Thuyền mành vận chuyển lương thực nặng lớn hơn nhiều so với tào thuyền, tốn ít ngày hơn vận chuyển qua kênh đào, nếu sửa được tào vận thành hải vận, thì giá thành vận chuyển và chi phí dọc đường nhất định sẽ giảm đi nhiều, gánh nặng của dân chúng phủ Tùng Giang cũng sẽ giảm đi rất lớn, tạo phúc cho cuộc sống dân chúng, còn gì tốt hơn.
Chỉ là một Vận Hà từ nam đến bắc, từ các tỉnh đến kinh sư, từ tào binh đến Thượng thư Hộ bộ, lão đại Nội các, không biết bao nhiêu người chia nhau món lợi ở đây. Tào lương tám trăm vạn thạch, phí tổn lại gần ba nghìn vạn thạch, còn có tiêu hao cho việc tu sửa Vận Hà, ở đây thực sự là rất nhiều tiền của, cuộc sống người dân các phủ lại làm sao mà không trở ngại cho được.
Lão đại trong vùng đất phủ Tùng Giang cũng có chỗ lợi riêng trong tào vận, lợi ích dây dưa, càng không đi làm những việc phiền phức sửa tào vận thành hải vận. Lại nói, Từ Giai xâm chiếm đất ruộng tốt hơn vạn khoảnh, sau khi chết không dám chôn ở quê cha đất tổ, sợ bị người ta đào mộ lên. Phủ đệ Đổng Kỳ Hưng bị dân chúng xông vào lục soát đốt nhà, những loại người này làm sao làm được những việc rắc rối ích nước lợi dân chứ.
Trên đời có muôn vạn loại người, ngoại trừ hạng người hám lợi đen lòng đó, cũng có những hào kiệt trượng nghĩa suy nghĩ vì nước vì dân, Dư gia huyện Thượng Hải phủ Tùng Giang chính là nhân vật thế này.
Dư gia cách đây nhiều năm làm ăn buôn bán ruộng bông dệt vải, từ sau khi Hoàng đạo bà mang nghề dệt vải từ Hải Nam về Lê Minh, vải bông Tùng Giang liền trở thành nổi danh thiên hạ, Dư gia chính là dựa vào việc buôn bán cái này làm giàu. Có lẽ để làm ra vải chuyển đi bán, Dư gia vào năm Long Khánh bắt đầu dự trữ thuyền mành, chuyên chạy cái gọi là tuyến đường Bắc Dương Tùng Giang đến Thiên Tân, vải bông Tùng Giang và đặc sản Giang Nam vận chuyển đến Thiên Tân, đổi lại mang về phương bắc đủ loại hàng hóa, một đến một đi chính là lợi lớn.
Thời điểm trước sau năm Vạn Lịch thứ hai mươi, Dư Gia đã trở thành nhà giàu có một phương, giống rất nhiều nhà ở Giang Nam, buôn bán thì buôn bán đấy, con cháu vẫn phải học hành đèn sách thi cử, làm rạng rỡ tổ tông.
Có được đầu óc buôn bán và con mắt nhạy bén thế này, đọc sách thi cử cũng sẽ không quá kém. Dư gia năm Long Khánh đã có tú tài và cử nhân. Phải biết người đọc sách ở phủ Tùng Giang nhiều như lông trâu, thi tú tài đều sẽ vì mấy nghìn sĩ tử chen chúc dẫm đạp chết người, có được cái công danh tú tài thậm chí đỗ cử nhân, rất không dễ dàng.
Thời điểm năm Vạn Lịch thứ mười lăm, Dư gia có tiến sĩ, hơn nữa ở lại Kinh sư làm quan, từ chủ quản làm đến chức Lang trung của ti nào đó trong Hộ bộ.
Lẽ ra hạt giống văn sĩ hạng người sáng suốt bậc ấy, trên quan trường cũng nên thông minh lanh lợi, mạnh vì gạo, bạo vì tiền, lại không ngờ vị Lang trung Dư gia này nôn nóng nhất chính là tào vận đổi thành hải vận.
Đề xuất này không biết phạm đến bao nhiêu người, lúc vừa đưa ra mọi người còn tưởng là trò đùa, hoặc là quyền quý thanh sạch ra vẻ to mồm nổi trội thanh danh, đợi mọi người phát hiện ra vị Dư lang quan này nghiêm túc, lập tức không dung túng cho y nữa.
