Xử trí xong hai chuyện này, Triệu Tiến cùng bọn huynh đệ đi thúc giục huấn luyện, chờ khi trời sáng rõ, Triệu Tiến có cảm giác phía ngoài so với trước kia thì ồn ào và náo nhiệt hơn nhiều.
Không đợi hắn phải ra ngoài hỏi, Chu Học Trí hào hứng tới bẩm báo, hiện tại trong phương viên ba mươi dặm, ngoại trừ những vùng nhất định phải buôn bán gần đây còn lại tất cả chợ đều bắt đầu tập họp bên Hà Gia Trang này.
Ban đầu là lưu dân vây công Từ Châu, mọi người cảm thấy Hà Gia Trang chẳng có gì phải lo lắng, sau khi Triệu Tiến toàn thắng trở về, mọi người lại nghĩ ở những nơi khác làm ăn sẽ khó tránh khỏi nảy sinh tranh chấp, người lạ khó tránh được việc bị người ta lừa, nhưng ở chỗ này, có chuyện gì đi thẳng đến tìm Triệu tiến nhờ chủ trì công đạo.
Dĩ nhiên Triệu Tiến sẽ không vì việc nhỏ này mà ra mặt, nhưng nơi nơi chốn chốn chợ Hà Gia Trang có Chu Học Trí cùng tất cả nhân sự quản lý, hang cùng ngõ hẻm đều rất có quy củ. Những người chuyên đi bắt nạt, đầu cơ tích trữ, đám người trộm gà bắt chó ấy cũng sẽ không dám lộ diện ở Hà Gia Trang. Người ta mấy vạn người cũng đều giết sạch sẽ, mấy tên đầu thừa đuôi thẹo này còn ai để ý, tất cả đều an tĩnh vô cùng.
Không ít thương nhân có chút thực lực tới, chuyện thứ nhất chính là hỏi phép tắc nộp bạc, chuyện thứ hai chính là đích thân hoặc giả phái người đi về thu dọn, chuyển đồ đạc tới đây, sau đó thông tri cho những người khách vốn trước đó đã ở nơi này.
Hỏi quy củ nộp bạc thì biết rõ bên này không phải chỗ lột da người mà là quy củ để mọi người chuyên tâm làm ăn, nhìn nhiều người từ nam chí bắc đông như vậy, náo nhiệt như thế, dĩ nhiên phải muốn dời cả gia sản của mình qua rồi.
Tề Nhị Khuê ở bên Triệu Tiến sau khi khấu đầu cảm tạ vốn đang muốn về nhà, sau khi nhìn thấy cục diện như vậy cũng không rời đi ngay, dòng người đủ mọi tầng lớp tụ họp, đúng là nơi phân chia tiêu thụ muối lậu tốt.
Đừng nói là muối lậu, rất nhiều hàng hóa từ Vận Hà bên kia Bi Châu chuyển tới Hoàng Hà, phần lớn phải cập thuyền ở Từ Châu, đi đường bộ rải khắp các nơi, khoảng cách từ Hà Gia Trang đến vùng lân cận bến đò Hoàng Hà cũng không xa, lại là nơi náo nhiệt như vậy, có một số thương nhân đã sang xem, dời tới đây cũng là chuyện một sớm một chiều.
Cục diện như thế này thì Hà Gia Trang không dung nạp thêm được nữa, nhất định phải khai mở rộng hơn, việc này do Chu Học Trí lao tâm xử trí. Y vào trong thành tìm hiểu thợ lành nghề am hiểu xây dựng, chiêu mộ thành người làm ngay tại chỗ, tiền bạc và mọi thứ đều đầy đủ, rất nhanh sẽ bắt đầu.
Những thứ này sớm nhất cũng phải nửa tháng sau, hơn nữa bây giờ khí trời quá nóng, gần như mỗi ngày đều có người bị trúng nắng, xây dựng càng lớn thêm lại dễ dàng khiến dịch bệnh bùng phát, vẫn phải chờ trời dịu chút làm mới tốt.
Triệu Tiến cũng không nghĩ sẽ bận rộn đến như vậy, từ sáng sớm đã bắt đầu đến giờ, không ngừng sai bảo, hạ lệnh, phân phó, không ngừng đón khách tiễn khách.
Đã ăn cơm trưa, trời lúc này là nóng nhất, Triệu Tự Doanh lại vừa đại chiến trở về, cho nên sẽ có một canh giờ để nghỉ ngơi, Triệu Tiến cũng thừa dịp này ở trong thư phòng xem triều báo.
Có gốc gác từ năm đó, những chữ cổ này cũng không mấy người biết, mỗi một câu đều bị Như Huệ dùng bút lông điểm một cái, như vậy dễ đọc hơn nhiều.
