Nói cho dù dễ nghe đến đâu mọi người cũng sẽ không tin, nhưng Triệu Tự Doanh làm thật sự công minh, điểm này mọi người đều thấy rõ, ghi tạc trong lòng, rất hiển nhiên có bình phẩm như vậy.
Hơn nữa, Triệu Tự Doanh và nơi này vốn không có dây mơ rễ má gì, không những tiêu diệt triệt để các bang phái giang hồ, mà còn nghiêm khắc giáo huấn quan phủ ở đây một phen, có được người ngoài như vậy chủ trì đại cục, đương nhiên không cần lo lắng cái gì sứt mẻ tình cảm, thể diện, kẻ không có mắt khẳng định sẽ bị giáo huấn, kẻ ngoài sáng, người trong tối cũng không dám nhúng tay vào, mọi người tất nhiên yên tâm buôn bán.
Điểm quan trọng nhất chính là thực lực của Triệu Tự Doanh, mọi người cũng coi như được mở rộng tầm mắt, từ trước đến giờ chưa từng được thấy đoàn luyện tư binh nơi đây. Thế lưc giang hồ làm được đến mức như Triệu Tự Doanh này, kỷ luật nghiêm minh, uy nghiêm thâm sâu, hơn nữa còn có của cải, sức người lớn mạnh ở phía sau chống lưng. Cớ người như vậy chủ trì chợ búa thương hộ trong ngoài đều an tâm buôn bán, không cần lo lắng một hai năm tới chợ này có hay không biến thành hoang phế, vô dụng.
Nhận thức được như vậy, cửa sông Thanh Giang thành lập chợ tập trung đương nhiên trở thành điều không còn gì nghi hoặc nữa, tiếp theo chẳng qua là suy tính kỹ càng.
Khiến đám cự thương của cửa sông Thanh Giang kinh ngạc chính là họ tự cho rằng nghĩ rất chu toàn, nhưng Triệu Tiến lại nghĩ còn cặn kẽ hơn, cách đưa ra cũng càng chu đáo hơn.
Nói tỷ dụ như, vạch rõ phương viên chợ tập trung, cửa tiệm, kho hàng, đường phố…tất cả đều do Triệu Tự Doanh xây dựng, đến lúc đó sẽ chào đón các thương hộ dọn vào, hàng tháng hàng năm giao nộp tiền thuê, và các khoản phí khác, những tiền này là thù lao Triệu Tự Doanh nhận được, tất nhiên Triệu Tự Doanh cũng sẽ dùng số tiền này để tu sửa giữ gìn chợ và các hạng mục khác.
Ngoài ra, những thương hộ trong chợ sẽ lập một thương hội, xảy ra chuyện gì sẽ do thương hội ra mặt giao thiệp với Triệu Tự Doanh, về tình về lý, Triệu Tự Doanh đều sẽ trợ giúp giải quyết.
Hòa khí sinh tài, tất nhiên không có khả năng từ chối toàn bộ thế lực của cửa sông Thanh Giang, cũng không khả năng dùng thủ đoạn hãm hại lừa gạt cướp đoạt để phát tài, sẽ giữ lại cửa hàng riêng của mình để cho những thế lực này hùn vốn vào, sau đó định kỳ chia tiền lời cho, nói trắng ra là, thương nhân chân chính của cửa sông Thanh Giang không coi trọng những hảo hán giang hồ, nhưng trong một vài thời điểm tất phải dùng đến, cửa hàng trên chính là một lề lối điều hòa chung.
Chợ tập trung nên ở bên trên Vận Hà, mà hai bên bờ sông Vận Hà đều là tấc đất tấc vàng, các cửa hàng, phòng ốc bên trong đều là sản nghiệp của các thương hào đang ngồi ở đây. Thời điiểm Triêu Tự Doanh xây dựng chợ, sẽ phá dỡ di rời, đền bù chính là đổi cho những cửa hàng bị di rời một cửa hàng trong chợ, việc đền bù và khai thông chính là cần hiệp trợ thật tốt của các thương hào.
