Cũng may trước khi thu nạp, Triệu Tiến cùng Như Huệ cũng đã suy xét một lần, bảo nạn dân đồng ý đóng dấu tay vào khế ước đều là văn tự bán đứt, còn muốn chạy trốn, quan phủ bất cứ lúc nào đều theo đó bắt người. Mặc dù như vậy nhưng vẫn có người xúi giục gây rối gây chuyện trốn đi. Nhưng đám lưu dân bị phân tán khắp nơi cũng không phải là người nào người náy cũng muốn quay về, dựa vào tráng niên ở Vân Sơn Tự khắp nơi thì liền từ bỏ.
Người cầm đầu liền bị bắt ra, bị đánh chết ngay trước mặt các lưu dân, khiến luồng gió mới dâng lên liền bị áp xuống ngay lập tức. Tăng chúng Vân Sơn Tự thu nhận lưu dân cũng được nhắc nhở dặn bảo, nói cho bọn họ biết cái gì được nói, cái gì không được nói.
Ngoài ra, vợ chồng Trịnh Toàn chưa trở về thành cũng bị phái ra ngoài, hai người bọn họ vừa nhìn thấy con cái của mình ở bên cạnh Triệu Tiến, sau đó được Triệu Tiến hứa hẹn, nỗi buồn phiền gì cũng tan biến, lại hăng hái quên mình vì Triệu Tiến vào sống ra chết.
Nay cả người thân cận của vợ chồng Trinh Toàn cũng đi các nơi thu gom lưu dân tuyên truyền giảng giải. Bọn họ nói cũng xưng là Di Lặc giáng thế, nhưng lại thay đổi cách nói, chẳng hạn như nói các ngươi đi vào Từ Châu, sau khi nguy cấp sẽ có phúc báo, từ nay về sau có thể sống yên ổn, an tâm mà ăn no bụng.
Đã trải qua cảnh như địa ngục dưới thành Từ Châu như vậy, cũng không có mấy người tiếp tục tin tưởng, song bọn Trịnh Toàn lại thay đổi cách nói khiến bọn họ tiếp nhận, khiến cho nhiều người đón nhận số mệnh.
Nhưng người Trịnh Toàn không chỉ phái đi để giảng giải, thủ hạ của Lưu Dũng, còn có những giang hồ lưu manh chợ búa tin được khắp trong phố xá trong thành, cùng những người lanh lợi ở khắp các nơi liên trang liên bảo cũng giả trang lưu dân len lỏi khắp nơi, ở bên trong ổn định lòng người, dò la tin tức.
Bọn lưu dân dọc đường không ngừng bỏ mạng, không ngừng có người gia nhập vào, ngoại trừ người nhà bà con, bên trong đó nhận ra nhau cũng không nhiều, mấy người lạ hoắc trà trộn vào cũng không ai cảm thấy bất ngờ, nói chuyện tán dóc tự nhiên cũng không có người tránh né.
Những cách làm này rất nhanh thu được thành quả. Cốt cán ngoan cố bên trong lưu dân, giáo chúng Văn Hương ở Sơn Đông tàn lưu lại, không ít kẻ bị lôi ra hết. Tổng bổ đầu Từ Châu Trần Vũ vô cùng coi trọng chuyện này, an bài riêng mấy người có thủ đoạn độc ác sang đấy tra xét, không phải ai cũng trung thành quên cả sống chết, không ít người cung khai bằng hết, như vậy lại mang không ít người tới.
Người nào ẩn nấu bên trong lưu dân, giáo chúng Truyền đầu nào nằm vùng trên đất Từ Châu, mọi thứ xâu chuỗi với nhau, các loại sự tình không ngừng bị kéo ra. Bắt đầu có người không ngừng lăn đùng ra chết, trong nhà giam không ngừng báo lên “chết đói chết rét trong tù”, “chết bất đắc kỳ tử”. Vài ngày sau, lòng người an định không ít, khiến cho người ra cảm thấy buồn cười nhất chính là rõ ràng có mười mấy hòa thượng bị bắt ra khỏi Vân Sơn Tự, tội danh của bọn họ là ngầm tham ô tiền cứu trợ thiên tai.
Điều này khiến cho Như Huệ cảm thấy rất mất mặt, trên dưới Vân Sơn Tự làm việc qua tay kiếm chút lợi đã thành thói quen rồi, nhưng những hòa thượng này lại không biết nặng nhẹ, tiền bạc của Triệu Tiến mà cũng dám nhúng tay vào.
Không phải nuôi để đi ăn chùa, nhàn rỗi quá nhất định sẽ mắc lỗi, từ trên xuống dưới điều hiểu điều này. Bọn lưu dân nghỉ ngơi chỉnh đốn hơi chút việc đầu tiên phải làm chính là tự xây dựng chỗ ở cho mình, việc thứ hai cũng được vạch ra từ trước, đó chính là đào mương rãnh dẫn nước. Dựa vào Hoàng Hà nhưng không có hưởng dụng được chỗ tốt tưới tắm gì. Triệu Tiến cùng những người tinh thông việc đồng áng sau khi bàn bạc đã quyết định đào mương dẫn nước tưới ruộng đồng. Đại công trình này vừa bắt đầu lưu dân liền có việc để làm rồi.
