Chuyện này cực kỳ lộn xộn, Đổng Băng Phong và Cát Hương cùng với Thạch Mãn Cường vô cùng chán ghét với việc này, Trần Thăng và Vương Triệu Tĩnh cũng không muốn, nhưng biết việc này cần làm. Nhưng Triệu Tiến lại rất tâm huyết với việc này, hắn tự mình muốn đến thăm hỏi mấy chục nhà, vất vả vô cùng, Lưu Dũng lại sẵn lòng đi làm, dẫn người của Nội Vệ đi thăm từng nhà.
Nhàm chán thì nhàm chán nhưng sau khi làm xong những việc này, bụng dạ Triệu Tự Doanh có chút nôn nóng trước thềm năm mới liền bình ổn không ít, mọi người lại khôi phục cảnh tượng bình thường.
Việc thứ ba lại là phân chia thu hoạch tới từng trại trang viện các nơi. Lưu dân vất vả cả một năm, dần dần ổn định, theo uy thế bức ép dùng lợi dụ dỗ, cuối cùng muốn coi Nam Trực Lệ là nhà, đối với của cải sức người nhà mình này thì không được bóc lột quá ác, chí ít phải cấp cho chút ân nghĩa chỗ tốt. Chẳng hạn như nói phát thịt ăn hoặc cá để ăn tết, thậm chí pháo đốt lì xì cũng cần sửa sạon một chút, để bọn họ cảm thấy chút cảnh tượng ngày tết.
Nhưng đãi ngộ thế này là cho những trang viên lưu dân và trại làm việc chăm chỉ, nếu một năm qua mà một chỗ trại tụ tập lưu dân nào đó nhiều kẻ gây loạn, người trốn chết nhiều, rõ ràng không có chỗ tốt gì, thậm chí còn giải tán trang trại, phân chia lại.
Một hai năm trôi qua, các nơi lưu dân tụ cư còn có tá điền Triệu Tự Doanh vốn dĩ của đất này, xuất hiện một số người xuất sắc có bản lĩnh có năng lực quản được người, người thế này cũng phải tiến hành điều đi nơi khác, không được để bọn họ ở lại nơi cũ hình thành thế lực, phải tiến hành thay phiên.
Việc này cũng rườm rà vô cùng, cũng may Triệu Tự Doanh có sắp xếp vụng về nhìn như trò trẻ con. Đó chính là ở các chỗ trại lưu dân tụ tập, cùng với các nơi trong điền trang, dùng những ân huệ nhỏ kiểu như lương thực, vải vóc vân vân để dụ khiến lưu dân hoặc những tá điền tố giác và mật báo. Dựa vào điều này, Triệu Tự Doanh nắm chắc hết thảy đối với các chỗ trại tụ tập lưu dân, không đến mức không biết chút gì hoặc là điều tra tạm thời.
Rườm rà thì cũng có rườm rà, sau khi tiến hành thưởng phạt luân phiên, bụng dạ của đám lưu dân cũng ổn định lại, bọn họ bây giờ cũng không được gọi là lưu dân nữa, đã coi như tá điền trang khách của Triệu Tự Doanh.
Ba việc lớn này làm xong, cũng không phải nói là đã được sửa soạn ăn tết, cuối năm sổ sách nhà mình làm xong, còn phải chia tiền lời cho nhân mã các lộ ở Từ Châu. Mọi người cầm đao cưỡi ngựa ở bên ngoài sinh tử, cuối năm cũng không được bạc đãi huynh đệ, cũng may một năm nay, Từ Châu bên này thực sự là tích cóp từng tí bạc một, bên ngoài cũng có các loại lợi ích, lấy ra vô cùng thoải mái.
Vốn dĩ Từ Trân Trân muốn về Cảnh Sơn một lần, coi như về nhà mẹ đẻ thăm một chút, nhưng mang thai không tiện cử động. Nếu là con dâu nhà nghèo khổ, quay về thì cũng quay về rồi, trên Hoàng Hà kết băng dày, hai bên bờ lại đều bằng phẳng, ngồi xe ngồi kiệu vững vàng thuận tiện nhưng Từ Trân Trân là vợ của Triệu Tiến, mang đứa con nỗi dõi đầu tiên của Triệu Tiến, bây giờ cục diện Triệu Tự Doanh lớn thế này, việc này phải thận trọng.