Không có giương cờ gióng trống thiêu dệt tội danh, Thị lang "trong lúc vô tình" nhìn thấy một chút lỗi nhỏ trong sổ sách của Dư lang trung, sau đó liền “giận tím mặt”, đồng liêu gần gũi không ai ra mặt, Dư lang trung liền cứ thế mà bị bãi quan về quê.
Dư lang quan về quê cũng không nản lòng, tự mình thử qua ở phủ Tùng Giang, so sánh hải vận và thủy vận, có ưu thế vô cùng lớn, chỉ cần dụng tâm làm ăn, tất nhiên là thu lợi rừng vàng biển bạc, Dư lang trung ở nhà không ngừng dùng tiền khơi thông thân tình, nhờ cậy những quan viên quen biết dâng sớ, ý đồ đem thủy vận sửa thành hải vận, giảm nhẹ gánh nặng cho Tùng Giang và cả Giang Nam.
Nhưng tất cả những xướng nghị của y đều là đá chìm đáy biển, Vận Hà ngàn dặm, gần trăm vạn người liên lụy trong đấy, chia lãi mấy nghìn vạn thạch cũng chính là mấy nghìn vạn lượng bạc. Lợi ích lớn như thế, ai muốn đi thay đổi, lại có ai dám đụng vào. Dư lang trung không ngừng cố gắng, không ngừng thất bại, cuối cùng lửa giận công tâm, bệnh chết tại nhà.
Hai người con trai của Dư lang trung, con lớn thật thà chất phác, tú tài, cử nhân, tiến sĩ từng bước từng bước đều đi rất thuận lợi, lại vì nguyên cớ cha mình mà không được ở lại kinh thành, bị điều thẳng tới Giang Tây làm một chức Tri huyện, trên con đường quan ngoại từng bước chịu khổ. Con trai thứ Dư Chí Viễn lại là người trí tuệ phong lưu, ở phủ Tùng Giang được phong thần đồng, mười chín tuổi đã trúng cử Nam Trực Lệ, tiền đồ rộng mở.
Ngoài bản lĩnh khoa cử đèn sách ra, vị Dư nhị công tử này cũng là kiêu tướng trên trường phong lưu, mười chín tuổi đời đã là khách thường xuyên ra vào thanh lâu, cầm kỳ thi họa không gì không giỏi, nghe đồn đã từng viết một quyển Bách hoa bảng, bình phẩm mỹ nhân Giang Nam, kỹ nữ thanh lâu, thuyền hoa nhà chứa, mỹ nhân kiều nương, vừa lên bảng liền giá cả tăng gấp trăm lần.
Cha y là người anh mình giỏi giang, trên quan trường khoa cử đều là nhân vật có vai vế, lại thua ở việc sửa tào vận thành hải vận. Vị Dư nhị công tử này phong lưu phóng khoáng, con đường số mệnh nhìn thế nào cũng là thuận buồm xuôi gió, lại là gia tài ngàn vạn lượng, tình trường đắc ý, lại cũng là chấp niệm trong việc sửa tào vận thành hải vận.
Huynh trưởng của y đi Giang Tây làm quan, Dư Chí Viễn phải ở đất cũ chủ trì gia nghiệp, năm đó phụ thân đã coi như là sửa dở thành hay, nhưng vào tay y hai năm, số lượng thuyền lại tăng gấp sáu phần, đến việc làm ăn quân nhu từ Sơn Đông cung ứng tới Liêu Đông, và vận chuyển buôn bán đặc sản Liêu Đông cũng đều nắm được không ít, tất nhiên là tiền tài ào ạt đổ tới.
Năm bốn mươi lăm Vạn Lịch, Dư Chí Viễn hai mươi mốt tuổi làm được mấy việc thế này. Trước tiên là tốn số tiền lớn mở được cánh cửa kinh sư, mời mấy vị quyền cao chức trọng và mấy vị quan lớn trong cung ưng thuận dâng sớ can gián, trong ngoài khơi thông. Sau đó tìm mấy vị quý tộc danh sĩ, quan viên trí sĩ thanh danh thật tốt ở Kinh sư và Nam Kinh,, mời bọn họ sang năm đến làm chứng. Sau đó tự làm việc mua bán lương thảo, quyết định vào năm bốn mươi sáu Vạn Lịch dùng đội thuyền trong nhà vận chuyển lương thực thuế khóa phủ Tùng Giang đi Thiên Tân.
