Triệu Tự Doanh mở rộng chiêu mộ lần này, trong mấy người huynh đệ ngoài trừ Vương Triệu Tĩnh không mang theo gia đinh, những người còn lại đều được tăng cường sức mạnh. Chỉ có Lưu Dũng nhìn bề ngoài quân số không thay đổi, nhưng thật ra sức mạnh đội Nội Vệ trong tay y cũng đã được bành trướng mấy lần, người ở bên ngoài cũng không cần nhắc tới.
Đám người giang hồ Triệu Tự Doanh rất yên tâm đó cùng với kẻ đáng tin cậy, đáng dùng tới trong số tù binh mấy lần trước. Lần này toàn bộ giao cho Lưu Dũng đến quản hạt. Ở cửa sông Thanh Giang bên đó Triệu Tự Doanh không cách nào tiếp quản hết được cho nên có một số chuyện nhất định phải bỏ vốn liếng ra đưa người vào.
Đám người Nghiêm mặt đen, Tề Nhị Khuê, Nhiếp Hắc, Lý Hòa, Lê Đại Tân Ngụy Mộc Căn đều ở lại dưới trướng của Lưu Dũng, trừ những người đó, Lưu Dũng còn có được quyền hạn chiêu mộ người ngay ở cửa sông Thanh Giang. Trong giang hồ chợ búa kẻ gió chiều nào ngã theo chiều đó cũng không ít, nhìn thấy uy phong của Triệu Tự Doanh và hãng xe Vân Sơn có rất nhiều người xin đầu nhập, những người này ít nhiều cũng là một cõ sức mạnh.
Hơn nữa, Triệu Tiến còn lệnh rằng trong mười mấy liên Thạch Mãn Cường quản hạt, có một liên Lưu Dũng tùy ý điều động bất kỳ lúc nào, đây khiến cho sức mạnh linh hoạt, nhanh nhẹn trong tay Lưu Dũng càng lớn hơn.
Tính toán chi ly hơn nữa, lần này đoạt được tới tay nhiều sòng bạc, kỹ viện, cửa tiệm chứa chấp tang vật. Bên trong những nơi đó còn có không ít hung đồ cầm tiền bán mạng, những người này Lưu Dũng cũng chỉ huy điều động. Đại đa số người giang hồ không có cục diện của mình chỉ là bán mạng kiếm tiền sống tạm. Bọn họ thật không biết được người Từ Châu tới cửa sông Thanh Giang như thế nào, những cũng cảm thấy được Triệu Tự Doanh mưu mẹo cưỡng đoạt ra sao.
Triệu Tự Doanh đúng là kẻ lừa gạt, nhưng điều này chỉ đúng với những người không có mắt mà mạo phạm đến bọn họ. Còn về phần dân chúng bá tánh, thương hộ bình tường mới đầu họ cũng nơm nớp lo sợ, nhưng dần dần nhận thấy người của Triệu Tự Doanh làm việc cũng hết sức hợp tình hợp lý, không hống hách cướp bóc nên cũng dần yên tâm.
Ven bờ cửa sông Thanh Giang là một bãi đất trống thuộc về bang xa phu đã đổi chủ nhân, cái này là thôn tính, cho dù bỏ tiền mua, giá tiền quả thật cũng không cao, nhưng dọc hai bên bờ sông Thanh Giang thì lại là tấc đất tấc vàng. Bất kỳ ai muốn mở được cửa tiệm, bố trí sản nghiệp thì phải cần có vàng thật bạch trắng rồi. Lúc đầu cũng có người đề phòng, trong lòng sợ Triệu Tự Doanh cưỡng chiếm. Thầm nghĩ nếu như thật muốn ngang ngược chiếm đoạt, cũng phải liều mạng giữ đất cho đến cùng quyết không để mất dễ dàng được.
Nhưng họ lại không ngờ những người Từ Châu đó nghe đồn đãi nổi tiếng là hung tàn ác nghiệt, lúc làm ăn buôn bán lại rất coi trọng quy củ, tuyệt đối không đùa bỡn hoàng hành cái gì, phải trả bao nhiêu thì họ sẽ trả bằng đấy, lại còn mời quan phủ tới làm chứng, khế ước, ấn dấu tay vân vân đều là đầy đủ.
