Nhưng bọn họ không ngờ rằng, cửa sông Thanh Giang đánh hạ mặc dù nhanh, trước đó lại trù bị rất lớn. Một lần đưa vào gần ngàn người ngựa, hao tốn hơn vạn lượng bạc, mới có cục diện như vậy. Còn bọn thân sĩ cường hào cái gì cũng không làm, lại muốn lên đây chia lợi. Cái này khiến cho trong lòng mọi người Triệu Tự Doanh nổi giận, đội Thân Vệ và binh lính hai đoàn khá là kín tiếng, đội Nội Vệ và người sản nghiệp các nơi chửi má nó không ngớt mồm.
Hơn nữa những người trên đất này không đáng xem là gì trước mặt Triệu Tiến, thực lực của Triệu Tự Doanh là ưu thế tuyệt đối đối với bọn họ, trước mặt thế lực mạnh như vậy, còn không biết kính sợ, vậy đích thật là nên trừng trị một phen rồi.
Triệu Tiến mở miệng nói.
- Hương dũng đoàn luyện hộ viện từng nhà đều phải giải tán, toàn bộ thay thế bằng dũng tráng của chúng ta. Có Triệu Tự Doanh ở đây, Từ Châu thái bình như vậy, bọn họ nuôi dưỡng nhiều người luyện võ làm gì?
Có người muốn khuyên ngăn, nhưng do dự không mở miệng, Từ Châu ngày nay, thực lực của Triệu Tự Doanh đích xác đã đến mức kỷ luật nghiêm minh, không ai lung lay nổi.
Triệu Tiến vừa đi vừa nói, xem ra ý nghĩ đã sớm thành hình.
- Kẻ có con cháu ở chỗ này của ta làm gia đinh, đãi ngộ tốt nên có đều có. Kẻ bỏ ra người bán mạng xung phong cho chúng ta cũng sẽ không bạc đãi. Nhưng những người này cũng không được có tư binh, hết thẩy đều phải nghe chúng ta an bài, chúng ta sẽ không bóc lột áp bức, nhưng cũng sẽ không buông bỏ.
Vương Triệu Tĩnh gật đầu mỉm cười nói.
- Như vậy cũng tốt, dù sao việc này sớm muộn gì đều phải làm, làm xong rồi, Từ Châu cũng hoàn toàn ổn định rồi.
Trở lại trong phòng nghị sự, mọi người ngồi xuống, có người đưa nước trà lên. Ở Từ Châu luôn có tin đồn, nói là mảnh đất này chỗ của Triệu Tự Doanh, bên ngoài nhìn đơn bạc, bên trong lại là vàng son lộng lẫy, ăn mặc tiêu phí đều là đỉnh cấp nhất, giai nhân tuyệt sắc thiên kiều bá mị hầu hạ. Thật ra bên trong cũng đơn giản như vậy, nước trà đang uống đây cũng là trà thô.
Chiếu theo cách nói Triệu Tiến, nơi binh gia khắc nghiệt nhất định cấm tiệt phù hoa, mọi người ai muốn hưởng thụ thì về nhà đóng cửa hưởng thụ, trong doanh trại nhất định phải theo quy củ.
Từ khi biết được Triệu Tự Doanh phải mở rộng, Cát Hương liền có chút hưng phấn, muốn hỏi nhưng không tìm được cơ hội để mở miệng, đợi mọi người ngồi xuống, Cát Hương liền cười nói.
- Đại ca, chúng ta phải mở rộng bao nhiêu. Lưu dân tráng niên nhiều như vậy, bên Từ Châu cũng không ít con cháu muốn vào, đừng nói là mấy ngàn người, mấy vạn người đều có.
Triệu Tiến cười hỏi ngược một câu.
- Cho mấy vạn người lại đây, nuôi thế nào?
Tất cả mọi người là cười vang, Cát Hương vò đầu cười, tuy nhiên mọi người đều tò mò giống như Cát Hương.
Triệu Tiến lại nói.
- Triệu Tự Doanh nhiều nhất mở rộng một đoàn, gia tăng một ngàn người.
Vừa nghe một đoàn một ngàn nhân, tất cả mọi người đều lắc đầu, vẻ mong mỏi trên khuôn mặt tiêu tan không ít. Mọi người đều biết rằng Từ Châu có bao nhiêu tráng niên sẵn lòng gia nhập Triệu Tự Doanh. Hơn nữa vừa rồi Triệu Tiến còn nói về việc mấy vạn lưu dân, nếu tính như thế, lấy ra mấy ngàn một vạn rất đơn giản, không ngờ chỉ một ngàn người.
Hơn nữa tất cả mọi người cảm thấy việc không dính dáng đến mình, mỗi người có việc cần làm của mỗi người, chỉ có Cát Hương ánh mắt trở nên nóng nảy.
Nhìn thấy thái độ của mọi người, nụ cười trên mặt Triệu Tiến biến thành cười khổ, nhìn mọi người nói.
- Triệu Tự Doanh là của chúng ta, có chuyện gì các đệ cũng phải có chủ ý, không phải mọi việc chờ huynh nói, chờ huynh quyết định.
