo lý thì không lẽ nào. Đau đớn hôn mê hẳn là có, sao lại chết được?
Sau đó hán tử kia nhổ một ngụm nước miếng thật mạnh xuống đất, mắng.
- Đám tôn tử này xuống tay thật tàn nhẫn, cũng may là đã được đưa ra ngoài, bằng không chết tại đây sẽ gây phiền toái lớn.
Bọn họ ở bên này tự hỏi đáp với nhau, một đội sai dịch bên kia mắt đều trừng to sắp phải nứt ra rồi. Một gã quan sai đội mũ vuông khác tức giận rút đao ra, khoa tay múa chân mắng to.
- Giặc giết người giỏi lắm, các ngươi không sợ bị đưa lên pháp trường sao?
- Còn không bó tay chịu trói, bằng không, giết không cần hỏi.
Trong tiếng hò hét, có hai gã sai dịch đã nhanh chân vọt ra, cầm dây xích sắt chụp tới.
- Sắp bịị bắt rồi, sắp bị bắt rồi.
Lý Hòa vỗ tay cười lớn.
Hán tử sau cái bàn kia trên mặt đã có chút không nhẫn nhịn nữa, bắt đầu phát hỏa rồi. Cử chỉ của gã cũng không chậm, sai dịch cầm lấy xiềng xích còn chưa tới trước mặt, gã nhấc chân, dùng sức đạp về phía trước một cái, trúng vào hông bên phải giữa bụng của người nọ, đá văng thẳng người này ra ngoài. Người đang bay giữa không trung đã co quắp thành một cục.
Gã sai dịch khác không nghĩ tới đối phương ra tay hung tàn như vậy, tay chân chậm một nhịp còn không kịp nhận ra điều gì, gã hán tử sau cái bàn kia đã một quyền nện ngay ở bộ ngực y, chấn động tim phổi, thở không nổi, xiềng xích rơi trên mặt đất. Không đợi y hít thở được một hơi, một cước đã quét y ra ngoài.
Ai nghĩ được lùng bắt "trọng phạm" lại bị đối phương đối đãi như vậy, hai tên quan sai cầm đầu đã rất giận dữ, vung yêu đao xông nhanh đến.
Hán tử nhìn có chút mệt mỏi kia lúc này nhanh nhẹn dị thường, chỉ hai bước đã đến trước mặt cái bàn lật kia, một tay cầm chân bàn nhấc lên, vung cái bàn gỗ nặng nề thẳng ra.
Mặt bàn kia giống như là một tấm khiên lớn, mang theo tiếng gió vù vù đập tới. Quan sai đội mũ vuông cầm đao muốn tránh cũng không kịp, nhưng cũng biết buông tay vứt đao, bằng không khẳng định sẽ có phiền toái lớn hơn nữa.
Một tiếng bốp vang lên, cũng có lẽ là hai tiếng, hai gã sai dịch cầm đao vọt tới bị đánh bay thẳng ra ngoài vài bước, lảo đảo ngồi trên mặt đất. Bọn người đi theo đám bọn chúng cũng đã sợ ngây người, chẳng những không lấy tay nâng đỡ mà ngược lại lùi về phía sau, mặc kệ hai vị quan sai ngã ngồi trên mặt đất. Chỉ thấy miệng mũi đổ máu ở nơi đó rên đau thấu ông địa.
Đây chính là quan sai. Cho dù là thổ hào ở trên đất này, nếu không có công danh trên người, thì nhìn thấy quan sai cũng phải lễ độ, hảo hán trên giang hồ vân vân nhìn thấy quan sai cũng phải cúi đầu khép nép. Bởi vì kẻ này thay mặt cho quan phủ, phía sau quan phủ lại là triều đình, dám chống đối với quan sai, chính là đối kháng với quan phủ, chính là đối kháng triều đình, nhất định là mưu phản.
- Ngươi... ngươi, các ngươi muốn mưu phản sao?
Một sai dịch thanh âm run rẩy nói ra những lời này.
Từ "mưu phản" này bình thường là nặng tới trời, nhưng lúc này những hán tử ở hãng xe nghe thấy liền cười vang. Ngay vừa rồi trong thoáng chốc ngắn ngủi từ cửa lớn đi ra mười mấy người, ai nấy đều cầm các yêu đao mộc côn, coi bộ chẳng hề để ý, đứng nhìn nơi này điệu bộ như xem kịch.
Lý Hòa kia lại bật cười nói.
- Lão thành, ngươi muốn làm phản rồi.
Vị đại hán bị gọi là "Lão thành" kia tức giận buông cái bàn ra, quay đầu nói.
- Chuyện vất vả để cho ông đây tới làm, các ngươi ngược lại không biết thương xót.
Bên kia lại có người cười nhạo nói.
- Ai bảo ngươi ném xúc xắc thua.
"Lão thành" này không có tiếp tục cãi nhau, chỉ đi đến trước mặt quan sai bị đánh ngã, ngồi xổm xuống tát hai cái trái phải, đánh cho đến khi kẻ kia tỉnh táo lại, rồi lau máu trên tay lên áo bào của đối phương, lạnh giọng hỏi.
