Ánh mặt trời gay gắt như lửa đốt, trên mảnh đất phía nam sông Long Thư, cuộc đại chiến thảm khốc đã kéo dài được nửa canh giờ.
Một đội kỵ binh tung hoành ngang dọc trên chiến trường, để lại một bãi xác chết, thế nhưng vẫn có vô số quân mã từ các làng mạc gần đó gào thét lao ra, từng đợt từng đợt không thấy điểm dừng.
"Giết!"
Tiếng của Trương Liêu là gào thét thoát ra, câu liêm đao vạch thành một đường cong, nơi lưỡi đao đi qua, hai kẻ địch chặn trước mặt liền bị chém đứt cả đầu lẫn vai thành bốn khúc!
Câu liêm đao thu về, lại một tên địch lao lên bị móc đứt cổ.
Máu tươi bắn tung tóe hòa lẫn mồ hôi khiến mắt Trương Liêu có chút nhòe đi. Trước đó, ngay khi phát hiện bất ổn, ông đã lập tức rút lui, nhưng vẫn không thể phá vây, kẻ địch mai phục ở đây quá hung hãn.
Trong nửa canh giờ này, Trương Liêu dẫn sáu trăm kỵ binh ít nhất đã chém giết gần ba ngàn quân địch. Thế nhưng những kẻ địch này vô cùng ngoan cường, gần như kẻ nào cũng liều chết, khiến tốc độ kỵ binh của ông ngày càng chậm lại, hơn nữa trong cuộc chém giết thảm khốc đã tổn thất hơn một trăm kỵ binh.
Phải biết rằng, những kỵ binh ông mang theo đều là tinh nhuệ, mỗi người đều có thể lấy một chọi mười, tổn thất một trăm kỵ binh đã là tổn thất lớn nhất kể từ khi xuôi nam đến nay, khiến sát tâm trong lòng Trương Liêu bùng phát dữ dội.
Ông có thể cảm nhận được, những quân địch bao vây lên đầu tiên đều là tử sĩ, nếu không thì sao có thể khiến kỵ binh của ông tổn thất nặng nề đến thế!
Năm trăm kỵ binh còn lại cũng đều mang thương tích, chém giết kịch liệt đã lâu, thể lực đều đang giảm sút, thời tiết nóng bức lại càng làm tiêu hao thể lực nhanh hơn.
Khác với đám thổ phỉ ở Sào Hồ, những tử sĩ này có trang bị khiên, hơn nữa cực kỳ hung hãn. Dù bị trường thương đâm trúng, chúng vẫn nắm chặt lấy cán thương, chờ đợi một tử sĩ khác từ bên cạnh tấn công, rất nhiều kỵ binh đã hy sinh như vậy.
Còn có một số kỵ binh bị bắn chết hoặc đâm chết chiến mã, sau khi rơi xuống đất liền nhanh chóng bị đám tử sĩ bao vây, chưa kịp cứu viện đã bị vây công giết chết.
Trong cuộc chém giết này, Trương Liêu là mục tiêu tấn công trọng điểm của đám tử sĩ, nhưng dù bao nhiêu tử sĩ tiến công, trước mặt Trương Liêu đều không thể tiến thêm một tấc. Không chỉ có thân vệ bảo vệ, bản thân Trương Liêu đã là tồn tại vạn người không địch nổi, ông đã không đếm xuể mình đã giết bao nhiêu người, lòng bàn tay nắm binh khí ướt nhẹp trơn trượt, không phân biệt được là máu hay mồ hôi.
Chiến mã thở hồng hộc, mũi tên của kỵ binh đã bắn hết, cung kỵ binh cũng đã đổi sang vũ khí để lao vào chém giết.
Sau một đợt xung sát nữa, kẻ địch để lại một bãi xác chết rồi hoảng loạn rút lui. Lớp tử sĩ lao lên đầu tiên cơ bản đã tử thương gần hết, những quân địch còn lại nhất thời không dám tiến công.
