Bọn cai đầu này đều cả mặt hưng phấn, báo ra con số xuất ra công khoản, đó chính là cơ hội cho bọn họ moi được lợi lộc. Mấy chục chiếc xe ngựa kia và hơn trăm đầu gia súc lợi lại càng nhiều. Tất cả đều là người giang hồ, ai còn không quen mấy loại người hung ác vong mạng, tới lúc đó kêu tới cùng nhau phát tài là được.
Chuyện tên lưu manh bị gãy tay gãy chân bọn họ biết rõ, chuyện quan sai chịu thiệt cũng biết rõ, song chuyện này trong mắt bọn họ không đáng nhắc tới. Những kẻ đó lòe người gạt người dọa người sợ còn được, thật phải thẳng mặt liều mạng đao thật thương thật bọn chúng không phải đối thủ.
Mọi người đằng đằng sát khí sau khi tỏ ý trung thành liền tản đi, Trương Vận Tiên vẫn luôn làm ra vẻ người có thân phận, thích người khác gọi y là Trương viên ngoại, điệu bộ như hôm nay cũng là khó thấy được rồi.
Trạch viện vừa mới yên ắng không bao lâu, lại có tôi tớ vội vã chạy trở về. Cả ngày nay Trương Vận Tiên đều chưa được ngồi yên, đã mệt tới ngất ngư rồi. Lúc này sắc mặt rất không dễ coi, nhìn thấy tôi tớ trở lại, lập tức trừng mắt hỏi.
- Cánh tay tiểu Lục gãy rồi, lại có một mạng người, nha môn bên kia nói thế nào.
- Nói là người không đủ, lại có Tri phủ thái gia chiếu cố. Nhưng lão gia bên này còn phần tình nghĩa. Không giúp ai cả.
Tôi tớ lắp bắp còn chưa nói xong, Trương Vận Tiên hung hăng vỗ xuống tay vịn ghế, tức giận mắng.
- Lợi lộc đều là cho chó ăn.
Chính lúc này, một gã tôi tớ chạy tới Cao gia bước nhanh vào phòng, vừa tiến tới đã nói.
- Lão gia, Cao Mã Tiên kia đồng ý rồi. Nói không cần lão gia ngài ra tiền, ông ta sẽ phái hết người trong tay sang. Còn nói, mong rằng nhà chúng ta cũng không giấu riêng.
Trương Vận Tiên đang nổi nóng vừa nghe cái này tức thì vuột miệng mắng.
- Cao Mã Tiên lại dùng thủ đoạn bịp bợm này với lão tử. Tới cục diện này rồi, còn muốn tính kế.
Y bên này nổi sùng xong, gia đinh nơm nớp lo sợ nói.
- Lão gia, tiểu nhân cảm thấy Cao Mã Tiên kia là nói thật, hôm nay cũng có người sang nhà ông ta, bảo ông ta giải tán bang xa phu, gia sản giao ra hai thành.
Nghe nói như thế, Trương Vận Tiên sửng sốt, cứ như vậy trố mắt hồi lâu. Không ngờ ở nơi đó bật cười, vừa cười vừa nói.
- Còn cho rằng bọn Uông Đại Cương mời tới kia là sài lang hổ báo gì, hóa ra chỉ là hạng tầm thường như vậy. Cho rằng cửa sông Thanh Giang chúng ta giống với Từ Châu bọn chúng sao? Đáng cười, thật là đáng cười.
Tuy nói trên danh nghĩa là Sơn Đông và Hà Nam, kẻ khống chế bên dưới đích thật tới từ hai tỉnh Lỗ Dự, nhưng bọn đầu sỏ trong bang sớm đã cảm thấy mình là người dân đất này rồi.
Nguyên nhân cười cũng dễ hiểu, nào có kẻ gây thù chuốc oán như vậy, trêu chọc một người còn chưa đủ, không ngờ trêu chọc một lúc hai người, đây là ngại nhà mình chết không đủ nhanh sao?
Nếu thật chỉ là hai bang xa phu Hà Nam và Sơn Đông chưa chắc làm ra được cảnh tượng quá lớn, nhưng việc này còn có Liên đại sứ kho lương giật dây, cả cửa sông Thanh Giang đã nổi lên sóng gió rồi. Thế lực các phe các phái cửa sông Thanh Giang đều được cho biết tin, trong tay có người đều phải tham dự vào.
Những đầu mục khuân vác trên bến sông Vận Hà kia đều rút hết thuộc hạ biết đánh đấm ra, hộ viện, hung đồ thanh lâu, sòng bạc không ít kẻ cũng muốn gia nhập, lục lâm phỉ tặc làm ăn bên ngoài cửa sông Thanh Giang cũng đều phái người ra, khố đinh và lao dịch kho Thường Doanh cũng rút ra một phần, thế lực các nơi đều là dùng khoái mã đưa tin, ngay trong ngày đã có hồi âm. Mọi người đều lăn lộn ở cửa sông Thanh Giang này, đều được lợi trong khuôn phép làm ăn này, vừa nghe có người bên ngoài không nói phép tắc theo đó cùng chung mối cừu, ra người xuất lực cũng sảng khoái hơn rất nhiều.
