Cùng ở kinh sư, có một số lời chỉ nói một chút đã thấu suốt. Trương Thanh Hải nhất thời bừng tỉnh đại ngộ, trên mặt cũng nét cười khổ, lắc đầu cảm thán.
- Đúng là quan trường vô thường, sáng nay còn đắc thế, ngày mai đã thất thế. Hiền đệ cũng không cần quá mức để ý. Trong nhà có núi tiền, hà cớ gì ở đây chịu khổ, trở về trải qua tháng ngày thần tiên há không phải cũng rất tốt.
Vương Hữu Sơn chịu chi tiền hào phóng, khiến Trương Thanh Hải khắc sâu ấn tượng nên mới an ủi như vậy, nói xong y liền chuyển sang chuyện khác hạ giọng nói.
- Tin tức thân thể vị kia không quá tốt xem ra đúng là thật rồi. Ngồi ghế hơn bốn mươi năm mà hơn hai mươi năm không lộ diện, cũng tới được hôm nay rồi a?
Kẻ ở bên trên Tả đô Ngự sử Đô Sát Viện cũng chính là Nội Các Thủ phủ Phương Tùng Triết rồi. Nhưng Vạn Lịch lúc trẻ chịu Trương Cư Trinh dùng thế kiềm kẹp, tại vị nhiều năm như thế vẫn luôn dùng quyền bính suy yếu Nội các, như nay Nội các thường xuyên bất mãn. Thường thường từ Thủ Phụ tới đại học sĩ chỉ có một người rất yếu đuối vô lực. Trương Thanh Hải nghe cũng biết kẻ ở trên này là nói tới ai.
Giờ đã là năm thứ bốn mươi sáu Vạn Lịch Hoàng đế đã tại vị bốn mươi sáu năm nhưng ông cũng đã không thiết triều hơn hai mươi mấy năm rồi. Tuy nhiên không thiết triều không có nghĩa là triều chính không bị khống chế, ông ta không hỏi qua cũng giống như ngấm ngầm đồng ý. Phe đảng của Vương Hữu Sơn hiện giờ chính là dựa vào ngầm đồng ý này lên chức.
Hiện nay, tin tức thân thể Vạn Lịch Hoàng đế không tốt đã truyền đi khắp kinh thành. Người đảng Đông Lâm bị các đảng Chiết, Sở trục xuất bởi vậy người gần gũi cùng phe cánh thân cận với Thái tử Chu Thường Lạc dần dần khôi phục lại.
Thiên tử cũng không có nói rõ ràng gì, tin tức thân thể tốt xấu kia cũng chỉ là tin đồn, nhưng ai cũng đều biết là đại thế hiện giờ cũ mới thay đổi, không phải lúc nào cũng ôm chân thiên tử được, ai cũng phải dành đường lui cho mình mới tốt.
Nói chuyện tới đây đã không còn tiếp tục nói gì được nữa, hai người im lặng một hồi. Trương Thanh Hải bưng bát rượu lên nhấp một ngụm, giọt rượu dính trên chòm râu y cũng không buồn để ý đưa tay lên chùi chùi, trong lòng chợt thấy ngậm ngùi tinh thần không còn phấn chấn như trước nữa.
- Kinh thành còn có cái gì tốt. Quay về cũng hay, quay về cũng hay. Như nay khắp nơi đều rối ren, làm tiếp có vất vả cũng chẳng biết phải vác bao nhiêu chỗ sai lầm mang lấy tiếng xấu. Sớm quay về, sớm ung dung tự tại.
Trương Thanh Hải cười nói, cũng không biết là nói mình hay Vạn Lịch thiên tử.
Mặc dù bản thân mình biết rằng con đường làm quan tiền đồ u ám nhưng chính Vương Hữu Sơn cũng không thèm để ý, chỉ cười nói.
- Tình hình rối ren nhiều năm như vậy còn không phải cứ thế trôi qua sao. Mấy năm nay, chẳng lẽ thiên hạ thái bình sao.
Vương Hữu Sơn không đếm xỉa tới, Trương Thanh Hải cũng bị những lời nói của ông đánh trúng tâm sự, nhấp ngụm rượu cũng nhanh hơn, mghe thấy lời Vương Hữu Sơn lại liền cười nhạo.
- Phía tây, phía đông hoàn toàn mục nát hết rồi, có trời mới biết lúc nào thì bị người ta đánh vào đây. Đệ không ở trong Binh bộ nên không biết đấy thôi. Khắp chốn Đại Minh này nào còn có binh mã biết chiến đấu gì, ai còn lấy ra được binh lính biết chiến đấu tới, nhìn thấy châu báu giống như ngân lượng của mình rồi.
Quân làm tướng nhận, quân tướng các cấp cắt xén lương hưởng để nuôi tân binh gia đinh của mình. Những gia đinh thân vệ đó chỉ nghe một mình y chỉ huy mà không bị triều đình và quan trên khống chế, giống như là của cải riêng của bọn võ tướng.
Cục diện này đã bắt đầu từ giữa những năm Chính Đức, càng ngày càng trầm trọng hơn, các đời sau muốn thay đổi đều lực bất tòng tâm, đến lúc này chỉ còn nước bất lực ngồi nhìn. Những chuyện này Vương Hữu Sơn cũng biết, lời này người hơi biết việc chiến sự cũng sẽ nói ra, tuy nhiên chuyện này vừa bắt đầu Vương Hữu Sơn lại có tâm tư khác thuận miệng hỏi.