Ở gần Vận Hà, cứ chỗ nào có mặt tiền rộng thì họ mua, hơn nữa họ mua một lúc mấy gian trạch viện liền nhau, sau đó dỡ bỏ sửa chữa, xây mới lại quây thành kho chứa hàng. Họ còn mua lại một chỗ bến sông ở ven Vận Hà. Mấy chỗ họ chiếm lấy trong thành kia cũng đều tấp nập xây dựng lại, dỡ bỏ tường viện bên ngoài xây dựng lại.
Một số lượng lớn thợ thầy người làm được huy động, rất nhiều đồ đạc từ khắp chốn được chở đến, rất nhiều nơi đã thành chỗ xây dựng. Hàng hóa và lương thực đều thông qua hai tuyến đường thủy cửa sông Thanh Giang, sau đó tất cả được vận chuyển tới đây. Tuy nói rằng ở Đại Minh thì hàng hóa thường được chuyển từ miền nam sang miền bắc nhưng đường buôn bán ngược lại cũng không phải là không có. Đặc sản tới từ các nơi phía bắc, thậm chí là hàng hóa nơi giặc Thát ngoài biên ải phía bắc cũng được chuyển tới đây.
Ngoại trừ những thứ đó, chiếm số lượng lớn nhất, rước lấy nhiều ánh mắt của người ta nhất, không thứ gì qua được danh tửu Hán Tỉnh chất đầy thuyền, đầy xe.
Ai ai cũng biết rằng loại rượu nổi tiếng này rất dễ uống. Vùng cửa sông Thanh Giang trước sau mùa đông vô cùng rét lạnh, khiến cho cuộc sống của những người dân rất vất vả. Hơn nữa, một số người thậm chí quanh năm suốt tháng ở ngay tại cửa sông để kiếm sống cộng với giá rét quanh năm khiến họ bị bệnh thấp khớp nặng. Những cửu vạn này đều phải uống mấy ngụm lớn loại rượu mạnh để toàn thân ấm lên. Ngay từ đầu khi danh tửu Hán Tỉnh này được mang đến đây, lập tức người ta đã thấy nó hơn hẳn những loại khác, vô cùng cay nồng, chỉ cần uống một ngụm cũng đủ ấm người.
Chẳng bù cho những loại rượu đắt tiền, chủ quán vô lương tâm thậm chí còn đổ lẫn thêm cả nước vào. Chỉ có nhũng kẻ có tiền mới uống ngã được thôi, kẻ chân chính muốn uống thường thường uống không đã uống không sảng khoái. Vì vậy lần này rượu chuyển tới đây, giá cả cũng hạ xuống một chút, tất cả ít nhiều uống cho đã một trận, mặc dù đại đa số cũng chỉ uống được nhiều thêm mấy ngụm mà thôi.
Đám người đến từ Từ Châu mua sản nghiệp ở cửa sông buôn bán, rất nhiều lương thực hàng hóa chuyển đi, đại lượng đặc sản và rượu trắng chuyển tới. Việc này cũng làm cho thực lực của họ tăng lên nhiều. Những người hiểu biết đều nhìn thấy rõ ràng hàng ngày có bao nhiêu tiền được lưu chuyển ở nơi đó. Té ra đám người mọi rợ Từ Châu không chỉ là biết đánh nhau, không chỉ biết việc binh đao, còn có một con số lớn ngân lượng, không ngờ hào phóng như vậy.
Cũng chỉ là lúc sản nghiệp cửa tiệm vừa mới được tu bổ, xây mới lại đã có các thương lái bản địa tìm tới tận nơi, dò hỏi tình hình ngân lượng trong tay hãng xe Vân Sơn, tìm cách vay tiền vốn để quay vòng, cam kết sẽ trả lợi tức đầy đủ.
Nếu ở cửa sông Thanh Giang xảy ra chuyện, các phe phái quen biết Triệu Tự Doanh có gặp phải chuyện gì, Lưu Dũng thuật lại bằng miệng cho người bên cạnh ghi chép lại sau đó dùng khoái mã đưa những việc này về Từ Châu bẩm báo.
Triệu Tiến thấy chuyện ngân lượng xoay vòng thì rất trầm mặc. Hắn mở hòm sắt của mình, lấy mấy cuốn sổ ghi chép mình tâm đắc mấy năm trước, lật ra một quyển trong có có ghi: “Thu hoạch vụ thu lương thực rẻ tiền đắt, vào mùa xuân có nạn đói nên lương thực rất đắt đỏ, tiền rẻ, trong đó có núi vàng”.