Trương Liêu tay nắm câu liêm đao, quay đầu nhìn lại, sáu trăm kỵ binh đi theo đã không còn đủ bốn trăm, nhưng vẫn sát khí lẫm liệt, hung hãn không sợ hãi.
Ánh mắt quét qua những đồng đội đã tử trận thảm thiết, trong mắt Trương Liêu thoáng qua vẻ đau xót.
Nhưng lúc này không phải là lúc bi thương. Trương Liêu nhìn về phía sông Long Thư ở phương bắc, rồi lại nhìn về phía thung lũng nơi kẻ địch mai phục ở phương nam. Sau hơn nửa canh giờ đại chiến, lúc này quân mai phục trên các cao địa hai bên thung lũng đều đã xuống tham chiến, chỉ còn lại mấy ngàn quân địch chặn trước thung lũng.
Ánh mắt Trương Liêu đột nhiên sắc lạnh, câu liêm đao chỉ thẳng về phía thung lũng: "Xung phong về phía nam! Phá vây!"
Ông đã quan sát rất lâu trong lúc chiến đấu, bốn phía đều là địch, làng mạc hai bên khỏi phải nói, nơi đó không biết mai phục bao nhiêu quân địch, hơn nữa đường nhỏ tường cao đan xen, chướng ngại chất đống, không dễ phá vây.
Xét về cục diện chiến trường, sông Long Thư ở phương bắc mà ông đã lội qua khi đến là hướng phá vây tốt nhất. Nhưng kẻ địch đã giăng bẫy, sao có thể không chặn đường lui của ông!
Trương Liêu thông qua vài lần thăm dò và quan sát, khẳng định phương bắc là một cái bẫy lớn hơn, hướng đó nhìn thì dễ dàng nhưng thực tế lại càng nguy hiểm hơn!
Thực tế, hướng phá vây mà Trương Liêu nhắm tới ngay từ đầu chính là thung lũng ở phương nam.
Thung lũng nhìn thì có vẻ khó phá vây nhất, rất dễ giăng bẫy, nhưng thực ra chưa chắc.
Bởi vì Trương Liêu lần này xuất phát từ Sào Hồ, hành quân cấp tốc, kẻ địch dù nhận được tin tình báo bắt đầu mai phục, có thể điều động nhiều binh lực như vậy đã là kinh người rồi, tuyệt đối không có thời gian chuẩn bị công sự bẫy rập gì. Cho nên trong thung lũng khả năng cao là không có bẫy, vật cản duy nhất chính là quân địch trên cao địa hai bên thung lũng, ở trên đó có thể ném đá lăn gỗ, tạo thành mối đe dọa lớn nhất cho cuộc phá vây của họ.
Vì vậy, ông chỉ có thể liên tục phá vây về phương bắc để đánh lạc hướng kẻ địch, cuộc chém giết thảm khốc đã thu hút đám quân địch trên cao địa xuống. Đến lúc này trên cao địa gần như không còn quân địch, hơn nữa trong thung lũng có quân địch hành động, đủ để chứng minh không có bẫy, ông mới hạ lệnh cho kỵ binh quay đầu, phá vây về phía nam.
Mặc dù khoảng cách hai ba dặm từ chiến trường đến cửa thung lũng có tới sáu bảy ngàn quân địch, là hướng đông nhất trong bốn phương, nhưng Trương Liêu đã nhắm chắc hướng này.
"Giết! Giết! Giết!"
Đối với hơn ba trăm kỵ binh mà nói, bất kể thảm khốc thế nào, chỉ cần có linh hồn là Trương Liêu ở đây, chỉ cần Trương Liêu hạ lệnh, chỉ cần trường đao của Trương Liêu chỉ về đâu, họ lập tức khí thế như cầu vồng, dù là biển lửa núi đao cũng dám không chút do dự mà giẫm lên!
Trương Liêu đi đầu, câu liêm đao quét ngang dọc, bốn trăm kỵ binh theo sát phía sau, phát động đòn tấn công mãnh liệt nhất vào tuyến nam của quân địch.
