Kiến văn của Triệu Chấn Đường dĩ nhiên có hạn mức, song Triệu Tiến cũng không định bụng tranh luận, vâng dạ là được rồi.
Sau khi ăn xong bữa trưa, Triệu Tiến không có giống như người khác lưu lại trong nhà đón năm mới, mà là ra ngoài đi tuần tra doanh trại, cơm chiều cũng không chắc trở về ăn được, khiến cho mẫu thân Hà Thúy Hoa rất không bằng lòng.
Nhắc tới cũng khéo, liên trưởng gánh vác thủ vệ cả nhà Triệu gia là Triệu Hoàn, lúc ấy Triệu gia, Hà gia tổng cộng đưa bốn thân thích tới làm việc ở Triệu Tự Doanh. Triệu Hoàn, Triệu Tùng đều là liên trưởng. Lúc mới đầu Hà Thúy Hoa còn chưa có nhìn thấy, đợi tới khi nhìn thấy liền gọi Triệu Hoàn vào cùng ăn cơm không cần ở bên ngoài chịu giá rét, không ngờ bị khách khí mà cứng rắn từ chối.
- Thím à, trong doanh có khuôn phép, điệt nhi đang làm việc đi không được.
Nhìn thấy Triệu Hoàn trước kia rất nghe lời cũng từ chối như thế, Hà Thúy Hoa mới chung quy hiểu rõ một chút sự tình, có chút mất mát trở về lo liệu, lại bị Triệu Chấn Đường mắng giận mấy câu.
Tất cả liên đội trú đóng trong doanh trại và Hà Gia Trang, Triệu Tiến và bọn huynh đệ đều đi hết một lượt, ở mỗi liên đội nói mấy câu, ăn miếng cơm tất niên với mọi người, khiến cho từ trên xuống dưới đều ấm áp trong lòng.
Chỉ có điều sau khi Trần Vũ nhìn một màn này, âm thầm nói với người trong nhà.
- Làm việc chăm chỉ không tệ, nhưng tuổi tác mới lớn như thế làm việc vất vả như vậy, cũng quá mức nhàm chán rồi.
Đêm giao thừa pháo hoa rền vang, trừ chính Triệu Tự Doanh châm đốt còn có những tiệm buôn, cửa tiệm trong chợ muối và chợ búa châm đốt. Một năm nay đều trở nên giàu có nhiều lời lãi, để năm sau có khởi đầu tốt, đốt nhiều pháo nổ chiêu rước thần tài để cho nhà mình thêm chút dáng vẻ vui mừng.
Pháo nổ vang, pháo hoa đầy trời, náo nhiệt thì cũng có náo nhiệt, đẹp đẽ quả thật đẹp đẽ, mấy liên đội Triệu Tự Doanh lại bận bịu túi bụi không ngơi tay, bọn họ bận chữa lửa, cửa hiệu gặp hỏa hoạn.
Đêm khuya náo nhiệt qua đi, chung quanh dần dần yên ắng, ngoại trừ vài người vui chơi muốn đón giao thừa cả đêm, rất nhiều người đều bắt đầu nghỉ ngơi. Dù sao tết đến ngày mồng một còn phải đi thăm thân thích, ít nhất cũng phải đi tới chỗ Triệu Tiến chúc tết, cho dù không gặp mặt, bên ngoài đưa tới bái thiếp chào hỏi cũng coi như tận hết đúng lễ số.
Một năm mới đã tới, bây giờ là năm bốn mươi sáu Vạn Lịch.
Trừ đi những người không ra ngoài, trước cửa Triệu gia đông như trẩy hội, rất nhiều người biết rõ mình không có mặt mũi vào trạch viện này, nhưng đều khách khí ân cần thăm hỏi đưa bái thiếp để lại tên tuổi.
Hai người phụ tử Triệu Chấn Đường và Triệu Tiến thì khuôn mặt tươi cười đón khách, ngày vui mừng đón năm mới này, bực bội thì quá không hợp lẽ.
Người buổi chiều tới đã không nhìn thấy được Triệu Tiến nữa, bởi vì Triệu Tiến đi xưởng rèn xem rèn binh khí, tu sửa võ bị. Đổng Băng Phong và Lưu Dũng thì đi tới đội nhân mã bên kia, ngay đêm đó phải chạy tới Từ Châu vệ. Binh lính trong đội nhân mã còn có Thát tử Vương Tự Dương mang tới, thông hiểu tập tính gia súc, biết đánh xe ngựa đều bị chọn lựa ra ngoài, việc đi Từ Châu vệ phải làm cũng là chuyện này.
Lần này cần dùng không ít xa phu, ngay cả mấy tên thân tín của Vương Tự Dương cũng được chọn ra, bọn họ thật không có gì không bằng lòng, người của Vương Tự Dương làm việc cho Triệu Tiến cũng không phải một lần hai lần.
Xe ngựa tạo ra chuyên chở chứa đồ nặng cần phải có tay nghề sở trường, từ làm bánh xe tới chế tạo thùng xe, một ngón nghề này đều phải nắm chắc. Mặc dù là chỗ cùng khổ khó khăn như Từ Châu đây cũng có được cuộc sống thượng đẳng trưởng giả. Sau khi Hà Gia Trang mở chợ, xe ngựa tụ tập như mây ở nơi này, những thợ thầy biết chế tạo xe ngựa và sửa chữa xe ngựa kia cũng cùng đi sang.