Chuyện này Triệu Tiến nhớ rất rõ, lúc ấy nghe người ta nói việc thu thuế lương thực và thu ngân lượng cảm thấy có sai biệt giá cả, có khoảng hở bên trong đó muốn nhảy vào kiếm được một mớ. Kết cuộc suy ngẫm cặn kẽ nhận ra sớm đã có người dùng cách này lừa gạt cướp đoạt, thâu tóm đất đai, lúc đó gây ra trò cười rất lớn.
Chẳng qua lúc ấy hắn chưa có thực lực nên mới gây ra chuyện cười cho thiên hạ như vậy, hiện giờ không giống lúc đó. Mấy năm nay Triệu Tự Doanh dần dần tích cóp cũng có một gia tài đáng kể, hơn nữa cửa sông Thanh Giang lúc này có rất nhiều lương thực để gom lại.
Triệu Tiến lấy ra một quyển sổ mới dùng loại giấy Tuyên Thành thượng hạng, hắn viết xong ngày tháng lên trên giấy, còn lại là viết hai chữ đó là: “bạc” và “lương”.
Lưu Dũng ngoài việc báo cáo tin tức này còn có cả nhũng chuyện khác, đó chính là chỗ gần kề phân hiệu tiệm buôn Tôn gia ở cửa sông Thanh Giang mới mở một làng vải. Làng vải này lúc vừa khai trương có phái người đưa bái thiếp tới tỏ ý muốn đắp mối giao tình, nói mình bên này là sản nghiệp của Tùng Giang Dư gia mở ra, tất cả đều là người một nhà, về sau cần phải chiếu cố nhau thật tốt.
Đọc đến đây, Triệu Tiến cười nhẹ, hắn nhớ rõ Dư nhị công tử năm trước đến nhà tặng lễ vật. Tính nết liều lĩnh và ung dung kế tiếp đó của vị Dư công tử này khiến cho Triệu Tiến khắc ấn tượng rất sâu, hiển nhiên càng ấn tượng hơn với mấy khẩu súng ngắn Tây Dương khảm ngọc kia.
Nhưng sang năm nay vô cùng bận rộn nên sớm đã sớm không còn để ý đến vị Dư nhị công tử này không ngờ chàng ta còn muốn giữ lại mối giao tình này.
Đột nhiên Triệu Tến nghĩ tới một việc, trên ăn giang hồ lục lâm thì mình đang nắm giữ cửa sông Thanh Giang, mà nơi này lại là đầu mối then chốt của tào vận thiên hạ, đây dường như có chút không hẹn mà hợp ý với suy nghĩ của vị công tử họ Dư kia.
- Mau chóng ở cửa sông Thanh Giang mở một kho hàng nữa, chỉ bán hàng hóa miền nam. Nhớ kỹ phải dùng xe ngựa của hãng xe Vân Sơn chuyển hàng. Ra giá có cao hơn cũng được.
Bên chỗ Dư gia Tùng Giang, quản gia và bọn quản sự phòng thu chi mấy hôm nay đều vô cùng bận rộn tối mày tối mắt. Từ lúc tin tức cửa sông Thanh Giang truyền về thì nhị công tử nhà bọn họ đã muốn mở nhiều thêm mấy phân hiệu, trong đó có mấy chỗ ở cửa sông Thanh Giang và mấy cái khác ở Từ Châu.
Dư nhị công tử đúng là người có tài làm ăn buôn bán. Bố trí các phân hiệu, rắc rối khó dò, một mình y ở nơi đó trù hoạch sắp xếp đầu đuôi rõ ràng chu toàn, những người khác chỉ cần làm theo là được rồi.
- Phân hiệu bên kia Từ Châu phải đặt ở Hà Gia Trang. Ta biết hàng hòa chúng ta rời đường sông chuyển sang đường bộ sẽ rất tốn kém, cũng biết mở ở nơi đó chúng ta sẽ phải trả tiền gấp đôi. Nhưng giá có gấp đôi cũng phải mở. Nhất định phải giao hảo với họ. Bọn họ cần gì mà ta giúp được thì chúng ta phải giúp. Cố gắng hết sức làm việc này cho tốt.
Quản gia đứng bên cạnh nhìn nhị công tử nhà mình thao thao bất tuyệt. Trong hai vị thiếu gia thì nhị công tử rất giống lão gia.