Mưa lớn vẫn trút xuống như thác đổ. Trong hoàng thành, những tia chớp xé toạc bầu trời, soi rõ hơn một trăm quân Vũ Lâm đang vây kín trước một tòa trạch viện nằm trong khu Kim Thị.
Tòa trạch viện này chính là nơi ẩn náu tạm thời của Cổ Thái Anh và Điêu Thuyền. Trong sân, vài thi thể quân Vũ Lâm đang nằm bất động.
Tại gian nhà phía sau, ánh nến le lói sau chụp đèn. Giữa không gian u ám, thần sắc Cổ Thái Anh, Điêu Thuyền và các nữ tử đều vô cùng ngưng trọng, họ đã bị phát hiện.
Cứ điểm này vốn dĩ khá an toàn trong đêm mưa đen tối, nhưng người tính không bằng trời tính. Chẳng ai ngờ được vài tên quân Vũ Lâm đi tuần lại trốn dưới bóng hiên nhà để lười biếng, vô tình lại phát hiện ra họ. Dù Cổ Thái Anh và Điêu Thuyền phản ứng rất nhanh, giết chết đám quân này, nhưng không ngờ vẫn có tên lén lút trốn thoát. Tung tích của họ đã bại lộ, rất nhanh sau đó, một đội quân gần trăm người đã bao vây lấy nơi này.
Tình thế vô cùng nguy cấp. Tuy võ nghệ của Cổ Thái Anh rất cao cường, Điêu Thuyền cũng không hề kém cạnh, nhưng họ đều tinh thông ám sát và đấu đơn, chứ không giỏi tác chiến tập thể như Trương Liêu hay Lữ Bố. Chỉ với bốn người họ, lại thêm một Phục Thọ đang hôn mê, muốn xông ra khỏi vòng vây của hơn trăm quân Vũ Lâm này thì cơ hội sống sót vô cùng mong manh, chưa kể đến cửa ải ở cổng thành.
Thế nhưng họ không thể tiếp tục ở lại trạch viện này, vì chẳng bao lâu nữa sẽ có thêm nhiều cấm quân vây tới. Một khi bị bao vây hoàn toàn, hy vọng thoát khỏi hoàng thành sẽ càng thêm xa vời.
Một tia chớp rạch ngang bầu trời, từ trong phòng có thể nhìn thấy rõ ràng số lượng cấm quân tụ tập ở sân trước ngày một đông. Những bó đuốc trên hành lang đã được thắp sáng, xua tan màn đêm đen kịt của đêm mưa.
Điêu Thuyền không khỏi phẫn nộ thốt lên: "Không ngờ lại có nhiều cấm quân phản bội Đại tướng quân, đầu quân cho hôn quân và nghịch tặc Đổng Trác đến thế!"
Cổ Thái Anh thản nhiên đáp: "Lưu Hiệp là Thiên tử, Đại tướng quân không có ở đây, cấm quân đương nhiên sẽ nghe lệnh y."
Điêu Thuyền mặt lạnh như tiền, hừ lạnh: "Trong đó chắc chắn có kẻ phản bội cấu kết với nghịch tặc Đổng Trác, bằng không cấm quân không thể hành động nhanh chóng đến vậy."
Lúc này, Tiểu Điệp đứng bên cạnh lên tiếng: "Hay là chúng ta công khai thân phận, bọn họ kiêng dè uy danh của Đại tướng quân, có lẽ..."
Điêu Thuyền dứt khoát bác bỏ: "Không được, công khai thân phận chỉ khiến hôn quân giết người diệt khẩu để che đậy sự thật về việc Hoàng hậu bị hại, hơn nữa còn liên lụy đến Đại tướng quân."
Nhìn tình thế bên ngoài ngày càng nghiêm trọng, Cổ Thái Anh đặt nến vào trong lồng đèn, quyết đoán nói: "Không cần nói nhiều nữa, mang theo Hoàng hậu đi theo mật đạo. Ta sẽ đi trước mở đường, mau chóng xông ra ngoài!"