- Huyện thành Sơn Đông muốn đến đây nhanh nhất cũng phải nửa canh giờ, cửa thành mới mở chưa bao lâu, ngươi bay tới hay sao? Còn không phải đã sắp đặtsẵn từ tối hôm qua, các ngươi hạ án kiện xuống cho lão tử đây chứ gì? Ta hỏi ngươi, công văn ở chỗ nào? Hình phòng đã phê chuẩn chưa?
Quan sai bị bạt tai kia si ngốc cả rồi. Y hoàn toàn không hiểu tình hình hiện tại, chỉ nghe được khẩu âm của đối phương là người Từ Châu, run rẩy môi nói.
- Các ngươi, các ngươi...
- Quan sai không có công văn không tính là cái đếch gì cả, thực sự nghĩ rằng mặc một thân quần áo như vậy là dọa được người rồi sao?
Hán tử kia cười lạnh, lại bắt được cánh tay của người bị đánh ngã nọ, vừa vặn vừa bẻ.
Tiếng kêu thê lương thảm thiết vang lên, quan sai kia cuối cùng cũng kịp cảm giác được, ôm lấy cánh tay đau đớn lăn lộn.
Người bên cạnh dùng cả tay chân bò dậy, bổ nhào về phía sau mà chạy. Những sai dịch còn lại cũng đều trợn mắt há mồm, đây là có chuyện gì chứ? Ngày hôm qua đánh gãy tứ chi của lưu manh kia, hôm nay còn muốn đánh gãy tay chân của quan sai sao? Đám người thô bạo hung ác này không sợ quan sao, ai nấy nhịn không được tay chân phát run.
- Tha mạng, gia gia, tha mạng.
Quan sai gãy tay cũng không muốn có kết cục như lưu manh hôm qua, cố nhịn đau cầu xin tha thứ.
Hán tử bị kêu là "Lão thành" kia đi lên một cước đá người lăn quay, quát lớn nói.
- Giết ngươi làm bẩn tay gia gia đây, mau cút.
Đám sai dịch đi theo không nghĩ tới hai chữ "mau cút" lại êm tai như vậy, quả thật là như được đại xá, dắt díu lẫn nhau quay bước đi, ngay cả đầu cũng không dám quay lại.
"Lão thành" kia vỗ vỗ tay, không để ý tới lời trêu đùa của Lý Hòa và đám người đó, quay đầu nhìn về phía cửa lớn của hãng xe, rồi lại đem cái bàn đặt ngay ngắn lại, đứng đó hét lớn hô to.
- Ông chủ Uông một lời đã định, đến đây báo danh đăng kí, trả tiền xe ngay, có lợi a.
Cát Hương và Lưu Dũng đang ở đại môn hãng xe nhìn xung quanh, gương mặt cả hai không có biểu tình gì. Cát Hương bàn luận.
- Em họ Thành Đại Khí thực sự là trượng phu, thân thủ tốt nhưng làm việc cũng tàn nhẫn.
Lưu Dũng cười nói.
- Cũng may là có chúng ta thu nhận và giúp đỡ, bằng không Thành Đại Hổ này vẫn còn lang thang trong rừng. Ở nha môn làm sai dịch còn dám đánh Lại mục, thiếu chút nữa liên lụy tới người nhà, nếu không nương tựa chúng ta, Thành gia cũng không cho y vào cửa.
Thành Đại Khí là thổ hào vùng Bi Châu, ban đầu lệ thuộc vào Phùng gia, nhưng trở mặt sớm nhất, giao tình rất thân thiết với Triệu Tự Doanh. Người em họ Thành Đại Hổ của Thành Đại Khí này, năm đó gây chuyện sinh sự vào rừng làm cướp, lăn lộn ngay trên đất Bi Châu, Thành gia vừa đắp nối giao tình với Triệu Tự Doanh, liền lập tức đem người đưa tới. Vị này tính tình hào phóng, thật là rất đúng chỗ với một đám người đội Nội Vệ, chiếu theo lời của Thành Đại Hổ đó nói.
- Làm việc ở Triệu Tự Doanh lý vô cùng sảng khoái, không xấu hổ với lương tâm.
Tán rẫu vài câu, trên mặt Cát Hương có chút không vui, quay lại nói với Lưu Dũng.
- Tiểu Dũng, đại ca làm việc quá cẩn thận. Cửa sông Thanh Giang nắm được dễ dàng như vậy, nhưng lần lữa mãi chúng ta hiện giờ mới tới lấy, chậm trễ bao nhiêu chuyện.
Lưu Dũng không tiếp lời nói này, chỉ cười nói.
- Có muốn lấy đi cũng phải phân thành mấy loại, đại ca có ý tứ là muốn biến bên này giống như Từ Châu.
Long đầu bang xa phu Sơn Đông họ Trương tên Vận Tiên, thật có chút hiểu biết với việc làm ăn buôn bán đánh xe ngựa chở hàng, chẳng qua Trương Vận Tiên này từ nhỏ tới lớn cũng chưa từng đánh xe.