Sau khi Như Huệ nói ra những phân tích rõ ràng mạch lạc như vậy, các thương nhân và quan viên đang ngồi thần sắc có kinh ngac có khâm phục, lần này vốn là lần đầu thương nghị, mọi người không nghĩ lần này có được kết quả luôn, không ngờ Triệu Tự Doanh đưa ra lề lối rõ ràng như vậy, đảm bảo được lợi ích của tất cả các bên, lại giúp chợ duy trì chuyển biến tốt đẹp.
Thậm chí trong đầu họ, đều chưa hẳn có một quy chế hoàn chỉnh, nhưng Triệu Tự Doanh nói xong những điều này, mọi người đã đại khái nghĩ đến khung cảnh và tình hình sau khi chợ tập trung dựng lên, đó chính xác là núi vàng, đó chính ra là mỗi ngày từng đấu vàng.
Tình cảnh vốn có chút ngưng trọng lập tức trở nên náo nhiệt vô cùng, mỗi người đều đưa ra kiến giải của mình, lúc này chính là vì bản thân tranh giành một chút lợi ích trong chợ.
Sau đó mọi người cũng nhớ đến chuyện trò với Tôn Giáp vài câu, kế đó thuận tiện chuyển qua hướng Triệu Tiến, mời Triệu Tiến ghé thăm, tổ chức yến tiệc thiết đãi. Mọi người đều là người có thân phận, cố tình hạ mình lấy lòng một người trẻ tuổi nhỏ hơn mình đến hai mươi mấy tuổi thậm chí còn hơn, quả thực mất thể diện, nhưng người sáng suốt đều nhìn ra được, mọi người đều nịnh bợ Triệu Tiến, đám thương nhân đều đã xem Triệu Tiến như thần tài để đối đãi rồi.
Triệu Tiến mỉm cười gật đầu ứng đối, không chút nào giống vẻ hung bạo ngang ngược của “con cọp Từ Châu”, có vẻ rất có lễ số. Ứng đối như vậy khiến đám thương hào cửa sông Thanh Giang càng có ấn tượng tốt hơn, chỉ cần giảng đạo lý là hợp tác, sợ nhất chính là vũ phu ngang ngược.
Mọi việc thương nghị cũng tạm ổn, phòng bếp cũng đã bắt đầu chuẩn bị tiệc rượu, đầu bếp nơi này không thua đầu bếp nổi danh trong thành Dương Châu, nguyên liệu lại càng đã tốt nay còn tốt hơn, mùi rượu và thức ăn thơm mê người đã thoảng bay ra, tâm tình mọi người cũng thả lỏng, tán ngẫu những chuyện phong hoa tuyết nguyệt.
Trong tình cảnh này, Triệu Tiến, Trần Thăng, Thạch Mãn Cường, Cát Hương, Lưu Dũng đều không thoải mái, nhưng Vương Triệu Tĩnh, Như Huệ và Chu Học Trí lại như cá gặp nước, ứng đối hết sức ung dung.
Tôn Giáp cười, bỏ lại một câu.
- Văn võ chi đạo một căng một chùng, hiền điệt cũng không cần phải buộc quá chặt.
Sau đó đích thân đi tiếp đón khách, mặc dù ông bị an bài đến, nhưng Tôn giáp cũng biết, chợ này dựng lên, việc buôn bán của tiệm buôn Tôn gia càng được nâng cao.
Nhìn cảnh náo nhiệt này, Triệu Tiến cũng có chút hốt hoảng, trận thất bại ở biên giới kia, không hề có chút ảnh hưởng nào đối với phồn hoa thái bình của cửa sông Thanh Giang, phỏng chừng cũng không có ai để ý đến chiến sự quân tình ở xa như vậy. Ai mà ngờ được, trận thảm bại đó mới chỉ là khởi đầu, là khởi đầu của thay đổi một vương triều, là khởi đầu cho việc binh tai chinh phục thiên hạ, không biết mười năm, mười lăm năm, hai mươi năm sau cửa sông Thanh Giang còn phồn hoa hưng thịnh như vậy được không.
- Tiến gia ? Tiến gia ?
Có người nhẹ giọng chào hỏi, lay Triệu Tiến đang xuất thần tỉnh lại.
