Tiết đại tỷ chợ bắc đã hai tháng không mở cửa làm ăn, nhưng vẫn còn ở nơi này. Hàng xóm láng giềng lúc ra vào cũng nhìn thấy được, những y phục hở hang khêu gợi kia đều không mặc nữa, trên mặt cũng không son phấn gì, ăn vận như một thiếu phụ nhà đoàng hoàng, buổi tối cũng có khách tới gõ cổng, cũng không thấy ả ta mở cửa.
Cũng may gần sang năm mới, mọi người đều ở trong nhà đón năm mới, ra ngoài tầm hoa gửi liễu không có mấy người, nhưng vừa qua mười lăm tháng giêng, người ra ngoài lởn vởn khắp nơi đã nhiều hẳn lên.
Trước giờ Tiết đại tỷ này làm ăn không êm xuôi, cũng không biết đụng phải tà ma gì. Không ngờ nay liên tục ba buổi tối đều có người tới gõ cửa, nhưng mà đều bị ngăn lại phải trở về. Ngày mười bảy tháng giêng hôm đó, hai gã du côn ban ngày tới cửa nhà.
Gõ ván cổng rung trời váng đất, Tiết đại tỷ kia lại không ra mở cổng, chỉ ở cửa nhà nói vọng ra.
- Trong nhà không có nam nhân, không tiện cho người ngoài vào, có việc gì xin nói bên ngoài.
- Con mẹ nó, giả bộ đứng đắn đoàng hoàng cái mẹ gì.
Một gã du côn gầy ốm nhổ một ngụm nước miếng trên mặt đất, tên du côn khác thân thể cũng không có chỗ nào béo mập, lại ở chỗ đó cả mặt cười dâm đãng nói.
- Không tiện cho vào, huynh đệ chúng ta sẽ không đi vào. Chỉ là muốn tới hỏi thử, Tiết đại tỷ lúc nào mở cửa làm ăn, năm nay cũng đều đón mừng xong rồi.
Tiết đại tỷ thanh âm run rẩy nói.
- Ta không buôn bán nữa, về sau ở nơi này giữ mình sống qua ngày.
Ai cũng nghe thấy được vẻ sợ hãi trong đó.
Nghe xong câu này, gã du côn hỏi chuyện kia thu lại khuôn mặt tươi cười, ở bên ngoài rướn cổ họng hô lên.
- Một ả dâm đãng giả vờ làm nữ nhân đứng đắn như ngươi, nếu ông đây không ngày ngày giúp ngươi che gió che mưa, ngươi đã sớm bị ăn xin trên đường luân phiên chà đạp tới chết rồi. Phần ân đức này, ngươi nên cố gắng làm việc thật tốt đáp lại, còn giả bộ đàng hoàng cái gì.
- Vậy thì có sao, công sức lão nương chà đạp chính thân thể mình vất vả kiếm từng đồng tiền, còn bị các người cướp đi hết bốn phần. Có kẻ tới moi tiền gây rối các ngươi có lúc nào xuất đầu lộ diện. Còn không phải chính lão nương cầm tiền ra đưa.
Tiết đại tỷ thanh âm cũng càng lúc càng cao.
Con đường này có đầy du côn lưu manh, chuyên dọa nạt gái giang hồ không chỗ nương nhờ để kiếm tiền tiêu xài phung phí, căn bản không giúp đỡ được chuyện gì. Nhưng bọn nữ nhân ven bờ cửa sông Thanh Giang mở cửa hành nghề nào có ai dựa vào, chỉ đành nuốt cơn tức nén giận mà đưa tiền. Hôm nay rốt cuộc cũng có người trở mặt rồi.
Nghe được lời nói của Tiết đại tỷ, gã du côn kia lập tức chửi ầm lên.
- Gái điếm thối, cho ngươi ba phần nhan sắc đã muốn mở phường nhuộm rồi. Nếu thức thời thì tự mình mở cửa ra, nếu không để ta mở cửa thì coi chừng bản mặt xinh đẹp của ngươi.
- Láng giềng chòm xóm ơi, xin giơ tay giúp cho một lần.
Nói đến mức như vậy, chính là đã hoàn toàn trở mặt rồi. Tiết đại tỷ khóc nức nở hướng mọi người xung quanh xin giúp đỡ, nhưng đáp lại nàng chỉ có tiếng đóng cửa rời rạc vang lên.
Hai gã du côn bên ngoài đắc ý nhe răng cười độc ác, một kẻ lại nói.