Sáu bảy ngàn quân địch ở tuyến nam này kể từ khi khai chiến đã luôn đuổi theo sau lưng Trương Liêu. Mặc dù bị uy lực chiến đấu của thiết kỵ Trương Liêu làm cho khiếp sợ, nhưng vì trong cuộc chiến kịch liệt như vậy, Trương Liêu luôn không đặt hướng tấn công chính về phía họ, dẫn đến họ dần mất cảnh giác, cho rằng Trương Liêu sẽ không phá vây về phương nam, trận hình vốn có cũng mất đi sự chặt chẽ trong quá trình đuổi theo.
Lại không ngờ Trương Liêu lúc này đột nhiên đổi hướng, lao về phía nam nơi binh lực mạnh nhất.
Tướng lĩnh tuyến nam biến sắc, hắn đã tận mắt chứng kiến đội kỵ binh thiết huyết này tạo nên sự chém giết thế nào trên chiến trường này. Lúc này nhìn thấy đội kỵ binh này đột nhiên lao về phía mình, không khỏi dựng tóc gáy, gào thét: "Kết trận! Mau kết trận! Mau!"
Đám binh sĩ đó cũng hoảng loạn một đoàn. Tướng lĩnh kia đột nhiên nhớ ra điều gì, rít lên: "Bính khúc, Đinh khúc mau lên vách đá, Trương Liêu muốn phá vây từ thung lũng!"
Thế nhưng tốc độ kỵ binh lao đi nhanh đến mức nào, tốc độ của Tượng Long càng như gió cuốn chớp giật. Tướng lĩnh đó đang chỉ huy chiến đấu, Tượng Long của Trương Liêu đã lao tới, tay giơ đao hạ xuống.
Trong ánh mắt kinh hãi của mọi người, đầu tướng lĩnh kia lăn xuống đất, trên mặt vẫn còn vẻ ngơ ngác.
Tượng Long lại đột phá, Trương Liêu lại chém đứt quân kỳ, đám kỵ binh theo sát phía sau hắn lao tới, xé toạc tuyến nam.
---❊ ❖ ❊---
Trong khu rừng rậm ở bờ bắc sông Long Thư, nơi đường rẽ, vô số binh sĩ đang đào bẫy, đặt dây vấp ngựa, vứt chông gỗ, ngựa chống.
Một người trung niên tướng mạo uy nghiêm đứng trong rừng rậm, nhìn xa xăm về phía chiến trường bên kia sông, ông ta chính là Lư Giang thái thú Lưu Huân, một trong những trọng thần dưới trướng Viên Thuật, trấn giữ Lư Giang, nắm trong tay mấy vạn binh mã.
Lúc này Lưu Huân đáng lẽ phải dẫn đại quân tiến vào Dự Châu cứu viện Viên Thuật, hoặc hỗ trợ Trương Huân phòng thủ Thọ Xuân, hoặc là phòng ngự Tạng Bá và Hoàng Trung xuôi nam ở tây bắc Lư Giang, hay là ở căn cứ địa Vãn Thành của chính mình, nhưng ông ta lại xuất hiện ở đây, rõ ràng mục tiêu chính là Trương Liêu.
Bên cạnh Lưu Huân còn có một người, mặc áo xanh, sắc mặt lạnh lùng, nhìn chiến trường cách đó không xa, trong mắt đầy sát khí.
Lưu Huân nhìn người này một cái, nói: "Viên thống lĩnh, nghe nói Bệ hạ gặp nạn ở Nhữ Âm, không biết có phải tin đồn không?"
Viên thống lĩnh lạnh lùng nhìn Lưu Huân: "Sinh tử của Bệ hạ, tự có thiên mệnh, ta chỉ biết Bệ hạ có chiếu, bất chấp tất cả phải giết chết Trương Liêu!"
Lưu Huân chạm phải ánh mắt lạnh lẽo của Viên thống lĩnh, không khỏi rùng mình, gượng cười một tiếng: "Ta điều một vạn binh mã từ phía trước tới đây, chính là để giết Trương Liêu. Trương Liêu chỉ có sáu trăm kỵ, nay tổn thất gần một nửa, hắn chắc chắn phải..."