Lúc này không có làm ăn buôn bán gì, những sư phụ tạo xe sửa xe đó vốn dĩ về nhà đón năm mới rồi, kết cuộc buổi chiều mồng một lại được gọi trở lại Hà Gia Trang, cũng may tiền công trả gấp mười, cho dù không đón mừng năm nay cũng đáng giá.
Rất nhiều thương đội, đội xe năm trước tới Triệu Tự Doanh, bởi vì đường trở về quá dài không kịp chạy trở về đón năm mới phải lưu lại ở bên này, trong tay bọn họ có rất nhiều xe ngựa. Lần này cũng bị mua đi hết, Triệu Tự Doanh trả giá rất hậu hĩnh, tất cả không gì không bằng lòng.
Lưu vực cửa sông Thanh Giang chính là hai bờ Vận Hà, chỗ gần kề bờ sông phải nói là tấc đất tấc vàng, lấy Vận Hà và bến sông neo đậu thuyền làm tâm tuần tự mở rộng ra phía ngoài, chỗ cách Vận Hà càng xa càng thuận lợi.
Nhà kho trên tào vận, nha môn phân ti Hộ bộ, quan lại quyền quý, lâm viên phủ để phú thương, kẻ buôn bán lớn, kho hàng và cửa tiệm của các tiệm buôn, tửu lầu, nhà chứa, quán trà mọc lên san sát khắp chốn. Những thứ đó hiển nhiên đều đặt ở mảnh đất tốt nhất, còn chỗ xe ngựa dừng đậu chính là dãi đất ven rìa cửa sông Thanh Giang, chỉ có lúc chở hàng chuyển hàng mới sẽ tới ven bờ Vận Hà.
Xe ngựa cửa sông Thanh Giang vận chuyển cũng rất có một bộ khuôn phép. Thương gia nhà thuyền sẽ đi nói chuyện với nha hành xung quanh Vận Hà. Sau khi định xong giá cả, nha hành bên này mới đi ven rìa cửa sông Thanh Giang thuê mướn xe ngựa. Sau khi hai bang xe ngựa Hà Nam và Sơn Đông hình thành, ngay cả tầng theo đúng khuôn phép này cũng giảm bớt rồi. Quản sự phòng thu chi bang xa phu đợi hẳn ở nha hành, nha hành có việc làm ăn tri hô một tiếng, bang xa phu sẽ sắp xếp thỏa đáng.
Bọn quản sự và bang chủ bang xa phu sớm đã giàu có rồi, cũng ở vùng đất ngay giữa cửa sông Thanh Giang mua sản nghiệp, nhưng chỗ tấc đất tấc vàng lại không có sân trống đủ lớn đậu xe ngựa cho gia súc ăn, không có cung ứng cho xa phu nơi chốn ăn ngủ thuận lợi. Xe ngựa và bọn xa phu đều là ở chỗ xa xôi ngoài cửa sông Thanh Giang kéo lại đó, có việc mới đi tới bờ Vận Hà cùng với chỗ nhận hàng.
Có phúc cùng hưởng, có họa cùng chịu, nói như vậy phỏng chừng cũng chỉ là lúc thắp hương dập đầu nói cho có. Một đám hộ pháp, bang chủ bang xa phu hằng ngày ăn chơi đàng điếm, cai đầu, hương chủ vân vân uống rượu ăn thịt, về phần bang chúng dưới cùng thì cũng chỉ ăn no sống tạm bợ, giữ lấy mạng sống tiếp mà thôi.
Tuy nói ăn no sống tạm bợ, mỗi một chuyến làm ăn bị người ta cắt xén rút gân lột da, nhưng khá hơn những xa phu làm ăn lẻ tẻ kia. Bọn họ thân là bang chúng coi như không tệ rồi, chính là hạng người khá giả vượt xa so với kẻ khác khiến cho bọn chúng muốn giữ nguyên hiện trạng, tự giác làm việc thay bang xa phu.
Cho nên mặc dù bọn bên trên bang xa phu quanh năm suốt tháng cũng không tới nơi này mấy lần, nhưng gió thổi cỏ lay ở địa phận ven bờ cửa sông Thanh Giang rõ như lòng bàn tay cũng vì nguyên do bọn bang chúng chịu khó mật báo, cái gì cũng giấu không được.
Đón mừng năm mới, người có tiền qua hết tháng giêng mới coi như qua hết năm, người nhà nghèo mồng một đã phải ra ngoài kiếm cơm, bang chúng bang xa phu còn khỏe hơn so với hộ nghèo tầm thường, nhưng trước sau mười lăm tháng giêng cũng phải bận bịu rồi. Tu sửa xong xe ngựa, hiện giờ Vận Hà đi về phía bắc tuy rằng thuyền đi không thông thuận, nhưng về phía nam đã có thuyền sang đây. Tích trữ hàng hóa chờ đợi đầu xuân, hết thảy đều phải bắt đầu trở nên bận rộn.