Không biết bắt đầu từ lúc nào, giữa Triệu Tiến và các huynh đệ, từ bình đẳng đại ca và huynh đệ, biến thành Triệu Tiến ở trên, những người khác ở dưới, phân minh rõ rãng ra hai tầng cấp.
Triệu Tiến hạ mệnh lệnh, những người khác chấp hành, điều này làm cho Triệu Tiến cảm giác không thoải mái, hắn hy vọng huynh đệ chủ động tham dự.
- Từ nhỏ đến lớn, đại ca mọi sự anh minh, không có khi nào sai lầm, nên là như vậy. Tiểu đệ và các huynh đệ đưa ra kiến nghị cho đại ca, chỉ xem như là bù vào chỗ khuyết, nhưng chủ ý chính vẫn là đại ca quyết đoán, như vậy sẽ tốt nhất.
Vương Triệu Tĩnh mở miệng nói, đây cũng không phải mỉm cười nịnh hót, vẻ mặt có chút nghiêm nghị, nói rất là nghiêm túc.
- Đệ nói, các đệ làm, không hiểu, các đệ sẽ hỏi huynh. Nghĩ không ra, các đệ sẽ hỏi huynh, các huynh đệ làm theo huynh, đây là Triệu Tự Doanh của huynh.
Hiếm thấy Trần Thăng nói được mấy câu trong cuộc nói chuyện này, vẻ mặt và lúc thường không có gì thay đổi.
Thạch Mãn Cường cao giọng nói.
- Triệu Tự Doanh là Triệu Tự Doanh của đại ca. Các huynh đệ có được hôm nay, toàn bộ nhờ đại ca dẫn dắt. Từ trước là như thế, bây giờ cũng là như thế, về sau cũng là như vậy.
Cát Hương vừa gật đầu, vừa oán giận Thạch Mãn Cường nói.
- Ngày thường huynh ăn nói vụng về, hôm nay lại giành lời của đệ rồi.
Các huynh đệ cười vang, Đổng Băng Phong cao giọng nói.
- Cha đệ thường nói với đệ, tuy nói đại ca và các huynh đệ không có danh phận, nhưng đại ca chính là chủ, đại ca chỉ cần hạ lệnh, vào sinh ra tử, các huynh đệ đều không phản đối.
Xưng hô "chủ tướng" như vậy, Triệu Tiến và huynh đệ cũng không xa lạ gì, gia đinh thân vệ võ tướng bên cạnh thì xưng hô chủ nhân như thế, gia đinh thân vệ mặc dù cũng có danh sách trong quân đội, nhưng lại là thuộc hạ riêng của võ tướng, cùng vào sinh ra tử.
Chỉ có điều đặt Triệu Tiến vào ngôi vị chủ tướng, chẳng khác nào mọi người cùng hàng với gia đinh thân vệ, thoáng cái từ huynh đệ thành chủ tớ. Nghe thấy kiến giải như vậy, Vương Triệu Tĩnh mặt cứng đờ, dùng ánh mắt liếc qua nhìn đám huynh đệ bên cạnh, y chú ý nhất chính là Trần Thăng, nhìn thấy Trần Thăng chậm rãi gật đầu, về phần Thạch Mãn Cường và Cát Hương là gật đầu mạnh.
Không đợi Vương Triệu Tĩnh bên này lên tiếng, nét cười khổ trên mặt Triệu Tiến càng nặng, xua tay nói.
- Thế nào đột nhiên thành bày tỏ lòng trung thành, tình cảm của các huynh đệ chẳng lẽ huynh còn không tin được? Sau này chúng ta còn phải đồng hành rất lâu, không lẽ mọi chuyện đều để huynh làm chủ, các đệ cũng phải suy nghĩ.
Vương Triệu Tĩnh cười nói.
- Các huynh đệ nghĩ kế, nhắc nhở, khuyến cáo, những việc này tự nhiên vẫn sẽ làm, nhưng sau đó vẫn là đại ca làm chủ.
Triệu Tiến đưa tay chỉ mấy người huynh đệ, nụ cười trên mặt có chút phức tạp, lại không lên tiếng, Cát Hương có lẽ không chú ý tới, chỉ là có chút hỏi gấp.
- Đại ca, tại sao chỉ mở rộng một đoàn, chúng ta hiện tại nơi nơi thiếu người, hai đoàn ba đoàn không được sao?
Ngày thường, giữa các huynh đệ một khi toàn trường trở nên nặng nề, đều khiến người cảm thấy không được tự tại, Cát Hương nói sang chuyện khác, Triệu Tiến vừa hay tiếp lời.
- Vẫn là câu nói cũ, người khác để mắt tới chúng ta rất chặt. Tầm cỡ trước mắt của Triệu Tự Doanh đã hơi phạm vào điều cấm kỵ khiến nhiều người phải lo lắng đề phòng. Nếu như số người nhiều thêm, quan trên sẽ không ngồi yên không màn tới nữa. Sở dĩ bây giờ mở ra thêm được một đoàn, là vì có thêm cửa sông Thanh Giang này. Người chúng ta tuy nhiều rồi, đất đai lại càng lớn, mở thêm tính ra cũng không có ai để mắt tới.