- Trước đây ngươi dan díu với Uông Đại Cương, chúng ta còn cho ngươi chút mặt mũi. Bây giờ y đã chạy mất hút không thấy bóng dáng rồi, ngươi tưởng rằng ngươi là ai.
Người kia nhổ mấy ngụm nước miếng vào lòng bàn tay, nhìn như muốn tìm chỗ trèo qua tường. Nhà cửa của Tiết đại tỷ này coi như chỉnh tề, nhưng cũng chỉ làm tường bằng gạch mộc cao hơn người, vốn dĩ không ngăn được cái gì.
Không chờ hai kẻ đó động tay động chân, phía sau đã có người mở miệng nói.
- Đây là nhà ta, các ngươi muốn làm cái gì?
Nhìn hai vị bước đến đây, lúc nãy trên mặt đường vốn chẳng có ai, cũng không nghĩ ra còn có người sang đây xem náo nhiệt. Hai tên du con ngạc nhiên quay đầu lại, một tên mở miệng mắng.
- Muốn làm con rùa đội mũ xanh (ý nói chuyện của người khác vơ vào mình) sao?
Những lời này vừa dứt, một cái tát đã đến trước mặt gã, muốn né cũng không kịp. Một bạt tai thật mạnh giáng lên mặt kia, tên du côn giống như cây trúc kia đã chịu không nổi, ngã oạch trên mặt đất. Một tên khác há to miệng, vừa mới hô lên một chữ "Uông", đã bị một cước gạt ngang bụng, co rúc trên mặt đất không bò dậy nổi.
Hai gã du côn không có cơ hội la đau, hai chân người đánh bọn họ kia tiếp tục đá tới tấp. Lần này hai gã đau đến ngũ quan vặn vẹo, kêu la cũng không ra tiếng nữa.
- Đại Cương, nếu động thủ nữa sẽ đánh chết người.
- Hai tên tạp chủng này bị đánh chết cũng đáng đời.
Nghe được lời bên ngoài, lúc nghe được câu nói thứ hai, Tiết đại tỷ nơm nớp lo sợ đứng bên trong mạnh tay mở cửa, liền thấy Uông Đại Cương đứng bên ngoài.
Tiết đại tỷ vui đến phát khóc, cầm làn váy chạy ra ngoài, mỉm cười ôm cổ Uông Đại Cương, rồi vội vàng buông tay, gấp gáp hỏi.
- Bang xe ngựa treo thưởng hậu tìm chàng, thế nào còn dám trở về. Đi mau đi.
Uông Đại Cương nhất thời có chút cảm động, hắng giọng nói.
- Lần này tới sẽ không đi, chúng ta không sợ cái bang hội gì nữa.
Nghe được lời khẳng định của y, Tiết đại tỷ ngăn không được dòng nước mắt. Cố gắng kìm nén quan sát lang quân, hai mắt đẫm lệ mơ hồ nhìn đến phía sau Uông Đại Cương có hai hán tử, ăn mặc bình thường nhưng có bộ dạng tinh tường, chỉ có điều thoạt nhìn không giống những xa phu đánh xe trước đây.
Gặp cảnh trùng phùng bùi ngùi xúc động, không có ai để ý tới hai tên du côn nằm trên mặt đất. Bọn du côn trên đường phố không có bản lĩnh, xem thấy tình thế này càng sợ hãi, nhìn ba người đối diện kia, chắn chắn chúng hôm nay cũng tìm không thấy con đường trở ra khỏi chỗ này rồi, đánh đập còn tốt, bỏ mạng nơi này cũng chắc không sai.
Thừa dịp bên kia khóc lóc lâu ngày tương phùng, hai kẻ kia dùng cả tay chân mà bò đi ra ngoài. Điều khiến chúng cảm thấy may mắn chính là, ba người kia nhìn như rất nhanh nhẹn nhưng giống như không hề nhận ra cử chỉ của hai gã.
Cứ như vậy mà bò tới đầu phố, khoảng cách đã đủ an toàn, xung quanh không thấy ai khác, hãi gã vội vàng bò dậy, từ xa mà mắng to.
- Mọi rợ Uông Đại Cương nhà ngươi còn có lá gan trở về, lão tử đây sẽ báo lên bang xe ngựa hình dáng của ngươi, đoạt được bạc thưởng rồi lấy mạng của ngươi, đến lúc đó chơi con kỹ nữ thối này...
Mắng vô cùng khó nghe, nhìn thấy ba người bên kia muốn truy đuổi thì mới cuống quýt bỏ chạy.
Tiết đại tỷ cũng không phải cô nương yếu ớt, sự tình giang hồ chợ búa hiểu biết ít nhiều, thấy một màn như vậy có chút lo lắng hỏi.