Lời chưa nói hết, đột nhiên có một người áo xanh vội vã đến báo: "Thống lĩnh, không xong rồi, Trương Liêu đang phá vây về phía nam, cửa thung lũng e rằng khó lòng ngăn cản!"
Sắc mặt Viên thống lĩnh lạnh đi: "Viên Đao, mau báo cho Viên Thương, Viên Kích, Viên Xạ, dẫn Phi Kỵ đi đường nhỏ chặn giết Trương Liêu!" Lại nói với Lưu Huân: "Lưu thái thú, giữ tốt nơi này, nếu Trương Liêu trốn thoát, ngươi cũng đại họa lâm đầu."
Nói xong, Viên thống lĩnh không ngoảnh đầu lại bước đi thẳng.
Lưu Huân nhìn bóng lưng Viên thống lĩnh, sắc mặt biến hóa không ngừng.
Lúc này, một thanh niên bên cạnh Lưu Huân hỏi: "Vị Viên thống lĩnh này rốt cuộc là ai?"
Lưu Huân lắc đầu nói: "Ta cũng không biết nhiều về người này, chỉ biết ông ta là tâm phúc của Bệ hạ, tên thật không biết, được Bệ hạ ban cho cái tên Viên Sát Liêu, mấy năm nay ẩn mình quanh vùng Sào Hồ bí mật đào tạo tử sĩ cho Bệ hạ, có một ngàn người, mỗi người đều giỏi cưỡi ngựa bắn cung, gọi là Hắc Phong Kỵ."
"Thì ra là Hắc Phong Kỵ!" Thanh niên không khỏi biến sắc.
Lưu Huân ngạc nhiên: "Tử Dương cũng biết Hắc Phong Kỵ sao?"
Thanh niên vẻ mặt nghiêm trọng nói: "Nửa năm trước, thổ phỉ lợi hại nhất Sào Hồ là Trịnh Bảo, tiếp đến là Trương Đa, Hứa Càn. Trịnh Bảo đó là kẻ kiêu dũng nhất, thấy thiên hạ đại loạn, muốn cướp bóc bách tính vượt sông, muốn ta làm mưu sĩ cho hắn. Ta vốn không muốn, lại lo ngại thế lực của hắn, không ngờ Trịnh Bảo chọc phải một thế lực, trong một đêm ổ điểm bị phá, đầu Trịnh Bảo rơi xuống đất, thủ hạ lớn nhỏ tử thương sạch sẽ, hơn vạn quân mã hoảng sợ mà tan rã. Tiếp theo đó trong vài ngày, Trương Đa, Hứa Càn cũng vong mạng. Ta dò hỏi ra thế lực đó chính là Hắc Phong Kỵ, không ngờ lại là mật vệ của Trọng Thị, và là thống lĩnh của người này!"
Lưu Huân trầm ngâm nói: "Viên Sát Liêu... Viên Sát Liêu, chẳng lẽ cái tên này là đặt riêng để giết Trương Liêu sao? Hay là Bệ hạ thành lập Hắc Phong Kỵ chính là để giết Trương Liêu..."
Lưu Huân nói đến đây, cũng không khỏi sợ hãi.
Người thanh niên kia thì trầm ngâm: "Có lời đồn Hắc Phong Kỵ có một thống lĩnh, năm phó thống lĩnh. Vừa rồi Viên Sát Liêu gọi tên Viên Đao, Viên Thương, Viên Kích, Viên Xạ, nếu còn một người là Viên Kiếm nữa, thì ghép lại chính là Đao Thương Kiếm Kích Xạ Sát Liêu..."
"Đao Thương Kiếm Kích Xạ Sát Liêu..." Lưu Huân lẩm bẩm: "Bệ hạ rốt cuộc có thù oán gì với Trương Liêu? Đến mức này sao!"