Đến Vương Triệu Tĩnh cũng đích thân tới khuyên bảo, để Triệu Tiến lấy vạn toàn làm đầu. Cũng may gia chủ Từ gia bên phía Hoàng Hà là Từ Bản Đức tính tình cũng tốt, nhanh chóng mang con trai Từ Hậu Sinh cùng tôi tớ vân vân trong nhà đến thẳng châu thành Từ Châu bên này, dù sao ở chỗ này cũng có nhà cửa, Từ Trân Trân quay về bên này, coi như là về nhà mẹ đẻ rồi.
Trước khi hai người thành thân, rất nhiều người Từ gia đều tưởng rằng loại võ phu thảo mãng như Triệu Tự Doanh sẽ bò trên người Từ gia hút máu, nhưng không ngờ Triệu Tự Doanh lại mang đến cho Từ gia không ít danh tiếng.
Chẳng hạn nói bờ biển đông phủ Hòa An cũng chính là vùng đất một dải Hải Châu, bên đó là nơi làm ra muối phủ Hoài, đòi hỏi đối với nồi sắt cũng rất lớn. Bởi vì nồi sắt nấu muối, ăn mòn của nước biển và muối ăn vô cùng tệ hại, thay nồi sắt cũng rất thường xuyên, cho nên nồi sắt của Từ gia đối với bên này vẫn có mối làm ăn lớn.
Nhưng con đường Thảo Oa Tử gần nhất vốn trước kia bị Phùng gia nắm giữ, lại có Thảo Oa Tặc tập kích quấy rối, nồi sắt của Từ gia chỉ đành bán giá thấp cho những tiệm buôn có quen biết với Phùng gia và bãi muối. Những tiệm buôn này kiếm được mối lớn, Từ gia cũng chính là làm được chút lợi. Bây giờ thương lộ khai thông, mấy khâu trung gian đều tiêu trừ, lợi nhuận của Từ gia tăng hẳn thêm mấy lần, đây chính là cái lợi mà Triệu Tự Doanh mang lại.
Hơn nữa Triệu Tự Doanh cũng không có dùng không của cải của Từ gia, cho dù điều phái đưa tới thợ rèn và sắt thép nhưng đều là theo giá cả trả tiền, không có một chút mập mờ nào. Cũng có người không hiểu được, nói dù sao đều là thịt nấu trong nồi nhà mình, chia rõ ràng như vậy làm chi.
Nói là một nhà, thật ra vẫn là hai nhà, một khi làm những việc miễn phí không lợi lộc, người ta sẽ không muốn tận tâm tận lực, những thứ xưởng binh khí quan Đại Minh làm ra chính là tấm gương.
Triệu Tiến phân chia mọi thứ rất rõ ràng, sự việc cũng gọn gàng ngăn nắp, nhưng thái độ của Từ Trân Trân đối với việc này lại có chút kỹ càng. Lúc nàng gả về đây nói chuyện rất rõ ràng, nhưng trong lòng vẫn chút mấy phần dè chừng, sau khi thấy phong thái hành sự của Triệu Tiến, càng sợ đối phương nuốt luôn cả xương lẫn da Từ gia. Nhưng Triệu Tiến không có ý đồ này, hơn nữa còn phân chia rạch ròi, Từ Trân Trân lại có chút bất mãn, nhưng bây giờ đứa con trong bụng là khẩn yếu, những việc khác không còn để tâm nữa.
Tuy nói Từ Châu tháng chạp trời đông giá rét, chợ muối và những thứ khác cũng đều chững lại, nhưng xung quanh Hà Gia Trang tước sau vẫn có người bận rộn không ngừng. Các nơi như thôn Tiểu Thạch Đầu, Điền gia trang, thôn Lâm gia đều đang xây dựng rầm rộ, rất nhiều phòng ốc đều được mua giá cao, nhưng sau khi mua rồi không ở ngay mà mang hết các thứ dỡ xuống, vạch rõ phương viên nơi này. Trong các nhà kho phụ cận chợ tích chứa các vật liệu, đợi sau khi vào xuân sẽ bắt đầu xây dựng, đây đều là phân hiệu kho hàng tiệm buôn các nơi, hoặc là trạch viện của các hạng người có tiền có thể diện. Vốn dĩ nhà dân vách đất tất nhiên không hợp đòi hỏi của bọn họ, sửa chữa lại cũng không tốn bao nhiêu ngân lượng, chẳng qua là muốn một chút thoải mái thuận tiện.