Cứ điểm này vốn có đường lui. Ngay lập tức, Tiểu Điệp và A La cõng Phục Thọ vẫn đang hôn mê, Cổ Thái Anh cầm lồng đèn đi trước, Điêu Thuyền bọc hậu, nhanh chóng tiến vào mật đạo sau nhà.
Cổ Thái Anh và Điêu Thuyền hộ tống Phục Thọ xuyên qua mật đạo. Mật đạo không dài, chỉ cách chừng trăm bước chân là dẫn sang một tòa trạch viện khác. Sau khi ra ngoài, Cổ Thái Anh phong tỏa mật đạo, tạm thời không sợ đám cấm quân đuổi theo từ lối đó.
Tuy nhiên, nơi này nằm rất gần cứ điểm cũ, trong tiếng mưa rào vẫn có thể nghe thấy tiếng ồn ào từ phía bên kia, vẫn rất không an toàn. Một khi cấm quân khoanh vùng và bắt đầu tìm kiếm toàn diện, nơi này cũng sẽ sớm bị lộ.
Nhưng lúc này ra ngoài cũng rất nguy hiểm, mấu chốt là đội tiếp ứng Ám Ảnh vẫn chưa tới, với bốn người họ thì rất khó xông ra khỏi cổng thành.
Đúng lúc Cổ Thái Anh đang sốt ruột, trong sân đột nhiên xuất hiện hơn mười bóng người. Khi các nữ tử còn đang kinh nghi bất định, một khẩu lệnh vang lên khiến họ chuyển kinh thành hỉ. Hơn mười bóng người này chính là vệ sĩ Ám Ảnh đến tiếp ứng cho họ.
Dẫn đầu là Giả Cơ và Chúc Công Đạo. Giả Cơ theo Trương Liêu học võ nên thân thủ không tệ, còn Chúc Công Đạo xuất thân từ du hiệp, từng là thân vệ theo sát Trương Liêu, bản lĩnh đương nhiên không hề yếu. Hơn nữa, họ còn mang đến một tin tốt hơn: Ám Ảnh đã kiểm soát được cửa Thượng Tây.
Cổ Thái Anh và Điêu Thuyền không khỏi mừng rỡ.
Sau khi kiểm soát cửa Thượng Tây, Giả Cơ lập tức dẫn mười hai tinh nhuệ Ám Ảnh tiến vào hoàng thành, dọc đường ẩn nấp thẳng tiến đến cứ điểm. Nhưng khi đến nơi, họ thấy trọng binh bao vây, Giả Cơ quan sát một lát, đoán rằng cấm vệ chưa tìm thấy người nên suy luận ngay Cổ Thái Anh đã đi vào mật đạo, vì thế lập tức đuổi đến đây.
Cùng lúc đó, Giả Cơ nhìn thấy Phục Hoàng hậu đang hôn mê. Dù trước đó đã biết sự thật qua tin báo, nhưng tận mắt nhìn thấy, hắn vẫn vô cùng chấn động.
Giả Cơ khác với Cổ Thái Anh và Điêu Thuyền, hắn theo cha là Giả Hủ nên có phong thái của một con hồ ly nhỏ. Hắn hiểu rằng, chuyện của Phục Hoàng hậu chắc chắn lại đem đến cho Trương Liêu một nan đề, nghiêm trọng hơn cả Đường Uyển lúc trước. Dù sao khi Đường Uyển gả cho Trương Liêu là do Đổng Trác ép buộc, hơn nữa lúc đó Lưu Biện đã bị phế làm Hoằng Nông vương rồi qua đời, Đường Uyển tuy mang danh Đế hậu nhưng thực tế Lưu Biện tại vị quá ngắn, chưa kịp lập hậu nên ảnh hưởng nhỏ hơn.
Phục Hoàng hậu lại khác, bà là chính cung Hoàng hậu đương triều, Thiên tử Lưu Hiệp vẫn còn tại vị, nay Hoàng hậu lại bị họ cõng ra khỏi cung. Bất kể lý do là gì, bất kể giữa Trương Liêu và Phục Hoàng hậu có tư tình hay không, hậu quả đều nghiêm trọng như nhau.
