Vừa nghe cái này, Trương Vận Tiên liền trợn trừng mắt, trách sao không nói trước hóa ra là muốn lấy số đông đè trên đầu người, Cao Mã Tiên lại cười hì hì không đếm xỉa tới cái trừng mắt bên này.
Biết đánh nhau, biết giết người chính là kẻ xung phong động thủ đi đầu, thanh thế hùng tráng đi theo sau, thoạt nhìn thì đông kịt dọa người. Bang xa phu người nhiều, ăn miếng cơm thuê mướn chất dỡ hàng rất đông hốt nhiên không thiếu người.
Liên Bình An đeo chiếc nhẫn ngọc khảm đá quý trên ngón tay núc ních, gõ hai cái trên kỷ trà, thanh âm bực dọc nói.
- Không cần phô trương thanh thế, cần người biết đánh nhau xông lên. Phát binh khí sắt ra, hai nhà các ngươi cùng đi hết.
Phát binh khí sắt tới tay, đây chính là muốn đổ máu, hai nhà cùng đi, đấy chính là một lần muốn động dụng hết ngàn tráng đinh. Đánh nhau bằng khí giới tầm cỡ như vầy lại còn chiến đấu trên đất cửa sông Thanh Giang đúng là cảnh tượng lớn không tưởng được.
Ngay cả Cao Mã Tiên cũng thu lại nét cười, thần sắc trở nên trịnh trọng, ở nơi đó ôm quyền nói.
- Lão gia, nếu phải gom nhiều người như vậy ra, sớm nhất cũng phải tới ngày mốt, sợ chậm trễ chuyện của lão gia.
- Ngay mốt thì ngày mốt. Chuyện này không phải chậm hay nhanh mà là phải một lần xong hết. Thu thập nhiều người nhất, một lần san bằng chúng. Sau khi xong việc thì cho dù tra hỏi cũng không có đầu mối. Dùng khí giới đánh nhau trên đất này cho dù chúng có ông bố làm quan to ở kinh thành biết thì thế nào. Con ông ta tự mình không hiểu chuyện, không trách được kẻ khác.
Nói chuyện tới chỗ này, sắc mặt Liên Bình an trở nên nghiêm túc âm trầm, lạnh giọng nói.
- Ta biết hai nhà các ngươi không tới lui qua lại nhưng lần này đừng cản trở nhau. Nói cho các ngươi biết. Con trai của một Ngự sử tới nơi này mở hãng xe ngựa, các ngươi thật cho rằng hắn coi trọng mấy văn tiền chở hàng kia sao? Để đấy không quản, hai nhà các ngươi sẽ bị ăn sạch, sau đó lại tới ăn ta, các ngươi hiểu không?
Đây thật là chỉ điểm nhắc nhở hai người, Trương Vận Tiên và Cao Mã Tiên liếc nhìn nhau, không còn ánh nhìn căm thù. Liên Bình An lại là tức giận mắng một tiếng nghiến răng nói.
- Côn đồ Từ Châu, không biết mấy đời tích đức có được chức quan ở kinh thành liền không biết mình họ gì. Không ngờ lại dám tới cửa sông Thanh Giang giành ăn.
Nếu sự tình đã định xong, hai người vội vàng cáo từ rời khỏi, đi đến trước cửa chào hỏi lẫn nhau mới tự người nào người nấy về nhà của mình. Bang xa phu hai nơi Hà Nam và Sơn Đông bề ngoài đối địch, nhưng hai nhà đều đã đủ lớn, kẻ này cũng không có cách nào diệt kẻ kia. Bên trên lại có nhân vật như Liên đại sứ này, cho nên vẫn có chút làm ăn lén lút. Cục diện như trước mắt đây càng phải cùng chung mối thù rồi.
Mặt trời đã chìm về tây, nơi cửa sông Thanh Giang này không có tường thành, từ xa đã nhìn thấy được mặt trời treo lơ lửng ở chân trời. Trương Vận Tiên ngủ gật ở trên xe ngựa, dọc đường thì tỉnh dậy, bắt đầu suy ngẫm triệu tập người. Loại đánh nhau to ra sức đổ máu này đều phải dùng nhiều ngân lượng, bằng không cũng chẳng ai bằng lòng bán mạng. Tuy nhiên sau khi xong việc món ngân lượng này Liên đại sứ chắc có lẽ chi trả cho, vị Liên đại sứ này trước giờ không tiếc ngân lượng.
- Tiên gia, Tiên gia.
Đang lúc mơ mơ màng màng, Trương Vận Tiên bị người xa phu gọi tỉnh, lại nghe thấy đằng trước có tiếng một trận cãi lộn ồn ào.
Còn chưa đợi y biết rõ ràng xảy ra chuyện gì, xa phu đã gấp gáp nóng vội nói.
- Tiên gia, có người ở trước nhà chúng ta gây rối.