Đầu tháng bảy tháng tám, Cổ chỉ huy ở nơi để hàng mặc xám mày tro mang theo vài nhân vật tai to mặt lớn ở Từ Châu vệ tới cửa.
Bởi vì muộn hơn so với ngày Triệu Tiến định, Từ Châu vệ bên kia còn phái riêng người qua cáo lỗi, nói vài người ở bên này chưa về nhà, phải tựu tập trở lại.
Chẳng qua người tới cáo lỗi nọ quen biết với Triệu gia Đổng gia cũng không tệ, thẳng thừng nói là là có một tên chỉ huy ở bên kia cửa sông Thanh Giang nuôi hai tiểu nhân, trong lúc nhất thời đuổi đi không trở lại.
Ba chỉ huy sứ, một chỉ huy Đồng tri, một chỉ huy Thiêm Sự, người có chức vị này ở bên trong Vệ Sở không chỉ có mấy người, không biết nên dùng vào việc gì.
Buổi tối ngày bảy tháng bảy bọn họ tới, trước tiên phái người đưa thiếp đến, nói muộn như vậy sẽ không tới cửa quấy rầy, giờ Mùi ngày hôm sau sẽ bái phỏng.
Điều này khiến cho Triệu Tiến cảm thấy rất khó hiểu, giờ Mùi cũng là buổi xế chiều, buổi sáng bọn họ làm cái gì, việc này cũng không cần hắn chỉ bảo, Lưu Dũng đã sắp xếp người đi xem xét.
Sáng ngày hôm sau Triệu Tiến cũng không được rảnh rỗi, sau khi luyện võ luyện binh nửa canh giờ, Chu Học Trí và Trần hồng cùng mấy người phòng thu chi Vân Sơn Hành tới báo sổ sách. Nha môn Tri Châu một lần không lấy ra nhiều bạc trắng như vậy, muốn dùng đồ vật bên trong kho chống đỡ, đoán chừng cũng muốn nói là rút thuế muối thu lương thực, như thế vừa hợp với đòi hỏi chỗ triệu Tiến bên này. Tối thiểu thì hiện giờ lưu dân bên này cần có lương thực, để ứng phó Như Huệ phải thuật lại tả cảnh tượng lưu dân tràn tới, để dành thêm càng nhiều cũng là điều nhất định phải có.
Chính phía Triệu Tiến cất giữ, phần để dùng, phần để trả tiền cho quan phủ, khao thưởng người làm, những thứ này đều cần suy tính. Hai tửu phường bắt đầu làm ra rượu bán lần nữa. Đòi hỏi của Tôn gia ở trấn Ngung Đầu bắt đầu lớn lên rồi, không chỉ bổ sung mấy chỗ trống thậm chí còn hơn nữa, phân chia cao lương như thế, bạc phải chuyển đến bao nhiêu cho lưu dân mua sắm nông cụ, nhưng điều này cũng cần tính toán.
Bây giờ trong tất cả mọi người thì người quen thuộc nhất là Trần Hồng, tuổi của y nhỏ nhưng rõ ràng là mang dáng dấp của đại quản gia. Triệu Tiến hỏi câu nào y liền có thể trả lời chính xác con số, hơn nữa còn đề xuất cách làm. Lúc mới đầu, Chu Học Trí cùng mấy người phòng thu chi dùng ánh mắt “Kẻ này trẻ tuổi có tài thật không thể khinh thường” để nhìn y. Đến sau này không còn coi Trần Hồng là thiếu niên ngay cả thảo luận cũng rất nghiêm túc với từng chữ số.
- Hai huynh đệ nhà đệ cũng vì huynh mà làm việc vất vả, đệ khỏe mạnh như thế huynh cũng không phải lo lắng. Nhị Hồng vẫn chưa tới mười lăm phải lo lắng nhiều như vậy. Nếu chẳng may tổn thương tinh thần, vậy ta chính lá kẻ tạo ngiệt rồi.
Triệu Tiến cùng Trần Thăng cười nói. Làm rõ khoản mục nào, Trần Hồng đều phải ngồi xe ngựa mau chóng trở về thành, y còn phải cùng đám người Hộ phòng, Hộ thư của nha môn đối chiếu sổ sách chi tiêu.
Vừa nhắc tới đệ đệ của mình, Trần Thăng không lộ vẻ vui buồn, cũng chỉ lắc đầu cười nói.
- Ông nội của đệ mười hai tuổi đã cầm đao ra trận, cha ta mười lăm tuổi đã vào Bổ phòng. Nó tuy động vào cái gì cũng sợ nhưng không thể nuông chiều như vậy mãi. Trong nhà cũng chỉ có mẹ đệ đau lòng vô cùng, còn luôn nói là muốn cho di đọc sách lấy công danh. Nhưng Nhị Hồng sổ sách thì nhớ được, đọc sách lại không nhớ được.