Nhưng Triệu Tiến lại biết rõ món bạc này tiêu phí đáng giá, bởi vì hai chức Thủ bị này là không có mà làm thành có, phải để cho kinh sư đưa tin tới nha môn làm ra trước. Sau khi làm ra được còn phải bảo đảm rơi trên đầu người chọn ra từ trước đó. Một loạt thao tác từ trên xuống dưới, không biết phải đả thông bao nhiêu mấu chốt. Một vạn mấy ngàn lượng bạc rải ra, khẳng định tiêu tới chỗ nên tiêu.
Chỗ tốt cái chức này tất nhiên không cần nói nhiều, lấy được hai Thủ bị huyện nha cũng bằng với ở trong quan phủ khống chế được phòng ngự bờ nam Hoàng Hà Từ Châu, bằng với nơi Triệu Tự Doanh được hai Thủ bị và quan binh che chở. Nếu lại có kẻ nào muốn tới tra xét, hai chỗ này chính là đạo phòng tuyến đầu tiên.
Mặc kệ là Cẩm Y Vệ hay là Đông Xưởng, đôi khi như lang như hổ với quan văn, nhưng lúc đối mặt võ quan trong tay có đao kiếm cũng phải vô cùng thận trọng.
Càng hay hơn chính là, giữa hai bên lại sẽ không có dính dáng gì. Con trai lớn rồi có kế sinh nhai và cục diện của mình, kẻ làm cha quản không được. Phụ thân bên này là người quan phủ, thân là con trai không được phép can thiệp xằng bậy, hai bên đều có thủ đoạn đưa đẩy.
Mặc dù gia đinh của chính Triệu Tự Doanh trông thấy, trước có Triệu Tự Doanh, sau hai vị này mới có chức quan, chẳng khác gì mượn thế lực của Triệu Tự Doanh lên chức, mà sẽ không có suy nghĩ gì khác trong đầu.
- Cách này không tệ, vẹn cả đôi đường.
Triệu Tiến suy nghĩ trước sau thông suốt nên không thấy có việc này có vấn đề gì.
Nghe thấy Triệu Tiến khẳng định thế, Vương Triệu Tĩnh lộ ra nét cười. Nhiều năm như thế Triệu Tiến làm chủ quá nhiều việc, khó có được kế sách của mình được chấp nhận, trong lòng thật sự vui mừng.
- Ý này là của gia phụ. Gia phụ vẫn nhớ Từ Châu. Lần đó sau khi Đông Xưởng Nam Kinh tới, gia phụ đã nghĩ phải dùng các nào để lẩn tránh.
Vương Triệu Tĩnh giải thích rất rõ ràng.
Chuyện chạy chọt chức quan lại là việc cấu kết không có nói cho có này nhất định cần phải bảo đảm tin tức không được lộ ra ngoài. Nếu bại lộ, việc chưa thành lại bị người ta nửa đường cướp mất đến lúc đó đúng là khóc cũng không được.
Vương Triệu Tĩnh chỉ việc đưa bạc lên kinh lo liệu. Chuyện này cũng chỉ có y và hai thư tín của phụ thân biết được, chính là để làm được bí mật.
Điều khiến Vương Triệu Tĩnh bất ngờ chính là y lấy bạc không có lý do nào như vậy, thường xuyên thư từ qua lại với kinh thành, các huynh đệ cũng không nghi ngờ gì, phần tin cậy này khiến y vô cùng xúc động.
- Đệ hẳn là đã bắt đầu chuyện này từ tháng mười một năm trước, giờ đã là tháng tư, tính ra cũng được sáu tháng rồi. Nhưng sáu tháng để làm chuyện đại sự cũng không phải là dài, rốt cuộc là làm tiếp theo thế nào, nói cho cặn kẽ.
Xác định chuyện này khả thi, nhận ra được việc này có ích, Triệu Tiến bắt đầu thấy có hứng thú. Nếu hiểu được thì rất nhiều trình tự và mấu chốt trên quan trường cũng sẽ hiểu biết rõ ràng.
Nghe Triệu Tiến nói vậy, Vương Triệu Tĩnh không khỏi bật cười, lắc đầu nói.
- Đã biết đại ca muốn hiểu rõ, cho nên tiểu đệ hỏi rất kỹ.
Đúng là với mọi chi tiết và tất cả mọi thứ bên trong chuyện này Triệu Tiến vô cùng hứng thú, bình thường thì sẽ cẩn thận hỏi lại, ghi chép lại. Từ quan trường, việc võ nghệ, hay những công việc lặt vặt hàng ngày hắn đều làm như thế. Dần dà đám huynh đệ và thân tính theo hắn lâu năm cũng biết rõ thói quen của hắn, đều sẽ cẩn thận giải thích.
- Thực sự không ngờ đại ca lại toan tính giỏi như vậy. Ti Chức Phương của Binh bộ Lang trung Trương Thanh Hải và cha đệ...
