Uông Đại Cương cười khổ lắc đầu nói.
- Trương lão ca, cửa sông Thanh Giang này nào có phải vùng trời của chúng ta. Cầm đòn xe này động thủ, không đổ máu còn dễ nói chuyện. Một khi cầm đao búa...
Gã bên này còn chưa nói hết, đã nghe thấy có người hô lên.
- Tới rồi.
Tiếng hô hoán không nhỏ, giọng điệu lại đang run rẩy, tất cả thuận theo hướng đó nhìn sang, nhận ra mấy trăm người xuất hiện ở phía tây bãi đất trống, đang sải bước chạy tới.
Một đám người sau lưng Uông Đại Cương rối rít, xôn xao. Gã quay đều liếc nhìn, giơ mộc côn trong tay lên lớn tiếng nói.
- Các huynh đệ già trẻ, chúng ta ở cửa sông Thanh Giang này kiếm ăn cực khổ, dốc sức tay chân mong có được miếng cơm, nào đắc tội ai, ngăn trở kẻ nào. Nhưng đám tạp chủng lòng lang dạ chó này không cho, đánh người của chúng ta, đốt xe của chúng ta, chúng ta chẳng cần nhẫn nhịn nữa.
Vốn dĩ đám người đằng sau Uông Đại Cương đó nhìn thấy đối phương người đông thế mạnh, đều có chút e sợ thoái chí, nhưng nghe thấy lời này của Uông Đại Cương, từng người đều rống giận quát lên.
Uông Đại Cương tiếp tục hô to.
- Các huynh đệ lớn nhỏ, người hiền lành cũng chỉ có ba phần tính thiện. Hán tử Từ Châu, Hoài An, Phượng Dương chúng ta có lúc nào ẻo lả chưa. Liều mạng với bọn chúng.
Người người kêu loạn, đi theo Uông Đại Cương tiến lên nghênh đón.
So với bọn xa phu làm ăn lẻ tẻ mặc đồ rách nát, đám người phía đông tới thì chỉnh tề hơn nhiều, áo bông, áo da cũng giống như vậy, mấy hàng dẫn đầu nhìn cũng là đòn xe, gậy cứng. Bọn phu xe ngựa đánh nhau, tất nhiên phải dùng tới đồ vật trên xe.
- Ai da, những tên mọi rợ đó không ngờ còn có gan tới.
Có người ở đối diện rú lên một tiếng quái dị, lập tức trong đám người bùng phát ra tiếng cười vang.
Cũng có người hô lớn.
- Trước kia ông mở ra chúng bây một con đường đi, đây đã là nhiều ân đức. Đám tạp chủng chúng bây không ngờ còn không biết tốt xấu còn muốn ước hẹn đấu võ, quả thật không có biết điều.
Lại có người buồn bực nói.
- Phí lời với đám mọi rợ này làm gì, ngay lập tức đánh chạy coi như xong, còn phải về nhà sửa soạn đón năm mới nữa.
Ngươi một câu, ta một câu, thái độ khác nhau, nhưng vốn chẳng màn tới hơn trăm gã xa phu làm ăn lẻ tẻ, càng nhìn thấy trong đám người có mười mấy kẻ hán tử ăn vận kiểu võ sư, áo bào bó sát thân mình, cử chỉ bước chân nhìn rõ ràng không giống người khác, hẳn là thuộc hạ tinh anh của bang xa phu rồi.
Uông Đại Cương hít một hơi thật sâu, ở nơi đó hô to nói.
- Trương Vận Tiên muốn mua xe ngựa chúng ta, lại không đưa ngân lượng. Nói là dùng tiền công ứng ra chi trả. Đây là bảo đám người chúng ta làm trâu làm ngựa cho y. Chúng ta tới cửa sông Thanh Giang để sống cuộc đời tốt đẹp, không phải tới nơi này làm trâu ngựa.
Lời này chạm tới tâm can, bọn hán tử xa phu làm ăn lẻ tẻ lại rống giận, bước nhân nhanh hơn, song phương càng ngày càng gần. Một gã đại hán dẫn đầu bang xa phu phía đông kéo tới nhổ một bãi nước miếng trên mặt đất, tràn đầy khinh bỉ nói.
- Cục diện cửa sông Thanh Giang này là huynh đệ mấy đời trước đây trong bang vào sinh ra tử đánh ra đấy. Những tên mọi rợ từ ngoài tới như các ngươi chính nên làm trâu ngựa.
Lại có người hét lớn.
- Tiên gia nói, ưng thuận điều kiện lão nhân gia ông ấy, hôm nay cho các ngươi một con đường đi, bằng không thì đừng trách tất cả xuống tay vô tình.
Trả lời y là tiếng rống lớn của Uông Đại Cương kia.
- Liều mạng với bọn chúng.