Người hô “Tiến gia” là một thương nhân hơn bốn mươi tuổi, khí chất ung dung, Triệu Tiến có chút kinh ngạc, thương nhân trước mặt họ Lý, tên gọi Lý Tử Du, là một trong những thương hào trong lần tụ hội này, chuyên buôn bán hàng hóa phương bắc, cũng là thương nhân buôn bán các loại đặc sản phương bắc và biên ngoại cửa khẩu phía bắc.
Khiến Triệu Tiến cảm thấy kỳ quái là đối phương vì sao lại khách khí như vậy, trong sân mọi người khoe khoang nịnh bợ lấy lòng, nhưng nhiều nhất cũng chỉ xưng hô một câu "Triệu công tử”, vị trước mặt này lại hô “Tiến gia”, thay đổi khác thường, nhất định là có chút cổ quái.
Triệu Tiến gật đầu cười đáp lại.
- Lý viên ngoại sao lại khách khí như vậy, ngồi xuống nói chuyện.
Lý Tử Du cười cúi người ngồi xuống, mọi người trong sân đều đã chào hỏi Triệu Tiến, hiện tán ngẫu cùng nhau, mấy bằng hữu của Triệu Tiến trừ Trần Thăng ngồi cách đó không xa, xung quanh cũng không có người nào quấy rầy, Cát Hương đi tuần tra bên ngoài, Lưu Dũng và Thạch Mãn Cường cũng đã trở về tiểu điếm.
Lý Tử Du cười, nói.
- Tiến gia, nghe nói Tiến gia được một thiên kim, đây thật là đại hỉ. Chẳng qua sinh con mất máu suy nhược, nhất định cần phải đại bổ mới hồi phục thân thể. Tại hạ từ quan ngoại mới có được một gốc nhân sâm ba trăm năm, vừa lúc thích hợp. Tan tiệc đợi vài ngày tới gửi đến chỗ Tiến gia.
Triều Minh, nhân sâm rất quý hiếm, mà nguồn gốc chỉ có ở hai nơi, một là Triều Tiên, một là Nữ Chân, Nữ Chân Kiến Châu sau khi mở rộng, nhân sâm trở thành mặt hàng Nữ Chân Kiến Châu lũng đoạn, giá cả trở lên đắt đỏ, mỗi năm Nữ Châu Kiến Châu đều phải triều cống về Kinh Sư không ít nhân sâm.
Đợi sau khi Nữ Chân Kiến Châu dừng triều cống cho triều đình, giá nhân sâm tăng một bậc, khắp nơi những thương nhân liều lĩnh đều đem những nhu yếu phẩm chuyển đến Nữ Chân Kiến Châu, sau đó đổi lấy các đặc sản như. nhân sâm, lông chồn, lộc hươu…, vì muốn kiếm tiền, tất yếu phải đem giá tiền nâng lên.
Nhân sâm quý nhất là sơn sâm, sơn sâm quý ở năm tuổi, trên trăm tuổi được coi là bảo vật, ba trăm tuổi chính là vô giá. Phỏng chừng chỉ có chỉ có trong nhà quan lại quyền cao chức trọng hai thành, phú hào Giang Nam và chúa biển vùng Mân Việt mới thấy được. Vậy mà vị Lý Tử Du này vừa xuất thủ liền đưa ra lễ vật quý như vậy, thái độ còn rất khiêm tốn, đích thực rất kỳ quái.
Triệu Tiến gọn gàng dứt khoát.
- Đa tạ hậu lễ của Lý viên ngoại, sâm này ta nhận. Vô công bất thụ lộc, viên ngoại và ta lần đầu gặp mặt đã tặng lễ vật lớn như vậy, tất có việc cần giúp, xin nói thẳng.
Vốn cũng không có giao tình, tất nhiên không cần khách sáo hão huyền, lâu dần, Triệu Tiến phát hiện nhân sĩ phú quý ở Giang Nam Giang Bắc cũng không câu lệ nhiều lễ nghi như vậy, thời điểm hẳn nên dứt khoát, họ cũng rất trần trụi.