Binh bộ Lang trung là chức quan ngũ phẩm, so với Ngự sử Đô sát Viện ước chừng cao hơn bốn cấp. Song chức Lang trung này này bận rộn sự vụ, không coi là nhàn nhã, so không được với quan Ngự sự tùy ý lớn tiếng vạch tội, danh vọng quyền thế, nên tuy phẩm bậc tuy rằng cách xa địa vị lại không cách biệt lắm.
Trương Thanh Hải xuất thân tiến sĩ, năm đó danh đề cũng không kém, chỉ chẳng qua là không có chỗ dựa, hơn năm mươi tuổi mới leo lên tới chức quan Lang trung. Hơn năm mươi tuổi làm Lang trung Lục bộ, người trong quan trường nhìn lại thì biết tiền đồ của người này đã ảm đạm rồi, cũng không cần tốn kém sức lực, tiền bạc. Cũng may, chức quan Phương ti chưởng quản sát hạch thăng chức võ tướng thiên hạ, mặc dù nhận mệnh, thưởng phạt đại đa số đều đi bên này cho đủ thủ tục, bọn họ quyết định không quá nhiều, nhưng quyền hạn chính là quyền hạn. Có chức quan này ở đây, trên dưới ít nhiều đều phải nể tình, chỗ tốt cũng phải không thiếu được. Hơn nữa bọn võ phu trong tay có tiền, ra tay rất hào phóng, nhậm chức mấy năm, Trương Thanh Hải tuy là tiền đồ ảm đạm nhưng gia đình lại trở nên giàu có.
Vương Hữu Sơn và Trương Thanh Hải lại là chỗ quen biết, bởi vì hai người đều có một chút mối giao tình sâu xa một vị nào đó trong cung, coi như là quan hệ đồng môn, tình cảm cũng không tệ lắm.
Lúc ấy, Vương Hữu Sơn tìm tới tận cửa không che giấu úp mở gì, ngắn gọn nói ra cách nghĩ của mình, Trương Thanh Hải còn tưởng ông đang nói giỡn, muốn cười cho qua chuyện. Dù sao lăn lộn trên quan trường chìm nổi vài chục niên. Bản lãnh thoái thác dĩ nhiên là rất thâm hậu.
Tuy nhiên cử động tiếp theo của Vương Hữu Sơn vô cùng kỳ quái, không hề tiếp tục chyện đang nói mà chỉ tay vào một vật bày trí trên giá đựng đồ vật quý lạ, cái vật bày trí kia là đồ cổ từ thời Hán, đáng giá khoảng ba ngàn lượng bạc ròng và hỏi liệu huynh bỏ được những thứ yêu thích hay không.
Đồ cổ thời Hán này chỉ là thứ đáng chê cười, Trương Thanh Hải nghĩ Vương Hữu Sơn điên rồi. Vật bày trí đó là mình ở chợ ngoài cửa nam trông thấy người thợ kia làm cảm thấy hay hay thì mua về chơi mà thôi, hơn nữa kiểu dáng hoa văn đều mới nào đâu ra dáng vẻ từ Tây Hán chứ.
Trương Thanh Hải chỉ nghĩ rằng Vương Hữu Sơn có suy nghĩ viễn vong không thành, nên nhất thời mượn chuyện kỳ cục hão huyền khác che lấp thôi, chẳng qua một vật trang trí chỉ hơn mười văn tiền kia sao lại có giá trị hơn ba ngàn lạng bạc được. Nhưng Vương Hữu Sơn cũng không có ý giả ngây giả ngô, cũng không có vẻ chán nản suy nghĩ viển vong bị chặn lại, cười hì hì cầm đồ đi về.
Ngày hôm sau, Trương Thanh Hải sau khi lên triều về liền trợn mắt há mồm khi thấy ba ngàn lượng bạc trắng mười phần tinh khiết đã được Vương Hữu Sơn thực sự mang đến nhà. Đã sớm nghe tiếng Vương Hữu Sơn ở Từ Châu có việc làm ăn buôn bán phát đạt, ngày thu vào từng đấu vàng gì đó không ngờ được thực sự y lại giàu đến thế, cái gì cũng lừa người nhưng số bạc sáng bóng này đúng là không lừa gạt chút nào.
Đêm đó, Vương Hữu Sơn lại tới cửa thăm hỏi, nhắc lại chuyện tối qua, nói rằng ở Từ Châu đặt thêm hai chức Thủ bị, vả lại do người chỉ định tới nhậm chức.
- Sau khi chuyện thành công, tất nhiên sẽ có hậu tạ.
- Chỗ nào cần tiêu, Trương huynh cứ nói, Hữu Sơn ta sẽ lo liệu.
Những lời này nếu nói ngày hôm qua Trương Thanh hải sẽ không tin lắm nhưng bây giờ đã có ba ngàn lượng bạc kia làm chứng rồi thì lời nói cũng trở nên đáng tin hơn nhiều.