Thương nhân trâu ngựa buôn rượu phất nhanh là Vương Tự Dương cuối cùng đã nghĩ thông suốt một việc, nhà mình phát tài vốn dĩ không ở trên thảo nguyên, cũng không phải là đám quân tướng biên trấn quan ải đó mà là ở Từ Châu rời rượu trắng Từ Châu, làm gì có nhà mình thế này.
Hơn nữa việc Triệu Tiến đến phủ Quy Đức san bằng giang hồ trên đất ấy cũng cho y rung động rất lớn, hiện giờ ngựa của Triệu Tự Doanh còn có một phần người cưỡi ngựa đều là Vương Tự Dương cung ứng. Lúc ấy cảm thấy đây chẳng qua là tới lui đắp nối ân tình, về sau phát hiện có lẽ không chỉ như thế, nếu tự mình leo lên không đủ nhanh, thì lợi ích tháng năm sau này có lẽ không ngoài những thứ hiện tại.
Vương Tự Dương giao việc buôn rượu và thu mua trâu ngựa trên thảo nguyên cho thân tín tâm phúc làm, việc khai thông mấu chốt biên tướng mình cũng không làm nữa, chuyên tâm ở bên phía Từ Châu thu rượu trù bị hàng, sửa soạn ở lâu dài nơi đây. Vì việc này, thậm chí còn tìm riêng tới hơn hai chục mã phu giỏi việc chăm sóc trâu ngựa gia súc, việc này đối với Triệu Tự Doanh mà nói có trợ giúp rất lớn.
Đối với việc định cư của người thương nhân buôn trâu ngựa này, Triệu Tự Doanh tất nhiên rất hoan nghênh, cho Vương Tự Dương hẳn một khu đất ở gần thôn Lâm gia, để y xây dựng chợ la ngựa lớn. Hơn nữa còn hứa hẹn dưới danh nghĩa Triệu tự Doanh lương thảo của các trang viên điền trại ưu tiên đúng giá cung ứng, những đối đãi này khiến cho Vương Tự Dương cảm thấy lựa chọn của mình không sai.
Đối với phía Nam Kinh, Triệu Tự Doanh không có một chút thả lỏng. Mấy con đường Nam Kinh đến Từ Châu đều bố trí người theo dõi, có chút động tĩnh liền phải hồi báo, cho dù đối phương cũng có lẽ sẽ đi về nơi khác sau đó vòng đến Từ Châu, nhưng những phòng bị nên làm thì cũng phải làm.
Đội Nội vệ hoặc công khai hoặc ngấm ngầm phái đến Nam Kinh đều không có nghe ngóng được gì, bởi vì ở đó mọi người không thông thuộc đất ấy, quan sai quan binh và đinh tráng nhà giàu nuôi quá nhiều, không cẩn thận làm lộ là chạy không thoát được, nhưng quá thận trọng thì có nghĩa là cái gì cũng không tra được.
Tiến triển chân chính là do Vương Triệu Tĩnh và Tôn Giáp đạt được. Vương Triệu Tĩnh viết thư cho trưởng bối của mình ở Nam Kinh, bởi vì giao tình của Vương Hữu Sơn, những thân bằng này rất nguyện ý giúp đỡ Vương Triệu Tĩnh. Về phía Tôn Giáp thì là ở Nam Kinh có không ít bạn làm ăn, làm ăn trên địa bàn Nam Kinh nhất định phải giao tế này kia với Đông Xưởng Cẩm Y Vệ, tin tức tất nhiên cũng không ít.
- Đại ca, Cẩm Y Vệ Nam Kinh vốn chính là mấy chủ quản Thiên hộ. Gần đây lại phái một tay Chỉ huy Thiêm Sự qua, người này tên gọi là Mã Xung Hạo. Theo như lời nói của người bên đấy, tên Mã Xung Hạo này là người phe cánh của Trịnh Qúy phi, mắt thấy Thái tử định ra rồi, Trịnh gia cũng bắt đầu thất thế. Có khi tên Mã Xung Hạo này cũng không đứng được chân ở Kinh sư cho nên đến Nam Kinh này.