- Được, được, cháu nói không gặp thì không gặp, thúc cũng muốn nói một tiếng, cháu đã biết là cháu gái của ta, thì nên hiểu rõ đừng có quá coi trọng thân phận Thánh Cô.
Mộc Ngô Gia nghiến răng nói xong câu này quay đầu rời đi, đi đến hành lang, nhìn thấy bóng dáng mấy bóng người thấp gầy hai bên, không kìm nổi bước nhanh hơn.
Trong phòng khách rất ấm, mấy thiếu nữ khoanh tay đứng ở bốn góc phòng, Mộc Thục Lan lớn hơn không ít đang ngồi trên ghế, cười nói.
- Lần này vất vả cho ngươi rồi, ngồi xuống đi.
Trước mặt Mộc Thục Lan là một nam tử trung niên khoảng hơn bốn mươi tuổi, mặc áo bào bông cũng coi như đủ che thân, sắc mặt ngăm đen, dày đặc nếp nhăn, nhìn thì chính là một tiểu thương đi lại vất vả, cầu lợi qua ngày, người nam tử trung niên này trước mặt Mộc Thục Lan vô cùng cung kính mất tự nhiên, đến mí mắt cũng không dám mở, chắp tay cúi đầu đứng đó.
- Trước mặt Thánh Cô, đâu có đạo lý tiểu nhân được ngồi, tiểu nhân lần này sau khi đi qua Từ Châu, lại đến Hà Nam và Bắc Trực Lệ, đến đây phục mệnh chậm một chút, mong Thánh Cô thứ tội. Những chỗ tiểu nhân xem qua đều đã lưu lại ám ký, để sau này nghiệm chứng.
Mộc Thục Lan cười dài gật đầu, nhẹ giọng nói.
- Ta tin tưởng ngươi, ngươi nói đi rồi, thì chắc chắn là đi rồi. Mau nói đi bên đó thế nào rồi?
- Bẩm Thánh Cô, trong thành Từ Châu không có thay đổi lớn gì, tất cả vẫn như trước, hiện giờ trên mặt đất Từ Châu hưng thịnh nhất chính là Hà Gia Trang. Thánh Cô không biết sao? Bên đó ra khỏi cổng thành Tây
Người nam tử trung niên này kể rõ tỉ mỉ tình hình Từ Châu hiện giờ, Mộc Thục Lan nghe rất chăm chú, nói xong tình hình sơ lược cảnh vật con người, hán tử này lại nói đến nhân vật của Từ Châu.
- Trước đây nhân vật ở Từ Châu nhiều, anh hùng này, hào kiệt kia, bây giờ lại chỉ nói đến một người, đó chính là Triệu Tiến.
Sau khi nói ra cái tên này, mọi người trong phòng đều rất bình thường, những người Thanh Lâm Châu chiêu mộ này không biết Triệu Tiến là ai, mà nụ cười trên mặt Mộc Thục Lan cũng không có thay đổi, vẫn tập trung tinh thần lắng nghe như cũ.
- Cái tên Triệu Tiến này năm ngoái thành thân, nghe nói tháng sáu bảy sang năm sẽ sinh con.
Nghe đến đây, nụ cười của Mộc Thục Lan không thay đổi, nhưng nhìn kỹ thì sẽ phát hiện ra có chút cứng ngắc, cứ giữ vững vẻ mặt này đến khi nghe đối phương kể xong.
Nụ cười trên mặt Mộc Thục Lan càng thêm dịu dàng, ấm giọng nói.
- Tuy hiện giờ là tháng chạp, nhưng ngươi đừng ở Lâm Thanh nữa, nếu để người khác biết ngươi từng đến Từ Châu, lại đến tìm ta nói những điều này, chỉ e ông sẽ có chút bất tiện. Đợi sau khi ngươi ra khỏi cửa sẽ có người đưa bạc cho ngươi, vả lại phải nhớ, việc này đừng nói cho người ngoài, tự ngươi phải cẩn thận.
Hán tử đó khom người thi lễ, cung kính nói.
- Thánh Cô yên tâm, tiểu nhân biết phải làm thế nào.
Nói xong điều này, một thiếu nữ đứng ở góc phòng bước lên, dẫn hán tử ra cửa rời đi. Vừa mới nghe đối phương kể tỉ mỉ chuyện của Từ Châu, Mộc Thục Lan nghe hết sức chuyên chú, tư thế toàn thân đều không có thay đổi, bây giờ vừa lúc thả lỏng, tựa vào lưng ghế càng thoải mái hơn, Mộc Thục Lan dùng tay xoa xoa mắt, sau đó liền bưng kín như vậy.
