Trong lúc mọi người đều đang bận rộn thì chợ búa giang hồ ở cửa sông Thanh Giang lại rất bình tĩnh, điều khiến những đầu mục mới lên này thấy kỳ lạ là, Triệu Tự Doanh sau lưng đoàn xe Vân Sơn rõ ràng đã xác lập cường thế, nhưng lại không vội định ra quy củ cống nộp ngân lượng cho bọn họ, sắp xếp người làm xong giống như nhìn mà không thấy bọn họ.
Chẳng lẽ Triệu Tự Doanh làm ăn lớn nên không đếm xỉa tới những thế lực nhỏ như mình, như vậy chẳng phải càng tốt sao. Có người ôm suy nghĩ may mắn, còn có người lại khiếp sợ, cảm giác như đao đang kề bên cổ, không biết khi nào rớt xuống. Cũng có người nghĩ rằng cơ hội trước mắt rất nhiều, muốn đi tới Triệu Tự Doanh một phen. Giờ họ vừa tới cửa sông Thanh Giang, chắc chắn chưa quen với cuộc sống nơi đây nên cần ngồi vững chãi, nếu tự tiến cử thành công thì tiền đồ chắc chắn không nhỏ, tuy nhiên sau khi đến lại được báo cho biết rằng tạm thời không tiếp khách.
Phía hãng xe Vân Sơn quả thực không tiếp khách, Uông Đại Cương làm các sự vụ nhỏ lẻ của hãng xe, Chu Học Trí dẫn theo một đám quản sự và chưởng quầy bận rộn mở cửa hàng, còn Lưu Dũng thì sắp xếp người trong đội Nội Vệ lẩn lút vào cửa sông Thanh Giang, nhưng người trong đội Nội vệ có hạn khiến Lưu Dũng cực kỳ bận rộn.
Về phần Triệu Tiến, Vương Triệu Tĩnh, Cát Hương thì đã trở về từ lâu, lúc sắp sửa đi đều dẫn theo toàn bộ cung thủ và đội nhân mã, bởi vì rất nhiều người ở đây đều xuất thân Thát tử trên thảo nguyên, bị những kẻ lòng dạ độc ác nhìn chằm chằm cũng thấy phiền phức.
Sau khi Triệu Tiến trở lại Từ Châu, ở Phòng Thôn Tập của Khương Mộc Đầu đã được rất nhiều người đón tiếp, vô cùng nhiệt tình hộ tống tới Hà Gia Trang, phía Hà Gia Trang mọi người đợi còn đông hơn.
Trước đây có chuyện gì thì người Từ Châu đều sẽ đến, giờ lại có thêm không ít người của Bi Châu và phủ Quy Đức, phàm là những ai cho là mình có giao tình gần gũi với Triệu Tự doanh cảm thấy trong tay có chút thực lực, đều gom hết cả lại.
Lý do rất đơn giản, Triệu Tự doanh gây ra chuyện lớn như thế ở cửa sông Thanh Giang, từ lâu đã có người truyền tin tức về Từ Châu, tin tức truyền đến, toàn bộ Từ Châu lập tức chấn động, tin tức truyền đi khắp địa phận thế lực của Triệu Tự Doanh.
Tiến gia chiếm được cửa sông Thanh Giang rồi, cửa sông Thanh Giang là nơi nào, đó là nơi phồn hoa giàu có và đông đúc sơn trăm ngàn lần so với trấn Ngung Đầu, ở đó là núi vàng biển bạc.
Một nơi tốt như thế lại bị Tiến gia nắm trong tay, đúng là không tin nổi, nhân khẩu ở một vùng của cửa sông Thanh Giang đã vượt quá toàn bộ Từ Châu, thế lực các phương trong đó càng đan xen phức tạp hơn, sao chiếm được chỉ trong máy ngày ngắn ngủi?
Có người thắc mắc, nhưng nhiều người tin tưởng hơn, ngắn ngày thì có làm sao, Tiến gia từ khi chỉ có hai bàn tay trắng tới bây giờ đã mất bao nhiêu năm chứ, những chuyện không tưởng tượng nổi mà Tiến gia đã làm chẳng lẽ còn ít sao.
Mọi người không bận tâm đến chuyện làm được như thế nào, nhưng tất cả đều vướng mắc một việc. Cửa sông Thanh Giang lớn như thế, nhiều mối làm ăn như thế, cục diện đông như thế, Tiến gia luôn phải cần người đi quản, trước đây cái gì mà Bi Châu, phủ Quy Đức, còn chẳng phải đều là võ nhân của Từ Châu chúng ta đi bảo vệ sao, nay ở cửa sông Thanh Giang chắc chắn cũng thế, đây đúng là chuyện tốt quá.
Chào hỏi sớm, có khi còn được cho nơi tốt, như vậy thì ưu đãi cũng vô hạn rồi, nhìn những người đi ra trước kia, ai nấy đều vênh váo tự đắc ở Bi Châu và Quy Đức, toàn là điệu bộ đứng trên mọi người.