Con đường này cũng rất minh bạch, nếu hải vận càng nhanh, phí tổn càng ít, thì tào vận chuyển hải vận xem ra càng hợp tình hợp lý, ít nhất được tranh đấu một lần.
Giang Nam trọng phú, tuy nói hào môn thế gia không chịu gánh nặng này, nhưng cũng có không ít người chịu đau khổ, mặc dù kéo dài nợ nần cũng không giảm được bị dính một đao. Gia đình bậc này này đối với xướng nghị của Dư nhị công tử tán đồng nhất, rất nhiều người sẵn lòng xuất tiền xuất lực, những người này bối cảnh gia đình luôn luôn có mặt mấy quan viên sĩ tử, mắt thấy tiếng sóng càng ngày càng lớn, dần dần sẽ có thành tựu.
Mùng chín tháng chạp năm bốn mươi lăm Vạn Lịch, trời đất rét lạnh, nhưng cái rét ở Giang Nam và Giang Bắc không giống nhau, khắp nơi đều thấy sắc xanh, chỉ là thêm mấy phần xác sơ so với bình thường.
Lúc trời sắp tối, đang lúc hoàng hôn, mỗi một người huyện Thượng Hải phủ Tùng Giang đều bất chấp trời giá rét, mọi người đi ra khỏi nhà, hoặc nghỉ chân trong sân, hoặc đi về phía đông bắc.
- Dư nhị không phải là đến bến sông rồi sao?
Ngược lại là nữ tử thanh lâu các nơi trong thành huyện đoán được hướng đi.
Nhị công tử Dư Chí Viễn phong lưu có tiếng, nhưng chưa bao giờ ngủ lại bên ngoài, hơn nữa cách một ngày đều phải đi đến bến sông một lần, nhìn nhìn đội tàu nhà mình dừng đỗ lại ở bên kia thì mới yên tâm.
Lúc này ánh sáng đỏ rực chân trời phía đông bắc huyện thành Thượng Hải, bên đó chính là chỗ bến sông, bên này ít có ánh chiều, ánh sáng đang lúc hoàng hôn thế này chỉ có khả năng là ánh lửa.
Năm thứ hai Vĩnh Lạc, phủ Tùng Giangsạch bùn đất, dẫn sông Ngô Tùng vào sông Lưu Gia, đào sông Hoàng Phổ, hai sông hợp chảy vào biển. Dòng nước dồi dào, bùn cát không còn trầm tích, trở thành cảng biển, thương nhân Tùng Giang đi thuyền ngược dòng, đi về Nam Trực Lệ, Giang Tây và Hồ Quảng dừng chân ven sông, buôn bán hàng hóa, đặc sản, lại còn ra biển lên phía bắc đi về phía Kỹ Lỗ Liêu Trấn, xuôi nam tới Phúc Kiến Quảng Đông, ra ngoài biển xa đi Cao Lệ và nước giặc Oa, cái gọi là “tất cả sông nói liền biển”, trời sinh là đầu mối trọng yếu then chốt, trung tâm buôn bán, đây chính là một trong những nguyên nhân Tùng Giang thuế nặng nhưng giàu có như cũ.
Thông Châu là nói Nam Thông Châu, chính là Nam Thông hiện giờ, cùng với đảo Sùng Minh tạo ra thuyền mành, thuyền lớn dừng ở cảng biển Thượng Hải, đội thuyền của Dư gia tất nhiên cũng neo đậu ở đây.
Bên trong cảng, đội tàu Dư gia đang hừng hực bốc cháy, lửa lớn mang theo tiếng gió phừng phực, tiếng boong thuyền nứt vỡ lốp bốp, còn có tiếng sóng sông quỷ dị cùng hợp lại, thỉnh thoảng có cột buồn gãy đập xuống nước, làm bọt nước bắn tung lên.
Mặt sông và bầu trời đều đã bị lửa lớn chiếu sáng rực, vốn dĩ vừa mới là hoàng hôn nhưng ánh lửa mãnh liệt khiến người ta có ảo giác vào đêm, đối lập với bóng đen bốn phía.
Đội thuyền của Dư gia quá lớn, cho nên chiếm một chỗ ở bến cảng, cách những thuyền khác khá xa, nhìn bên này lửa lớn như vậy, mọi người ùn ùn giương buồm xuất bến, cố hết sức tránh xa chút.