Lúc bắt đầu người thiếu nữ hầu hạ bên cạnh không có để mắt tới, đợi một lúc sau mới thấy không ổn, vội vàng đến. Phát hiện người hầu hạ đến, Mộc Thục Lan buông tay xuống, nhìn qua thì không thấy gì bất thường, nhưng vành mắt hơi hơi đỏ, trong mắt loáng thoáng có vệt nước, điều này không lừa người khác được.
Không đợi người hỏi, Mộc Thục Lan cười gượng nói.
- Các ngươi đốt loại hương này có chút cay mũi, chảy hết cả nước mắt ra rồi.
Tuy nói thiếu nữ hầu hạ Mộc Thục Lan đều là cô nhi do nàng thu nhận, nhưng tình hình trước mắt này cũng hiểu được nguyên do, một người đẫy đà chút không kìm được nói.
- Thánh Cô nếu muốn quay về thì quay về, ai còn dám ngăn được chứ.
Mộc Thục Lan ngừng cười, thản nhiên nói.
- Nếu như ta quay về Từ Châu, nhị bá và tứ thúc sẽ không phải là nhị bá và tứ thúc của ta nữa.
- Giáo chủ, năm người chúng ta phái đi Từ Châu lại không có tin tức, chỉ sợ lành ít dữ nhiều.
Tôn giả truyền pháp Văn Hương Giáo Thẩm Trí nơm nớp bẩm báo, sau khi nói xong, còn nhìn trộm sắc mặt giáo chủ Từ Hồng Nho.
Từ Hồng Nho đầu tóc xõa ra, mặc áo lông vũ ngồi ở đó, hai mắt nheo lại, cũng không biết là chợp mắt hay là đang suy tư.
Thẩm Trí nhìn Hạ Trọng Tiến và Hầu Ngũ đang đứng bên cạnh một cái, còn có Từ Hồng Cử nghiêm mặt đứng một bên, tâm tình của mọi người đều không hề tốt.
Từ Hồng Nho đột nhiên mở miệng hỏi.
- Đứt sạch cả rồi, chúng ta phái đi Từ Châu cũng đến trăm người rồi còn gì?
Thẩm Trí vội khom người trả lời.
- Bẩm giáo chủ, Sứ giả truyền hương chín mươi lăm người, giáo chúng trung thành hơn một ngàn hai trăm người.
Lời còn chưa nói xong, Từ Hồng Nho hừ một tiếng, Thẩm Trí vội ngậm miệng, Từ Hồng Nho thản nhiên nói.
- Giáo chúng trung thành muốn bao nhiêu có bấy nhiêu, nhưng Sứ giả truyền hương này lại là hạt giống của bổn giáo. Có một người thì biến ra được trăm nghìn người, nuôi dưỡng ra được một sứ giả truyền hương phải tiêu tốn bao nhiêu tâm sức chứ?
Ngữ khí thản nhiên, nhưng mấy người đứng đó cùng với Từ Hồng Nho đã lâu ròi, tất nhiên nghe ra được tức giận ẩn chứa trong giọng nói, mấy người hơi khom người cúi đầu.
- Luôn miệng nói, cái tên Triệu Tiến đó là mối hại của bổn giáo, phải nhanh chóng diệt trừ, nhưng các ngươi ngoài việc không ngừng thêm người vào còn làm gì nữa?
- Giáo chủ, không phải chúng thủ hạ không làm, mà là tên phản đồ Trịnh Toàn đáng chết đó còn có mấy tên phản đồ qua đó cũng là trợ Trụ làm điều sai quấy, người được phái đi mặc dù là toàn tâm vạn phần cẩn thận cũng bị phát hiện.
Thẩm Trí sau khi giải thích hai câu, mấy người bên cạnh nháy mắt với mình.
Hầu Ngũ ho khan một tiếng, cũng là khom người nói.
- Giáo chủ, hiện giờ tên tặc tử Triệu Tiến thế lực lớn, lục lâm cường hào vùng phụ cận Từ Châu đều không dám giúp chúng ta, thậm chí mấy lần cử người đi đưa tin, ngược lại bị bọn chúng giúp đưa qua đó.
Giọng điệu Từ Hồng Nho thản nhiên như cũ.
- Nhưng các ngươi vẫn còn làm ăn lớn với Triệu Tiến ở Ngưng Đầu trấn bên kia, rượu trắng đưa đến Bắc Trực Lệ có một phần ba đều là dưới danh nghĩa của chính các ngươi?
Nhưng câu nói này còn chưa dứt lời, sắc mặt mọi người lại đều thay đổi. Ai cũng vô cùng sợ hãi cúi đầu, đến Từ Hồng Cử vẫn phẫn nộ cũng đỏ hết cả mặt.
Từ Hồng Nho mở mắt ra, đứng lên khỏi chỗ ngồi, nhìn nhìn đám thủ hạ sợ hãi kia, đứng đó lắc lắc đầu, lời nói khó dò.