Theo thường lệ, Tiến gia đều rất rộng rãi với bà con Từ Châu, trước mắt lại đang là lúc cần người, mọi người tới tự tiến cử, chắc chắn sẽ không từ chối, chắc chắn sắp xếp được một chỗ.
Cũng có người ngầm chê cười những kẻ sớm tìm nơi nương tựa đó, đến sớm không bằng đến muộn, các ngươi sớm tới liều chết liều sống, nhưng giờ mọi người không cần liều mạng đã có được chỗ ngon rồi.
Nhưng điều khiến mọi người buồn bực là, sau khi Triệu Tiến trở về Hà Gia Yrang, không gặp khách bên ngoài, nghiêm lệnh tất cả mọi người không được tới gần quân doanh của Triệu Tự Doanh, hơn nữa điều toàn bộ đoàn luyện trộn lẫn ở các nơi trong lãnh thổ Từ Châu tới Hà Gia Trang.
Những cử chỉ này đã dội một gáo nước lạnh cho mọi người, chẳng lẽ Tiến gia còn có cử động tầm cỡ gì nữa, hay là phía cửa sông Thanh Giang không thuận lợi?
Tuy nhiên, từ khi Triệu Tiến bắt đầu làm, tin tức cũng không cách nào bảo mật nữa, con người luôn dò la được tin tức tương ứng, nói chi những người như Uông Đại Cương vốn xuất thân từ Vệ sở, sau khi xác nhận mọi người đều biết, phía cửa sông Thanh Giang quả thực đã bị chiếm lĩnh hoàn toàn.
Vậy thì hiện giờ Tiến gia rốt cuộc muốn làm gì? Tuy nhiên Triệu Tiến đã nói thì cũng không ai dám mạo phạm, mọi người lại tìm cách khác. Trong thành Từ Châu bỗng nhiên lửa nóng bừng lên, Triệu gia và Trần gia đều đông như trẩy hội, khách xếp hàng mấy con phố, khiến lão nhân hai nhà phiền não không chịu nổi.
Còn trên giáo trường của Triệu Tự Doanh, tiếng huyên náo không ít hơn bao nhiêu so với các gia môn trong thành, tiếng giết ầm ĩ, bụi đất bay mù trời.
- Các huynh đệ, kẹp lấy, đều là một lũ luyện ra cả, đoàn luyện trộn lẫn chúng ta cũng không kém họ, chớ để người khác coi thường chứ.
Người hô những lời này là lão ngũ Lâm Chí của Lâm gia, sau khi liên trang liên bảo, con cháu trẻ tuổi ở mấy nơi này rất nhiều người đều trở thành đoàn luyện trộn lẫn.
Vốn là tên Lâm Chí này muốn vào Triệu Tự Doanh, cho dù là vào đội học đinh cũng được, nhưng bị người nhà ngăn cản, nói tên Triệu Tiến đó không có lòng tốt, muốn thâu tóm các nhà các nơi, thân ngươi làm con cháu Lâm gia thì phải biết Lâm gia mới được.
Kết cuộc tới giờ, mỗi lần Lâm Chí về nhà đều oán giận người trong nhà, nói cháu trai của chủ mỏ Lưu gia ở Triệu Tự Doanh, đến nay đã là Đội trưởng rồi, nhìn tiền đồ tươi sáng trước mắt, còn mình vẫn chỉ ở lại đoàn luyện trộn lẫn danh không chính ngôn không thuận.
Đối với oán giận của con mình, Lâm gia cũng không phản bác được, ai ngờ được rằng Triệu Tự Doanh lại lớn mạnh nhanh như thế.
Lâm Chí luôn tức giận trong lòng, nhưng tức giận cũng có điểm hay, không làm gã am chịu trong đoàn luyện trộn lẫn, mà khích lệ gã chăm học khổ luyện, chờ cơ hội. Trong đoàn luyện trộn lẫn không ít người có tâm tư này, đều muốn tìm cơ hội tỏ rõ bản thân, chứng tỏ mình không kém hơn liên đội của Triệu Tự Doanh.
Không ngờ hôm nay có cơ hội này, Triệu Tự Doanh mấy hôm trước đã triệu hồi đoàn luyện trộn lẫn, sau khi chỉnh đốn tạm thời đã sắp xếp cho đối luyện với liên đội của Triệu Tự Doanh.
Mặc dù là đoàn luyện trộn lẫn, nhưng họ cũng không lạ lẫm chuyện đối luyện của liên đội, họ mặc đồ bảo hộ bằng trúc cùng tấm ván gỗ, cầm gậy gỗ bịt bông ở đầu, hai bên đâm nhau. Đây cũng là một trong những hạng mục huấn luyện thường ngày của Triệu Tự Doanh, chỉ có điều giữa liên đội của Triệu Tự Doanh và đại đội của đoàn luyện trộn lẫn chưa từng đấu võ.