Tiếng của Triệu Tiến rất vang dội, mọi người cũng nghe rất cung kính, nhưng trong lòng đều có chủ ý riêng.
- Cửa sông Thanh Giang lần này ước chừng còn trống rất nhiều chỗ. Bang xa phu giải tán tại chỗ, còn các nhà khác, các ngươi tự đi làm, ta sẽ không quản.
Nghe thấy câu này, tâm tư mọi người đều mấy động, các đầu mục không phải bị đánh chết thì là nợ khổng lồ, có lẽ ở Từ Châu làm trâu làm ngựa cả đời cũng không khả năng trả nổi, vậy thì cái ghế đầu mục các chỗ sẽ bị trống, người ở dưới chẳng phải một bước lên cao sao?
Nghĩ đến đây, không ít người phía dưới đều bất chấp hai chân nhức mỏi, cũng đã quên lúc trước vừa cười khẩy giễu cợt, đều đang nghĩ tên Triệu Tiến này ở cửa sông Thanh Giang cũng không xấu, ít nhất mình còn có cơ hội vươn lên.
Đang ầm ĩ ở đó thì những người ở phía ngoài lại nghe thấy có tiếng vó ngựa vang lên, trên đường đều rất đông người quỳ xuống, đội nhân mã đó tới thì những người này nhất định sẽ đứng lên tránh, để khỏi bị giẫm đạp.
Nhưng lần này bọn họ không chỉ né tránh, sau khi đứng lên còn ở đó khóc lóc không ngừng:.
- Quan gia, nơi này giết người rồi.
- Quan gia, mấy tên Từ Châu tới...
Khóc lóc kêu la, bởi vì đội nhân mã lần này lại là mặc quan phục Mã khoái của huyện Sơn Dương, quan sai coi như đã tới. Người trong giang hồ nên không tránh khỏi có qua lại với sai dịch quan phủ, lần này giang hồ hào kiệt ở cửa sông Thanh Giang đều là hạng người ngồi vững có máu mặt ở trên đất này, nên càng có giao tình với đám quan sai.
Cuộc chiến lớn lần này, ngay phía Đại sứ đã đánh tiếng, bản thân họ cũng đã đi nói rõ, tránh sau này có phiền phức, khi đó vốn nghĩ là nhà mình không cần dính tới nhân mạng kiện cáo, đâu ngờ chuyện bây giờ lại khác.
Nghe thấy quan sai tới, đám người quỳ trên mặt đất đều xôn xao nhốn nháo, quan sai tới, vương pháp lớn hơn ông trời, ngươi dám cậy mạnh trên giang hồ, chẳng lẽ còn dám chống lại quan sai, còn dám mưu phản?
Gia đinh của Triệu Tự doanh trông giữ bọn họ cứ rút gậy trúc trong tay ra đánh, nhưng vẫn không áp chế được người bên dưới. Mặc dù còn chưa đến bước đoạt lấy binh khí phản kháng, nhưng lại có người đứng dậy, chỉ tay vào gia đinh Triệu Tự doanh tức giận lớn tiếng chửi mắng.
Sau đó là tiếng kêu thảm thiết vang lên, thê lương vô cùng, vừa nghe đã biết là động tĩnh giết người, hiện trường nhanh chóng yên tĩnh trở lại. Bởi vì bên ngoài đã có người nhìn thấy, những hán tử cầm phác đao đuổi theo chém người. Mấy người hô “quan gia” đó, nhảy lên vui mừng khôn xiết, nhưng lại bị chém ngã bên đường, máu chảy đầy đất.
Giết người trước mặt quan sai? Lũ mọi rợ Từ Châu này điên rồi sao? Thực sự nghĩ nơi này là thâm sơn cùng cốc vô thiên vô pháp sao?
Trong lòng mỗi người đều có rất nhiều nghi vấn, nhưng mọi người đều biết điều quỳ lại xuống đất, nếu không bị đao chém rồi thì tìm ai nói lí lẽ, dù sao quan sai đã tới, đám người Từ Châu điên cuồng này cũng gần phải kết thúc rồi.
Bổ khoái, sai dịch huyện Sơn Dương ngồi trên lưng ngựa nhìn thấy người bị giết trước mắt, ai nấy đều vô cùng tức giận, một gã béo dẫn đầu nhìn giống như trưởng Bổ khoái, hô to trên ngựa.
- Dừng tay, dừng tay, các ngươi còn có vương pháp hay không?
Người quỳ trên mặt đất, người đổ máu nằm xuống, Bổ khoái và sai dịch huyện Sơn Dương quen biết không ít, có giao tình, trước đó còn từng chào hỏi nhau, giờ nhìn thấy cảnh tượng này cũng đều sốt ruột, đều quát to trên ngựa.
- Đây là mưu phản.
- Đây là tội lớn.