Giả Cơ lập tức dặn dò Cổ Thái Anh và Điêu Thuyền, bất kể khi nào cũng tuyệt đối không được truyền tin Phục Hoàng hậu vẫn còn sống ra ngoài! Thậm chí cả Chúc Công Đạo và đám Ám Ảnh đi theo cũng không biết sự thật, chuyện này càng ít người biết càng tốt.
Nhìn Phục Hoàng hậu đang hôn mê, trong mắt Giả Cơ thoáng hiện lên vẻ tàn nhẫn, nhưng cuối cùng cũng bỏ qua. Hắn không thể tự ý quyết định thay Trương Liêu.
Trong lòng lo lắng, Giả Cơ không muốn ở lại hoàng thành thêm nửa khắc. Hắn lấy tấm áo choàng vải dầu đã chuẩn bị sẵn trùm lên người Phục Hoàng hậu, che khuất dung mạo và y phục. Mọi thứ đã xong xuôi, cả đoàn người không chần chừ, mượn màn mưa nhanh chóng rời khỏi sân, vội vã chạy về phía cửa Thượng Tây.
Đêm mưa đen kịt trở thành lớp ngụy trang tốt nhất cho họ. Đám cấm quân đang vây hãm cứ điểm bên kia hoàn toàn không phát hiện ra sự rời đi của họ.
Thế nhưng, khi họ còn chưa kịp vui mừng thì biến cố lại xảy ra.
Đoàn người vừa ra khỏi sân được vài chục bước, đang đi dọc dưới hiên nhà, khi đi ngang qua phía đối diện lỗ hổng trên tường của Trạc Long Uyển, một tia chớp xé ngang bầu trời, chiếu sáng rực bốn phía. Đúng lúc đó, hơn mười người từ trong lỗ hổng trên tường chui ra.
"Mau nấp dưới hiên nhà!"
Giả Cơ và Cổ Thái Anh gần như đồng loạt biến sắc kêu khẽ, nhưng đã muộn.
Tia chớp này chiếu sáng nhân gian còn rõ hơn cả ban ngày, trong khoảng cách này, màn mưa cũng không thể che giấu được tầm mắt.
"Đối diện có người!"
"Thích khách ở đằng kia!"
Quân Vũ Lâm phía bên kia gào thét phấn khích trong mưa, hơn mười tên cầm binh khí lao mạnh về phía này. Người dẫn đầu chính là tân nhiệm Vũ Lâm trung lang tướng Ngô Côn.
Ngô Côn lộ vẻ cuồng hỉ. Hoàng thành vốn cấm đi lại ban đêm, huống hồ nay cả thành đang rối loạn, kẻ dám đi lại trên phố nếu không phải thích khách thì là ai? Dù không phải thích khách, công lao đang ở trước mắt, chỉ cần có một chút manh mối, làm sao có thể bỏ qua!
Ngô Côn lập tức dẫn theo hàng chục người lao về phía Cổ Thái Anh. Vũ Lâm tả giám phía sau hô lớn một tiếng, quân Vũ Lâm đang lục soát trong Trạc Long Uyển lập tức ùa ra khỏi lỗ hổng trên tường không dứt.
Sau ánh chớp, đêm mưa chớp mắt lại trở về vẻ đen kịt, nhưng ai cũng biết, đám cấm quân đang đuổi theo sát nút phía sau.
Từ đây đến cửa Thượng Tây còn hai trăm bước, nhưng hai trăm bước này chắc chắn vô cùng gian nan.
Tuyệt đối không được để cấm vệ bám đuôi, đặc biệt là không được để lộ tin Phục Hoàng hậu còn sống.
Giả Cơ sắc mặt ngưng trọng, liếc nhìn các nữ tử đang cõng Phục Hoàng hậu, trầm giọng nói: "Công Đạo, ta dẫn người đoạn hậu, ngươi hộ tống Cổ thống lĩnh mau chóng chạy đến cửa Thượng Tây."