Vừa nghe tới đây, Trương Vận Tiên giật mình từ trong xe tỉnh táo ngay, xốc màng cửa xe lên, lại nhìn thấy xe ngược đã tới trước cổng nhà mình, còn mười mấy gã tôi tớ trước cổng nhà mình đang cãi vả ầm ĩ vây quanh bốn gã cưỡi ngựa.
Nhìn thấy người cưỡi ngựa kia mặc áo bào ngắn bình thường, không phải người quan phủ gì, Trương Vận Tiên lập tức ngạo nghễ, vén mành lên mắng lớn.
- Thứ đồ khốn khiếp, làm xấu mặt lão gia ta, cầm binh khí lên...
Những lời này hô ra, người trên ngựa, người trên đất đều nhìn sang, Trương Vận Tiên lúc này mới ngạc nhiên nhận ra, mấy gã tôi tớ nhà mình trên mặt có dấu ấn đỏ, giống như bỗng dưng có thêm mấy vết thẹo.
Hán tử khỏe mạnh thấp lùn trên ngựa cười dữ tợn một tiếng, cổ tay run lên, chỉ nghe thấy một tiếng vang giòn tan, lại có một tên tôi tớ kêu thảm một tiếng, ôm mặt ngồi chồm hổm xuống đất. Những người khác vội vàng tản ra một chút. Năm người cưỡi ngựa ở nơi đó cười to ha hả. Sắc mặt Trương Vận Tiên trở nên vô cùng khó coi. Tới bây giờ y mới biết rõ hóa ra là đối phương tới trước cửa nhà mình ức hiếp.
Một hán tử dùng roi ngựa chỉ thẳng hỏi.
- Ngươi chính là Trương Vận Tiên?
Trương Vận Tiên khóe mắt co giật, trên mặt đất cửa sông Thanh Giang, ngay cả quan sai cũng không dám càn rỡ với y như vậy. Nhưng nơi trạch viện nhà mình này cũng không quá nhiều người. Chỗ ở của người phú quý có người giang hồ mang đao hung hãn vân vân cũng khó coi. Dựa vào những tôi tớ hầu hạ nhà mình cũng không làm gì được năm người cưỡi ngựa trước mặt này, thật là rất rắc rối.
Y bên này không nói không rằng, hán tử kia thản nhiên nói.
- Đại ca nhà ta nói, ngươi giải tán bang xa phu thì lưu lại tính mạng của ngươi, gia tài, gia sản hiện giờ của ngươi cũng lưu lại tám thành. Nhược bằng không làm, cái gì cũng đừng mong có.
Sau khi nói xong, đường phố đều yên ắng, Trương Vận Tiên trong lúc nhất thời không có hiểu chuyện gì, ở nơi đó giơ tay day day trán. Y hoài nghi mình chưa có tỉnh ngủ, không ngờ có người nói chuyện không có đầu đũa như thế. Bảo mình giải tán bang xa phu, không có cục diện này mình còn thừa lại cái gì. Còn phải hiến ra hai thành gia sản, đây càng là trò cười. Ông bố mình vất vả liều mạng tích cóp lại cho mình, bản thân còn phải truyền lại cho đời sau, bằng vào cái gì giao ra, càn rỡ không có bến bờ.
Đợi tới lúc tỉnh táo hẳn, Trương Vận Tiên cả người run bắn, ngũ quan vặn vẹo, chỉ năm gã cưỡi ngựa kia quát thét.
- Hô người tới, hô người tới. Làm thịt mấy tên này, làm thịt bọn chúng.
Y thật sự là giận điên tiết rồi.
Năm người cưỡi ngựa kia không mảy may hoảng sợ, hai người rút roi quất về phía trước. Ngọn roi vang lên vun vút làm bọn tôi tớ Trương gia sợ rụt người về sau, năm người cười to ha hả, nghênh ngang rời đi.
Trương Vận Tiên từ khi xuống xe tới lúc ngồi trên ghế, thân người run rẩy không ngừng. Bang xa phu mấy chục năm nay ở cửa sông Thanh Giang, trước giờ không có kẻ nào dám đối đãi với y như thế, lời của năm người mới vừa rồi kia quả thật khiến cho Trương Vận Tiên tức điên.
Trương Vận Tiên ngồi ở trên ghế nghiến răng nghiến lợi nói.
- Đi tìm Cao Mã Tiên, nói những kẻ vong mạng gã nuôi dưỡng nhất định phải phái ra hết. Ta xuất tiền thay cho bọn chúng.
Y thậm chí ngay cả cơm chiều cũng không màn tới, bang xa phu ở cửa sông Thanh Giang trên trăm cai đầu đều kéo hết tới chỗ nhà của Trương Vận Tiên, y nói chuyện rất thẳng thắn.
- Ta biết trong tay các ngươi đều có mấy hạng người hung ác vong mạng. Lần này đều lấy ra dùng tới. Quen biết hạng người dám đánh dám chém giết vân vân đều gọi sang đây. Sau khi xong việc báo ra con số, xuất ra công khoản. Các ngươi có được cái gì thì lấy ra đi. Xe ngựa kia phải ít nhất có mấy chục chiếc, hơn trăm đầu gia súc.