Lời này của Triệu Tiến không hề khách sáo, không khiến sắc mặt Lý Tử Du có chút biến hóa, trước sau tươi cười thân thiện, gật gật đầu nói tiếp.
- Tiến gia quả nhiên khí khái, vậy tại hạ cũng nói thẳng. Sản nghiệp truyền thừa của tại hạ có tiếng ở phía bắc, chuyên buôn bán hàng hóa của các tỉnh phía bắc và quan ngoại phía bắc, cũng có chút thành tựu, buôn bán không tệ. Từ sau khi chợ biên giới Liêu Trấn cắt đứt, nhân sâm, lông chồn, hạt thông, hổ phách nơi đây đều rất đắt hàng.
- Liêu Trấn?
Triệu Tiến nhíu mày, hắn gần đây đối với địa danh đó rất mẫn cảm, theo như lời Lý Tử Du thì thật ra đặc sản Liêu Trấn và Kiến Châu, Hải Tây đại đa số đều từ Nữ Chân bên ngoài Liêu Trấn, một cửa hàng ở cửa sông Thanh Giang, cách Kiến Châu cả ngàn dặm, không ngờ lại bán thứ làm ra ở nơi đó, nghe ra còn không bị liên lụy của việc cắt đứt chợ biên thùy, điều này khiến ngưới khác phải chú ý.
Triệu Tiến cười dò hỏi.
- Lý viên ngoại thật có ngón nghề giỏi giang, cư nhiên không cần chợ biên thùy cũng nhập được những mặt hàng đó.
Lý Tử Du không cảm thấy có gì không đúng, chỉ cười, trả lời.
- Tại hạ xuất thân từ Đại Đồng, huynh trưởng ở Đại Đồng kế thừa gia nghiệp, chỗ bên đó huynh ấy cũng không thiếu hàng Liêu Trấn, tại hạ bên đó cũng là hưởng chút lợi nhuận mà thôi.
Lúc nói những lời này, Lý Tử Du giống như muốn chứng minh cho lời giải thích của chính mình, cố ý kèm thêm chút khẩu âm Sơn Tây, thứ phương ngôn đặc thù như vậy Triệu Tiến vẫn nhận ra được.
Triệu Tiến nhìn như vô ý nói.
- Hả? Sơn Tây Đại Đồng cách Liêu Đông Nữ Chân bên đó cũng ngàn dặm. Bên đó muốn sang Sơn Tây, Bắc Trực Lệ và Liêu Trấn, dọc đường có rất nhiều trạm kiểm soát, muốn đem những hàng hóa bán chạy đó mang về, khẳng định vô cùng phiền toái.
Cho dù Triệu Tiến vẫn không hỏi vào vấn đề chính, tuy nhiên Lý Tử Du cũng biết chính mình đang cầu người, vẫn cười hi hi ha ha cùng nói chuyện phiếm tiếp, nhắc đến cái này, Lý Tử Du cũng cảm thấy có chút không đúng, chỉ là cảm thán nói.
- Tiến gia không biết, qua bên kia buôn bán cũng không đi qua khỏi Đại Minh. Dọc đường quan lại và người giang hồ kẻ nào cũng phiền toái, hễ không để ý là bị người ta kiếm cớ nuốt mất hàng. Hơn nữa, những võ tướng Liêu trấn ai ai cũng đều có thương hộ thân thích, không phải người của họ mà đến, sống đi vào, nhưng xác người chưa chắc đã thoát ra nổi.
Lý Tử Du thần sắc có chút nghiêm túc, có lẽ là nghĩ đến chuyện cũ, sau đó nói.
- Sơn Tây và cửa khẩu buôn bán sắp được hai trăm năm rồi, bên ngoài biên quan tuy nói không phải là đất của Đại Minh chúng ta, nhưng đi nhiều rồi cũng quen. Ven đường Thát tử tuy hung ác, nhưng cũng sẽ không làm khó những kẻ buôn bán như chúng ta. Cứ như vậy một đường đi xuống phía đông, tới địa giới Nữ Chân, sau đó quay về, cũng kiếm được chút bạc.