- Lời này của Trương huynh sai rồi. Không nói chỗ khác, Liêu trấn phía đông kia chính là định hải thần châm, Lý gia kia luyện ra được vô số binh mạnh, lại có hơn trăm mãnh tướng. Ba cuộc đại chiến Lý gia bọn họ chiếm được hai lần, giặc Oa Triều Tiên, Hao Bái ở Ninh Hạ. Có đội ngũ như vậy thì còn lo gì nữa?
- Liêu trấn? Lý gia?
Trương Thanh Hải hỏi lại hai câu rồi bật cười lớn.
Vương Hữu Sơn nhăn mặt lại, không khỏi nghĩ tới thư từ tới lui trong nhà, nghĩ tới Vương Triệu Tĩnh nói rằng Triệu Tiến rất bận tâm đến Nữ Chân. Theo suy nghĩ của Vương Hữu Sơn đó là một người trẻ tuổi ý nghĩ kỳ lạ, lời lẽ làm người ta khiếp sợ. Đông di Nữ Chân có gì đáng để mắt tới, chưa từng nghe nói bọn họ có phiền phức nào, mỗi năm triều cống trao đổi lẫn nhau, vô cùng cung kính. Đại họa của Đại Minh vẫn là ở phương bắc. Đại đa số bộ lạc Mông Cổ như Thổ Mặc Đặc, Sát Cáp Nhĩ, Khắc Nhĩ Khắc vân vân mới là mối họa ngầm thực sự.
Triệu Tiến vốn là người thích võ, thích binh pháp tất nhiên cũng sẵn sàng nói chuyện quốc gia đại sự bậc này, nhưng việc này lại có vẻ tầm nhìn hạn hẹp, cũng nói rõ kẻ nào lòng không có biết đại cục, nhìn khôn khéo mãnh mẽ, chỉ e là có chút hồ đồ.
Ở kinh sư lâu như vậy kiến văn của Vương Hữu Sơn càng lúc càng nói rõ hơn phán đoán của ông ta đối với Triệu Tiến, cho nên cũng càng thêm để mắt tới người khác nói chuyện này, hôm nay vừa lúc nói tới.
Trương Thanh Hải cũng đã có chút say, nói năng càng ngày càng hăng say.
- Liêu trấn đã sớm mục nát thối rữa rồi. Những binh lính của Lý Thành Lương huấn luyện ra được kia cũng sớm chết sạch rồi. Các mãnh tướng trong tay ông ta đều là trò cười, e rằng so với chúng ta cũng chỉ giỏi trồng trọt kiếm kế sinh nhai mà thôi.
Không đợi Vương Hữu Sơn mở miệng, Trương Thanh Hải lại tiếp.
- Việc Khoan Điện rút lui khỏi chỗ trấn thủ kia đệ còn nhớ không?
Vương Hữu Sơn gật gật đầu, Khoan Điện là vùng ven rìa Liêu Trấn, nơi đó có rừng trúc làm thành lũy, có dân biên thùy gần sáu nghìn hộ khai khẩn trồng trọt. Có qua lại buôn bán với Mông Cổ và Nữ Chân, cũng coi là một nơi đông đúc sầm uất và thịnh vượng. Vào năm Vạn Lịch thứ ba mươi bốn. Lý Thành Lương nói nơi này cô lẻ ngoài Liêu trấn rất bất lợi cho việc phòng vệ, cần phải rút lui sạch sáu chỗ thành lũy của Khoan Điện, di dời dân chúng về vùng nằm giữa Liêu trấn.
Vùng Liêu trấn hoàn toàn nghe theo lời của Lý Thành Lương, ông ta nói thế nào chính là thế ấy. Hơn nữa, vùng biên thùy hoang vắng xa xôi ấy cũng không phải của Đại Minh có biến động gì không có ai bận tâm tới.
Sau khi làm xog chuyện rút trấn thủ này, trong triều còn có không ít kẻ tâng bốc Lý Thành Lương lão luyện, giỏi mưu lược, rút trấn thủ khỏi Khoan Điện khiến cho phòng ngự của Liêu trấn càng thêm chu toàn, không còn sơ hở.
Các đạo Ngự sử Đô Sát viện Ngự Sử tin tức linh thông nhất, Vương Hữu Sơn tất nhiên là biết rõ chuyện này, nhưng lúc đó lại không để trong lòng. Trương Thanh Hải rung đùi đắc ý tiếp tục.
- Khoan Điện đó có hơn năm vạn hộ bá tánh, hơn một vạn thửa ruộng màu mỡ. Tốn nhiều tiền của như thế tu sửa thành lũy, vậy mà mói bỏ là bỏ luôn. Tấu chương, công văn lên trên nói thì hay, khéo léo lắm. Cái gì mà dân chúng vui mừng dời nhà vào vùng đất bên trong, mang ơn mưa móc của triều. Đệ có biết là bao nhiêu đắng cay không?
Thần sắc Vương Hữu Sơn ngưng trọng, Trương Thanh Sơn lại không để ý cứ tự hỏi tự trả lời tiếp tục nói.
- Nói chuyển là chuyển, dân chúng ở vùng đó vừa mới an cư lạc nghiệp thế nào mà lại dễ dàng bỏ đi cho được. Quan quân ở Liêu trấn ra tay xua đuổi, ép buộc, mượn cớ để lấy của cải. Người Nữ Chân bên ngoài đuổi theo cướp bóc, bắt người về làm nô lệ. Dọc đường khắp nơi cửa nát nhà tan, bao nhiêu người chết dọc đường. Chúng tấu lên trên là dân chúng vô cùng biết ơn, thật là nực cười vô cùng.