- Chúng ta là phải làm đại sự, phải buông bỏ ân oán. Những Sứ giả truyền hương đó nếu đặt ở Sơn Đông, trong cục diện như năm nay, một người lôi kéo được bao nhiêu người, một người gánh vác được cục diện lớn bao nhiêu. Đi đến Từ Châu chẳng phải là đi chịu chết sao?
Từ Hồng Cử có chút lo lắng nói.
- Đại giáo chủ, tên tiểu tặc Triệu Tiến đó hoành hành ở vùng Từ Châu, có hại lớn đối với đại sự của chúng ta. Trong tay hắn hiện giờ có trên mấy nghìn vạn người, nếu chúng là làm đại sự, hắn chính là tảng đá chắn ngang đường, không có hắn chúng ta đã đi thẳng một đường đến Nam Trực Lệ, có hắn chúng ta liền khó nhúc nhích rồi.
Từ Hồng Nho lạnh lùng nhìn Từ Hồng Cử một cái nói.
- Làm sao mang tảng đá này đi, phái Sứ giả truyền hương đi làm chuyện xúi giục nho nhỏ sao? Lần trước ngươi dẫn mấy vạn lưu dân qua đó đều không thành công, bây giờ vụn vặt thế này là chê người của bổn giáo nhiều quá sao?
= Nhưng nhưng cũng không để hắn hoành hành ở đó được, mắt thấy tên Triệu Tiến này ngày ngày làm lớn...
Mọi người trong phòng cũng chỉ có Từ Hồng Cử dám nói những lời này, những người khác nếu như thế thì chính là đại bất kính rồi.
Nghe được những lời này, Từ Hồng Nho lại cười lạnh một tiếng, có chút khinh thường nói.
- Các ngươi chịu một lần vất vả, mất mặt một lần, liền dằn vặt muốn tìm lại, nhưng không nghĩ đến đại cục của bổn giáo. Bây giờ cục diện Sơn Đông tốt thế này, nhưng những thứ chúng ta nên lấy còn chưa lấy được. Ngoài Mộc gia ở Đông Xương phủ ra, còn có mấy thứ không biết sống chết mà tranh cướp tín đồ với bổn giáo. Các ngươi không đi lo những thứ này, lại cứ nhằm Từ Châu sao?
Từ Hồng Cử bên kia đang định nói tiếp, Từ Hồng Nho thản nhiên liếc một cái, Từ Hồng Cử lập tức trầm mặc, Từ Hồng Nho tiếp tục nói.
- Các ngươi nói Từ Châu là một tảng đá to, không diệt trừ thì trong lòng không vui, nhưng lại cảm thấy ngàn vạn khó khăn. Ngày đó mấy vạn người đều không hạ được, bây giờ thì chỉ còn cách dùng thủ đoạn ngầm. Bổn tọa thấy các ngươi chính là chui vào ngõ cụt, bốn vạn người không hạ được, mười vạn người thì thế nào, trăm vạn người thì ra sao?
Thanh âm Từ Hồng Nho cao một chút, mấy người trong phòng đều nghiêm nghị không nói, trên mặt lại có vẻ tỉnh ngộ và giật mình, Thẩm Trí hiểu ra nhanh nhất lại vội vàng cúi đầu nói.
- Giáo chủ thánh minh, tên Triệu Tiến đó cho dù có ba đầu sáu tay, trước mặt mười vạn trăm vạn người cũng không đáng nhắc tới.
Lấy cổ vũ và dẫn đường của Văn Hương Giáo, nạn dân mấy vạn mười vạn hoặc hơn mười vạn đều sẽ ùn ùn mà đi theo, dòng người này giống như sóng biển, mãnh liệt mà đi, tất cả ngăn ở trước mặt đều phải thịt nát xương tan. Nghĩ đến điểm này, mọi người lại không khỏi có niềm tin.
- Một Sứ giả truyền hương đi Từ Châu, đó chính là một người, nhưng người này để ở Sơn Đông thì chính là trăm người nghìn người vạn người. Các ngươi hà tất vội vàng nhất thời.
Từ Hồng Nho tiếp tục nói, lần này mọi người đều vui vẻ phục tùng.
Còn không đợi mọi người mở miệng nịnh hót, Từ Hồng Nho thở dai, vỗ nhẹ kỷ trà nói.
- Xem ra sang năm mùa màng sẽ tốt, điều này có chút bất lợi với bổn giáo đấy. Mọi người chuyên tâm dốc sức vào cục diện Sơn đông lần này, Từ Châu bên đó cứ người theo dõi là được. Các ngươi cứ nói tên Triệu Tiến đó giỏi giang thế nào, bổn tọa thấy chẳng qua là một tên chó canh nhà ham tài hám lợi thôi.