Cũng khó trách Lưu Huân không biết, hiện nay ngoài Trương Liêu, Tiết Minh và Quách Thành, người phía Viên Thuật biết chuyện Trương Liêu đánh đập Viên Thuật trên đường Lạc Dương cũng chỉ có Kỷ Linh. Lúc đầu hộ vệ đi theo Viên Thuật và người cơ thiếp đó vừa ra khỏi Lạc Dương đều bị diệt khẩu, vì những người này ở bên cạnh, Viên Thuật luôn cảm thấy trong mắt họ lộ ra vẻ giễu cợt, sao có thể nhẫn nhịn? Cũng may Tiết Minh và Quách Thành bị Trương Liêu bắt đi, nếu không hai người cũng khó tránh khỏi bị hại.
Đúng như câu nói "sinh ư ưu hoạn, tử ư an lạc", mạnh nhờ thù hận, để báo mối nhục xưa, Viên Thuật nỗ lực hơn lịch sử rất nhiều. Không chỉ binh lực hùng hậu hơn, mà ngoài việc dùng hình nhân nguyền rủa Trương Liêu, còn chuyên môn huấn luyện ra một đội tử sĩ, thậm chí đặt tên cho mấy thủ lĩnh là "Đao Thương Kiếm Kích Xạ Sát Liêu", chính là để giết chết Trương Liêu.
Nếu Trương Liêu biết tất cả những điều này, ông sẽ thực sự hiểu lý do của câu tục ngữ "đánh người không đánh mặt", nhất là đối với kiểu chủ nhân tùy hứng làm bậy, kiêu ngạo như Viên Thuật, mối thù bị đánh mặt còn hơn cả quốc thù!
Chỉ là sự mạnh mẽ do mối thù hận này mang lại thường dễ đi chệch hướng, không tính là mạnh mẽ thực sự, cho nên Viên Thuật chưa kịp nhìn thấy Trương Liêu chết, đã gặp đại bại trên chiến trường Dự Châu.
Lưu Huân không biết những điều này, cảm thán nói: "Trương Liêu đã không còn đủ bốn trăm kỵ, bị Viên Sát Liêu chặn giết, chắc chắn sẽ vong mạng ở đây, thiên hạ lại sinh biến rồi."
Thanh niên vẻ mặt nghiêm trọng nói: "Sứ quân, Trương Liêu không chết cũng được, nếu hắn chết, dưới trướng hắn vẫn còn mấy vạn binh mã ở phương bắc, Cửu Giang, Lư Giang chắc chắn sẽ gặp đại họa, mong ngài sớm chuẩn bị."
"Tử Dương lo xa rồi." Lưu Huân không cho là đúng, lắc đầu: "Trương Liêu mạnh hơn Đổng Trác chăng? Đổng Trác chết, mười vạn người Lương Châu tự đấu đá lẫn nhau, suýt nữa tiêu vong. Mà nay Trương Liêu ở Dương Châu chỉ có hai vạn binh mã, Trương Liêu vừa chết, đám người đó không đáng lo ngại."
"Sứ quân!"
Thanh niên còn muốn nói thêm, nhưng bị Lưu Huân ngăn lại: "Trương Liêu cũng chỉ là một người, không thấy ba đầu sáu tay, không phải thần thánh!"
Lúc này, có người báo: "Sứ quân, mật thám truyền tin tới, Trương Huân dẫn một vạn binh mã, mang theo tộc nhân họ Viên từ Thọ Xuân tới, ý muốn mượn đường, vượt sông đi đầu quân cho Tôn Sách."
Mắt Lưu Huân sáng lên, đi đi lại lại hai bước, lập tức ra lệnh: "Mau chặn lại! Không được để chúng vượt sông!"
Thanh niên nhìn Lưu Huân hưng phấn rời đi, không khỏi thở dài. Trước đó hắn đã khuyên Lưu Huân không nên tham gia phục kích Trương Liêu, Lưu Huân không nghe, nay khuyên Lưu Huân làm phòng bị, Lưu Huân vẫn không nghe, xem ra mình phải sớm tính toán thôi.