Hét lớn một tiếng, bước chân nhanh hơn, hơn trăm gã hán tử bọn xa phu làm ăn lẻ tẻ tay cầm côn lớn nhanh chân xông lên. Bang xa phu bên kia cũng liên tục quát thét rống giận, reo hò nghênh đón.
Người hai bang đụng thẳng vào nhau, dù sao Uông Đại Cương bên này ít người, vừa xông vào đã bị bao vây xung quanh, nhưng Uông Đại Cương kia rõ ràng có công phu trên mình. Đại côn bay múa, hai người trước mặt gã đều bị đánh văng thẳng cẳng, rất nhanh đã tụ họp mười mấy người bên cạnh, cứ như vậy xông lên.
Những hán tử mặc áo bào bó chặt kia lập tức nghênh đón bên này, bọn họ cũng có bản lãnh trên người, xa phu làm ăn lẻ tẻ dù có xong phá đánh loạn thế nào, tới sát trước mặt không tới hai hiệp liền bị đánh ngã ra đất.
Ai cũng nhìn ra được Uông Đại Cương là thủ lĩnh, mấy tên ăn vận kiểu võ sư lập tức nghênh đón, chỉ là không ngờ Uông Đại Cương kia rất có ngón nghề trên côn bổng. Vừa mới vung tay một cái đã có một tên võ sư bị đâm ngã nhào thẳng cẳng, một tên khác bị đánh trúng ôm bả vai lùi về sau, còn có một người muốn kiếm lợi thế, bị điểm thẳng tới trúng đầu gối, quỳ rạp xuống đất.
Chiêu thức ấy của Uông Đại Cương khiến cho sĩ khí bọn xa phu chấn động, hét lớn tụ ở bên cạnh, rõ ràng là lấy cô lẻ đánh đông, lại có chút ý tứ chiếm thượng phong.
Bang chúng bang xa phu mới vừa rồi còn khí thế hùng hổ vội vàng tản ra, bọn xa phu làm ăn lẻ tẻ sĩ khí hăng hái tăng cao còn cho rằng nhà mình chắc thắng. Chỉ có điều tiếng hoan hô này vừa mới ra khỏi miệng đã bị tiếng kêu thảm thê lương tắt nghẹn vang lên. Mọi người nhìn sang, lại nhìn thấy đao sắc búa bén phát tán ra ánh sáng lạnh lẽo, còn có đồng bọn nhà mình nằm trong vũng máu.
Uông Đại Cương trừng mắt tới khóe mắt nứt ra, rống giận hô.
- Các ngươi không ngờ dùng binh khí sắt muốn hại mạng người.
Phác đao, yêu đao, búa ngắn. Bang chúng bang xa phu cầm đao sắc bén lại xông lên, có người khinh thường cười mắng.
- Ai nói không dám dùng cái này, không cho những tên mọi rợ chúng bây đổ máu, chúng bây sao biết lợi hại của chúng tao.
Thời điểm côn bổng giao nhau, bọn xa phu làm ăn lẻ tẻ đã chịu thua thiệt, dù sao đối phương đông người như thế. Nhưng lúc dùng côn bổng, lòng dạ mọi người còn coi như ổn định, còn có khí thế liều chết, nhưng vừa nhìn thấy đối phương cầm đao kiếm lên, ai nấy đều sợ rồi.
Tuy nói một côn này cũng đánh chết, đánh tàn phế được người, nhưng sẽ không dễ dàng đổ máu lồi thịt, dũng khí chống đỡ được, nhưng hiện giờ thì không chống nổi. Tiếng kêu thảm thiết và máu thịt văng tung tóe kia khiến người ta kinh hồn táng đảm.
Có người bắt đầu xoay người chạy, một thân một mình hãm trong trùng vây, vốn dĩ không chỗ nào chạy trốn, có người muốn cầu tha mạng, bang chúng bang xa phu lại không có một tia tâm tư lưu tình. Côn bổng nện xuống thật nặng tay, đòn gánh kia là một cây côn cứng vót tròn rất kỹ càng, nện ở trên đầu lập tức đánh thiên linh cái nứt ra.
Uông Đại Cương rống to nói.
- Khốn kiếp, tạp chủng, gây ra chuyện chết người, các ngươi thật không sợ quan phủ sao?
Người trước mặt hắn đã không phải kẻ cầm mộc côn mà là mấy thanh phác đao.
Uông Đại Cương lúc này cũng không nương tay, tiến nhanh một bước, một côn đâm trúng bụng đối phương, xoay ngược lên trên, đánh trúng ngay cằm đối phương dập nát. Đánh trái gạt phải lại phải ngăn giáp công, ở nơi đó khàn giọng hô.
- Chẳng qua là tranh giành chút kế sinh nhai, sao muốn hại tới mạng người, mau dừng tay, mau dừng tay.