- Đại Cương ca, cứ như vậy thả bọn họ đi ư?
- Để cho bọn họ đi, không sợ bọn chúng báo tin, chỉ sợ bang hội không biết tin tức của ta.
Lời nói của Uông Đại Cương có chút vững chắc.
Người sống ở cửa sông Thanh Giang không ít, khoảng mấy chục vạn hộ dân, nhưng cư trú theo từng vòm luẩn quẩn tự giữ lấy mình, tin tức lưu truyền không nhanh cũng không chậm. Nhưng tin Uông Đại Cương bất ngờ trở lại, tới xế chiều thì mọi người xung quanh đều biết.
Lúc trước hai bang xa phu Sơn Đông và Hà Nam cùng các hộ xa phu làm ăn lẻ tẻ đánh giết nhau, giết hại hơn trăm nhân mạng, gần trăm hộ nhà tan cửa nát. Không ít người biết và từng nghe qua cái tên Uông Đại Cương, hôm nay lan truyền sự tình đó, mọi người có chút chấn động.
Ngênh ngang xuất hiện ở trên đường như vậy, nhất định đã không chừa cho bang hội chút mặt mũi nào, không giết chết y, về sau lại có người noi theo thì làm sao bây giờ. Sau khi một gã hương chủ báo lên tin tức, bang hội lập tức phái người đi, còn đánh tiếng cho người các phe các phái khác, bảo bọn họ sau khi nhìn thấy ngay tức khắc hồi báo tin tức.
Tuy nhiên Uông Đại Cương sau lần xuất hiện duy nhất đó đã mang theo Tiết đại tỷ đi không thấy bóng dáng, Đại đầu mục phẫn nộ mắng những người làm việc một trận, chuyện này cũng bỏ qua. Vùng nam Trực Lệ lớn như vậy, bang hội xe ngựa chỉ càn rỡ được ở cửa sông Thanh Giang này, nơi khác không dùng tới được, người muốn bỏ chạy, bọn họ cũng không còn cách nào khác.
Hai mươi mốt tháng giêng hôm nay, xe ngựa của bang Sơn Đông đỗ ở sân trống ngoài một con phố có một cửa hiệu khai trương. Màn khai trương này có thanh thế rất lớn, pháo vang xa vạn dặm, khua chiêng gõ trống cả buổi sáng không ngừng, còn mời được đoàn hát nhỏ tốt nhất hát hí khúc. Không chỉ có những hộ gia đình phụ cận rãnh rỗi qua xem náo nhiệt, các phu xe đuổi xe ngựa cũng tới xem không ít, dù sao bây giờ còn chưa qua tháng giêng nên công việc không quá tất bật.
Tuy nhiên náo nhiệt đến xế chiều, sau khi đoạn kịch hát biểu diễn xong, một người mà mấy ngày nay mọi người không ngừng tìm kiếm bước lên hí đài. Uông Đại Cương thân mặc áo bào đỏ, khí vũ hiên ngang lớn tiếng nói.
- Hãng xe Vân Sơn hôm nay khai trương, về sau mong các vị huynh đệ tỷ muội chiếu cố nhiều hơn.
Phía dưới hí đài lặng ngắt như tờ, bọn phu xe trong bang hội có một số người nhận ra Uông Đại Cương, truyền miệng nhau bàn tán. Dưới đài người không biết cũng đã biết, trên đất này có bao nhiêu người ráo riết tìm y, song phương có cả trăm nhân mạng mang oán thù tranh chấp, Uông Đại Cương này không ngờ lại nghênh ngang xuất hiện như vậy?
- Uông Đại Cương ta cũng xuất thân là người đánh xe, hiểu rõ nỗi khổ cực của mọi người. Các huynh đệ rất vất vả mới có công việc làm ăn, nhưng bị nha hành lấy đi hai phần, người bên trên cầm bốn phần, trong tay chúng ta chỉ có bốn phần mà còn phải đi nịnh bợ bọn cai đầu, không có tiền cho chúng thì tuyệt con đường sống. Mỗi người chúng ta trong nhà đều có già trẻ phải chăm sóc, còn nuôi gia súc nữa, như vậy còn lại cái gì chứ. Đánh một năm xe cũng không hết nợ, cuộc sống đói khát cực khổ. Chúng ta cực lực làm việc chân chính mưu sinh, không hổ thẹn lương tâm của mình, bằng vào cài gì a...
Thanh âm của Uông Đại Cương vang vọng, khí thế mười phần.