- Về sau cửa sông Thanh Giang này chính là của Triệu Tiến kia rồi.
- Nào chỉ cửa sông Thanh Giang, tới được cả bên này rồi thuận theo sông đi tiếp, vậy không phải chính là phủ Dương Châu sao?
Bên trong gian phòng tiếng bàn luận nho nhỏ đều có cảm giác vừa sống sót thoát khỏi kiếp nạn, cũng không đám đánh bạc nữa, thu dọn người bị thương, tự nhận xui xẻo, quay về chỗ ở thu dọn rời khỏi cho nhanh.
Trong đại sảnh sòng bạc, đám con bạc đều đứng ở xa xem náo nhiệt, hộ viện và chia bài đã bị đánh ngã mấy người, những người khác cũng không dám tiến lên, tin tức sớm đã truyền tới đằng sau. Trước giờ Đậu Thiên Phong lúc này còn chưa thức dậy, nhưng cả đêm hôm qua không ngủ vừa hay nghe được cái này.
Vừa mới nghe nói có người sang la lối om sòm gây rối, Đậu Thiên Phong lập tức giận dữ, nghĩ thầm rằng thật sự khinh rẻ cửa sông Thanh Giang chúng ta không có ai nữa sao? Người nào cũng sang gây khó dễ. Đợi lúc báo lên tên họ "Tiến gia, Đậu Thiên Phong cả người đều cứng đờ, còn chưa nhắc tới sắc mặt trắng bệch, thân người run lẩy bẩy, chỉ ở nơi đó ngẫm nghĩ, chẳng lẽ chuyện tối qua phát hiện ra rồi, nay là tìm tới diệt môn chăng?
Chỉ là sự tình tới cục diện này rồi, không do y tự mình làm chủ được nữa. Chuyện võ quán Giang Uy tối hôm qua kia đã nói rõ thủ đoạn của Triệu Tự Doanh, Đậu Thiên Phong không quyết được đánh hay là chạy, chỉ đành cắn răn ra mặt. Với phong thái làm việc của đám người Từ Châu này, ban ngày ban mặt lại ở đây gây rối dường như sẽ không giết người huyết tẩy, phải làm cũng chỉ sẽ làm vào buổi tối.
Đậu Thiên Phong hai mắt toàn là tia máu đi tới đại sảnh sòng bạc, khắp nơi bừa bộn, mười mấy người nằm la liệt ở nơi này, những thứ này không cần phải nói tới, những đại hán cầm đao búa kia từ trên xuống dưới cả người tràn đầy sát khí mới khiến cho Đậu Thiên Phong mí mắt nhảy dựng. Mấy năm nay thiên hạ không phải đều rất thái bình sao? Nhưng những người này nhìn thế nào điệu bộ cũng giống như hằng ngày giết người đánh trận, Đứng ở cuối là một người còn trẻ tuổi chưa tới hai mươi, dường như còn có chút gầy yếu chỉ là thần sắc vô cùng điềm tĩnh.
- Ông là Đậu Thiên Phong sao?
Câu hỏi này vừa ra khỏi miệng, Đậu Thiên Phong có chút buồn bực, người nọ là nói giọng bên Lỗ Nam kia, không phải người Từ Châu. Đây là có chuyện gì. Tuy nhiên Đậu Thiên Phong cũng không dám sơ sót, vội vàng gật đầu nói.
- Tại hạ chính là Đậu Thiên Phong, không biết vị tiểu ca đây xưng hô thế nào?
Nghe thấy y tự báo ra tên họ, hai tên hán tử đi về phía trước hai bước, đứng ở bên cạnh y, trong lòng Đậu Thiên Đức nhảy mạnh một cái, nhìn xem hộ viện và bảo tiêu nhà mình không có người nào dám nhúc nhích, ánh mắt nhìn sang đều là nao núng cúi đầu.
- Ta là Ngụy Mộc Căn. Đậu Thiên Phong ông thiếu hãng xe Vân Sơn mười vạn lượng bạc. Khoản nợ này cũng nên trả rồi. Trước bù vào giấy mượn nợ đi.
Người trẻ tuổi kia nói ngắn gọn dứt khoát.
Trong phòng liền yên lặng sau đó bùng phát ra một trận huyên náo, ngay cả những người hộ viện, bảo tiêu, tiểu nhị và chia bài sòng bạc bị trấn trụ kia vùng dậy thất thanh kêu to. Đậu Thiên Phong cả người đứng sững trố mắt ở nơi đó, qua hồi lâu mới lắc lư cả người suýt chút nữa đứng thẳng không được, lùi lại một bước mới đứng vững thân thể, mở to hai mắt hỏi ngược lại.
- Mười vạn lượng là sao?
Giọng điệu hoàn toàn không tin nổi, bản thân chuyện trước mắt không so được với con số nghe rợn cả người này, đây chính là mười vạn lượng bạc, chính y liều sống liều chết một năm cũng chỉ kiếm được ba bốn ngàn lượng, một món tiền này là mười vạn lượng, con số này bình thường nghĩ cũng chưa từng nghĩ qua.