Huống chi sau lưng còn có vị lão đại trên đất này là Liên Bình An giật dây, đầy óc hơi thông suốt chút cũng liền hiểu được, lần này nếu như không đi, chỉ e rằng về sau không cần lăn lộn nữa.
Nhưng khiến cho bang xa phu gánh vác đưa tin cảm thấy rất kỳ quái chính là mấy chỗ đội ngũ buôn bán chuyển muối lậu đều không có động đậy, tuy nhiên đây cũng không còn cách nào, đứng sau lưng đám người này là những phú ông Dương Châu kia tự làm thành một thể thống nhất, tới nơi này chỉ là đi ngang qua mà thôi.
Khiến cho Trương Vận Tiên và Cao Mã Tiên không ngờ tới chính là, Liên Bình An không ngờ thông tới đại lao huyện Sơn Dương, thả ra hơn hai mươi trọng phạm. Đám người này vốn dĩ chính là gánh đại tội, tử tội, đánh nhau không kiêng nể gì, lòng dạ độc ác, vốn dĩ không sợ kiện tụng hại tới mạng người. Đây khiến cho lòng tin tất cả mọi người càng tăng lên.
Bọn họ bên này gấp rút sửa soạn, tin tức về hãng xe Vân Sơn bên kia cũng không ngừng truyền tới. Hãng xe Vân Sơn không ngờ không có mảy may sợ hãi, ngược lại vung tiền mua hết trạch viện xung quanh, sau đó san bằng tường nhà, chỉ lưu lại phòng ốc. Xem ra trong tay có rất nhiều xe ngựa và gia súc, muốn thêm càng nhiều chỗ bố trí, sắp xếp.
Sau đó còn phái người dọc đường gõ thanh la rêu rao. Nói hãng xe Vân Sơn bọn họ giá vận chuyển rẻ, nói gia nhập hãng xe Vân Sơn có chỗ tốt thế nọ thế kia, còn sắp xếp người đánh xe ngựa ra ngoài đi vòng qua vòng lại. Xe ngựa đều mới tinh chỉnh tề, giá gỗ và đồ sắt đều là làm từ chất liệu thượng hạng, gia súc kéo xe cũng rất khỏe mạnh, vừa thấy đã biết là hàng ngoài biên ải mua được từ chợ la ngựa Hà Nam tới.
Những tin tức này khiến cho bang xa phu cảm thấy buồn cười. Đến lúc nào rồi còn ở nơi đó yên yên ổn ổn buôn bán, còn muốn mời chào xa phu và mối làm ăn. Sau đó khiến cho bang xa phu cùng với người mời chào tới cảm thấy rất hí hửng, mua được nhiều đất đai như thế, khẳng định là không thiếu ngân lượng, xe ngựa và gia súc khỏe mạnh nhiều như thế, đây đều là các loại hàng đáng giá. Đợi đánh nhau xong rồi, chỗ tốt mọi người khẳng định đều sẽ không ít.
Thám tử phái sang đấy đều là kẻ khôn khéo quen thăm dò tin tức. Bọn họ tới nơi nghe ngóng, nhưng mặc kệ nhìn thế nào, hỏi thế nào đều cảm thấy bên trong hãng xe này nhiều nhất có hai trăm người, vả lại còn không có khí giới gì, đây khiến cho lòng tin đám người càng cao hơn.
Bề ngoài là nói lấy ra được sáu trăm, bảy trăm người nhưng thật ra số người liều mạng như thế, cả hai bang xa phu mỗi nhà cũng chỉ lấy ra được khoảng chừng bốn trăm. Đây đã là dốc sạch vốn liếng của nhà mình rồi. Bốn trăm kẻ biết đánh biết giết mỗi nhà này, đặt ở cửa sông Thanh Giang đã là thế lực lớn nổi trội rồi. Thủ bị Sơn Dương kia bất cứ lúc nào cũng lôi ra được không quá ngàn người, hơn nữa đều giống như ăn mày.
Ngươi gom một chút, ta gom một chút, các lộ các mặt chợ búa, lục lâm, giang hồ xấp xỉ có hai ngàn người, nhiều hơn mười lần hãng xe Vân sơn kia, còn có gì đánh không thắng đây.
Cao Mã Tiên kia rất biết nịnh nọt, thậm chí còn phái người có ý đi chỗ Đại sứ Liên Bình An bên kia dò hỏi, nói hiện giờ không cần dùng tới trận thế lớn như vậy, có phải bớt chút người, cũng giảm được phí tổn của Liên gia. Không ngờ rằng Liên Bình An lại nói ra lời ác độc muốn dùng trận thế lớn như vậy đi quét sạch đối phương.
- Thứ nhất là không lưu lại gì cho quan phủ mượn cớ. Thứ hai là cho những kẻ không an phận ở cửa sông Thanh Giang nhìn xem ai không chiếu theo phép tắc làm xằng bậy thì diệt kẻ đó, nhất định phải giết gà dọa khỉ. Năm trước Uông Đại Cương, năm sau lại gây ra việc này, nếu như không để mắt tới, về sau còn không biết bao nhiêu kẻ khốn khiếp.