- Đợi đại quân triều đình tới, các ngươi đều sẽ hóa thành vụn nát.
Lúc quát to, người thì rút bội đao ở hông vung loạn lên, còn có người múa may xiềng xích, chỉ có người quỳ dưới đất là không đứng dậy, ngựa bước tới trước không nhanh, hai mươi mấy người cưỡi ngựa bọn họ không uy phong như thế.
Bổ khoái sai dịch một huyện, có khác biệt giữa Bộ khoái và Mã khoái, đây chính là vũ lực nắm trong tay Huyện lệnh, chỗ dựa để Hộ phòng đi thu thuế thu lương, chiến lực của Mã khoái này mạnh nhất, đuổi bắt đạo tặc, dẹp yên đánh nhau, đều phải dựa vào họ xuất mã. Huyện Sơn Dương vì dựa vào cửa sông Thanh Giang nên về tiền bạc dư giả hơn nơi khác, cho nên Mã khoái được trang bị tốt, ngựa khỏe, đao tốt, cộng với thân phận quan gia, chỗ dựa vương pháp, cầm ra rất hữu dụng.
Nhưng trước mắt lại có chút kỳ quái, bọn họ không ngừng thét to, phía dưới lại không ai đếm xỉa tới, từng cây gậy trúc to lớn dính máu được thọc mạnh xuống, còn có người cầm đao tuần tra liên tục, ai không ngoan ngoãn một dao chém xuống, trong mắt nào còn có quan sai và vương pháp?
- Lưu trưởng khoái, ngươi tới muộn rồi.
Có người quỳ trên mặt đất buồn tủi hô lên một câu, cuối cùng gã quỳ xuống, câu này không rước lấy họa sát thân.
Lưu trưởng khoái dẫn đầu đó ở trên ngựa, gào thét giận dữ, mắt lại nhìn loạn khắp nơi, nhìn thấy xác chết phía trước xe, trong lòng không khỏi vui vẻ. Bên này dù sao cũng là vùng cửa sông Thanh Giang, tin tức của người trên đất này rốt cuộc linh thông hơn, bên này đã đánh thua, lập tức có người báo tin khắp nơi.
Chỉ có điều các lộ nhân mã đều rút sạch sức mạnh điều động ra được của cửa sông Thanh Giang, nào còn có người phái tới đây, cho dù có người phái tới cũng không dám động vào. Bên này hai ngàn người còn đánh thua, có tới nữa chẳng phải là đưa đồ ăn sao, lúc này người ít và còn ngang nhiên tới được cũng chỉ có quan sai mà thôi.
Mặc dù trước đó có bái thiếp chào hỏi, nói hai bên không ai giúp ai, nhưng người chết tới bước này, then chốt trong đó không phải tấm thiệp của quan kinh thành là áp chế được, phái quan sai cũng là lẽ dĩ nhiên phải có.
Mấy vị quan huyện nha Sơn Dương này vốn có giao tình thâm sâu với người trong giang hồ, vừa nghe thấy điều này lập tức tập trung đội ngũ cưỡi ngựa tiến lên, tuy nhiên tên Lưu trưởng khoái lại không nhìn thấy người đồng liêu bị gãy tay của y, những người này cả ngày bị lũ phu xe sai khiến, bình thường cũng không làm việc trong nha môn, lần này dưỡng thương dưỡng bệnh cũng đều tại chỗ ở của đám phu xe, huyện nha Sơn Dương lại không hề biết tin tức gì.
Về phần nhìn thấy xác chết liền vui mừng, đó là cảm thấy nhân chứng vật chứng đều có, sở dĩ dùng khoái mã đuổi tới là sợ đám mọi rợ Từ Châu ở hãng xe Vân Sơn sẽ thu dọn sạch sẽ hết tất cả trước, tới khi thật sự muốn chối bay chối biến thì chẳng còn cách nào khác. Dù sao đưa thiếp tới nha môn, phía Tôn phủ nói phải chiếu cố, thật sự muốn chống chế cũng sẽ chống chế. Nhưng thi thể khắp nơi, đám người giang hồ đang quỳ nhìn mình đầy mong chờ, nhân chứng vật chứng đủ cả, vụ án lớn như thế, gây rắc rối tới trời xanh cũng không sợ lật ngược tình thế, ở chỗ cửa sông Thanh Giang Hoài Nam, khi nào đến lượt người Từ Châu càn rỡ.
Chỉ nhìn chăm chú thi thể trên mặt đất, thầm đếm con số, khi đếm quá bốn mươi, Lưu trưởng khoái cũng có chút kinh hồn bạt vía, lũ mọi rợ Từ Châu này không khỏi lòng dạ hiểm độc, lát nữa vẫn phải chú ý chừng mực, không được gây mâu thuẫn, hai mươi mấy người của mình không phải đối thủ của bọn chúng.