Ngụy Mộc Căn cười gật đầu nói.
- Đúng! Là mười vạn lượng. Thế nào, Đậu Thiên Phong ông quên rồi sao?
- Thế nào... sao có khả năng. Đậu mỗ sao mượn con số này. Trời đất chứng giám, sòng bạc này bán được đáng giá bao nhiêu, Đậu mỗ điên khùng rồi mới sẽ đi mượn nợ.
Trên mặt Ngụy Mộc Căn có nét cười, giọng điệu lại lạnh lẽo dị thường.
- Ông điên hay không tôi mặc kệ. Tiến gia nói ông mượn, ông chính là mượn rồi. Giấy nợ đã làm sẵn, ấn dấu vân tay đi thôi.
Triệu Tự Doanh gì đó đáng sợ hung tàn, kết cục huyết tanh của võ quán Giang Uy và bang xa phu kia, Đậu Thiên Phong này đều không đếm xỉa tới, đây chính là mười vạn lượng tích góp cả đời cũng chưa chắc gom ra được. Bản thân y cũng không phải thương nhân buôn muối, lại không phải chúa biển, sao có khả năng giao ra, cho dù giết y cũng không moi được, cho dù chết rồi cũng khỏe hơn vác trên lưng món nợ địa ngục như thế.
- Sao ấn dấu được. Ta trước giờ chưa mượn nợ qua. Chúng ta đi vào nha môn kiện. Giờ đi ngay.
Hạng người trong giang hồ chợ búa này mọi việc không tới gặp quan được. Vừa thấy quan, quy củ gì cũng hỏng hết, về sau cũng không cần nghĩ tới ở lại nơi đó hành nghề gì nữa. Nhưng Đậu Thiên Phong lúc này nào còn màn tới nhiều như vậy.
Y vung vẩy cánh tay chỉ trỏ mấy lần, chỉ nhìn thấy Ngụy Mộc Căn kia không nhẫn nại đưa mắt liếc ra hiệu. Hai gã đai hán một trái một phải xách Đậu Thiên Phong lên, kéo thẳng đến bên chiếu bạc, một người đè chặt thân mình, một người nắm một bàn tay Đậu Thiên Phong. Ngụy Mộc Căn rút ra một thanh đoản đao lưỡi rộng từ hông chặt thẳng xuống.
Một tiếng kêu thảm, một ngón tay út của Đậu Thiên Phong đã tách khỏi bàn tay, gào thét kêu đau, mọi người cũng không dám làm loạn nữa. Đám người Từ Châu tới này thật dám giữa ban ngày ban mặt động đao.
Ngụy Mộc Căn cầm đao ở nơi đó khoa chân múa tay.
- Hô hoán cái gì. Hô một câu nữa, chặt bàn tay ông, tự chúng ta ấn dấu tay. Ông đừng không biết lòng khoan dung của Tiến gia. Thiếu nợ, cả nhà ông đi vào trại làm công mấy năm cũng sẽ trả được. Không thiếu nợ, bản thân ông không sợ chết, mười sáu người cả nhà ông, cộng thêm sáu mạng ở ngoại viện chẳng lẽ không sợ chết sao?
Nhưng Đậu Thiên Phong bên này ngay cả kêu thảm cũng dừng rồi. Mười sáu người lớn nhỏ cả nhà, cái này chỉ cần nghe ngóng hỏi thăm là biết được, sáu người ngoại viện mình vẫn luôn bí mật làm, sao tên này cũng biết được?
Tiếp đó nữa Lục Nhĩ Phường không có đánh nhau gì, Đậu Thiên Phong ấn dấu vân tay trên giấy nợ, sau đó cả Lục Nhĩ Phường cũng đổi chủ nhân, hãng xe Vân Sơn thành ông chủ mới.
Bản thân Đậu Thiên Phong ủ rũ chán nản, lúc lớn nhỏ Đậu gia bị mang ra ngoài còn không biết xảy ra chuyện gì. Thứ cho phép bọn họ lấy chỉ có mỗi người hai món y phục thay đổi cộng thêm đồ đạc chăn mền, cái khác hết thảy không được mang đi. Xe ngựa và người áp tải đã chờ sẵn ở bên ngoài nhà, áp giải thẳng tới trại mới lưu dân bên phía Bi Châu kia. Đợi tới khi theo đại đội vào ngoại viện của mình, Đậu Thiên Phong quả thật là lòng dạ tàn lụi.
Sớm biết rõ hãng xe Vân Sơn này, Triệu Tự Doanh này có thủ đoạn như vậy sao chính y lại nảy sinh lòng dạ đi đấu đá. Tới lúc này, Đậu Thiên Phong cũng kịp tỉnh ngộ rồi, đây là dẫn rắn ra khỏi hang, thật đáng cười mình đúng thật là mắc câu rồi.