Nhưng đọc triều báo này rất là không hứng thú. Đại thần trong triều trình dâng sớ muốn gặp thiên tử, nói rằng Vạn Lịch hoàng đế đã lâu không lâm triều, như vậy đối với quốc gia rất không tốt, còn có bổ nhiệm quan viên ở khắp nơi, mạng người không có gì không ấn tượng, duy nhất có chút can hệ là năm ngoái Từ Châu bên này Hoàng Hà bị vỡ đê, lúc ấy ven bờ không ít vùng bị nạn, tuy không vào thành cũng không phải là đại sự, không có người nào lưu tâm nhưng chuyện này lại xuất hiện một triều báo lên, còn có công bộ bàn bạc nên giúp nạn thiên tai như thế nào.
Triệu Tiến nhẫn nãi đọc một hồi, bên ngoài lại có khách tới cửa. Tất cả tính toán vừa qua bữa cơm trưa nghỉ ngơi đã lần lượt tới cửa đánh tiếng xin gặp.
Trên bàn sách trong thư phòng xếp một chồng triều báo có đánh dấu xong xuôi, mà Như Huệ thì sớm đã ra cửa. Sự tình Triệu gia cùng Từ gia kết thông gia là do Như Huệ khởi xướng, dĩ nhiên sẽ muốn tham dự từ đầu đến cuối, y cưỡi ngựa đến châu thành bên phía Từ Châu để lo liệu.
- Đông chủ, tin tức đám hỏi kết thông gia hôm nay sẽ phải truyền ra, trong vòng mấy ngày sẽ chấn động Từ Châu rồi.
Như Huệ trước khi đi còn cười nói một câu như thế.
Từ Châu một châu bốn huyện, được Hoàng Hà ngăn thành hai, Bái huyện cùng Phong huyện ở bờ Bắc Hoàng Hà trải dài cho tới Sơn Đông, Đãng Sơn, Tiêu huyện ở phía Nam Hoàng Hà, lấy Hoàng Hà làm ranh giới, phần phía nam có phần nhỏ hơn so với phía bắc.
Tuy nói rằng chỗ châu thành ở chính giữa, nhưng cùng phần phía bắc Từ Châu hợp thành một thể, với phía nam giống như phân thành hai nơi.
Cho nên khi Triệu Tiến phất lên, thế lực của hắn chưa từng có ở phia bắc Hoàng Hà, nhưng tất cả mọi người vẫn nói Triệu Tiến độc chiếm Từ Châu, nhưng trên thực tế thì phía bắc không có suy suyển gì.
Lần này lưu dân qua sông, vây công Từ Châu, Triệu Tiến dẫn đội quân giải vây, dũng mãnh cùng võ dũng của hắn được truyền khắp mọi nơi, dĩ nhiên phương viên không chỉ là trên đất Từ Châu này rồi, phủ Hoài An, phủ Phượng Dương, thậm chí một vùng Sơn Đông và Hà Nam lân cận Từ Châu cũng truyền nhau điều này.
Mà trước giờ Từ Châu phần phía bắc Hoàng Hà biết thế gia vọng tộc gia đình quyền quý dĩ nhiên là ở Cảnh Sơn Từ gia, gần vạn tráng đinh, khai thác than đá dường như cũng rất nhiều, trong nhà lại có người ở Công bộ làm Thị Lang, bực này đặt ở Nam Trực Lệ nhiều như chó thế này mà cũng được sắp vào thứ bậc trên cao.
Triệu Tiến gần đây mới nổi lại muốn kết thông gia với đỉnh chấp cường hào cũ Từ gia, tin tức này đương nhiên sẽ làm chấn động một phương.
Lễ phòng Lư thư biện được ủy thác đến hỏi ngày sinh tháng đẻ, nét mặt lão nhân gia rạng rỡ, cảm thấy đây là một trong những chuyện vinh dự nhất của đời này, chỉ cần việc thành, y ở đây đều có ân tình với hai nơi Triệu gia và Từ gia, con cháu mấy đời chỉ dựa vào việc này cũng không lo ăn dùng rồi.
Không ai dặn y phải giữ bí mật, Lư thư biện cũng biết sau khi rời khỏi Từ gia, chỉ sợ là Từ gia muốn tự mình nói ra tin này, nên khi có người tới hỏi Lư thư biện vẫn không giấu giếm.
Tin tức Triệu gia cùng Từ gia kết thông gia nhanh chóng truyền từ bờ bắc tới bờ nam, từ Từ Châu đến các huyện lị, giữa các thôn làng cũng nhanh chóng biết tin.
Tin tức chấn động vừa qua đi, mọi người cẩn thận phân giải thì cảm thấy đây cũng là chuyện lẽ dĩ nhiên phải thế. Với địa vị và thân phận của Triệu Tiến, muốn tìm hoa ở Từ Châu xứng với hắn cũng chỉ có Từ gia là đủ tư cách mà thôi. Mọi người loáng thoáng cũng biết Triệu Tiến có một thanh mai trúc mã từ nhỏ, nhưng hai năm qua đã không thấy bóng dáng đâu, vậy thì chưa nói lên được gì.
Một người hành xử hống hách, một người có sức mạnh to lớn, hai cái này kết hợp sẽ có chấn động gì. Buồn nhất không ai qua được Đồng Hoài Tổ, hai nhà này thật muốn ở chung một chỗ, vậy thì không có chuyện gì của quan phủ, làm quan còn có thể có niềm vui gì.