Nhưng thế nào cũng không ngờ được rằng, vụ làm ăn này lại do Triệu Tự Doanh làm, một đám ác nhân hung thần ác sát vũ đao lộng thương này làm ra, điều này căn bản không cách nào chắp nối được với nhau. Theo ông ta thấy, ác đồ vũ phu như Triệu Tự Doanh cũng tức là làm chuyện buôn bán kiếm tiền như giết người cướp của, cưỡng bức lừa gạt, còn chuyện làm ăn hào phóng tinh tế như dùng lương thực đổi rượu, thu hút lượng lớn lương thực, vốn dĩ không làm được.
Nếu không phải vị cai đầu đường thủy này uy danh đủ cao, vị Chu quản sự kia lại còn cầm ra mấy khoản tiền tới, Liên Bình An thậm chí còn tưởng rằng bị người khác kết phường lừa bịp.
Ý tứ khiến Chu Học Trí đến tìm Liên Bình An cũng rất đơn giản, sau này Triệu Tự Doanh sẽ thu mua lương thực ở chỗ Liên Bình An, thông qua đường thủy và đường bộ để vận chuyển tới Từ Châu và Bi Châu, vận chuyển đường thủy sẽ do vị cai đầu này bao thầu, còn trên đường bộ thì không cần phải nói.
Thiếu bớt một khâu trung gian, hai bên thẳng mặt trao đổi nên đôi bên đều có rất nhiều chỗ tốt, vị cai đầu đó chắc là đã đào góc tường tào vận nhà mình, điều này cũng chỉ ngầm hiểu không nói.
Làm ăn bàn đến bước này rồi, Liên Bình An mới biết đối phương hóa ra là thần tài của mình. Đám “ác đồ” mấy ngày nay đánh nhau ầm ĩ, đầu người ném vào sân nhà mình, khiến mình phải khiếp sợ này hóa ra là thần tài được ca ngợi để mình phát tài, hơn nữa tiếp theo, mình có khi còn kiếm được nhiều hơn.
Phía giang hồ cũng quả thực có mối làm ăn, kiếm được cũng không ít, hơn nữa còn thuận tiện này kia, nhưng giờ muốn kiêm cả hai bên đã là chuyện không khả năng, có chỗ tốt khác gì thì cũng đành nhận thôi.
Đại sứ kho hàng Liên Bình An cũng là nhân vật từng trải khôn khéo, vừa nghĩ thông điều này, ở trong tửu lầu liền xúc động nói.
- Lương thực nhất định phải cấp cho hãng xe Vân Sơn, cho người khác ta không yên tâm.
Quyết định xong điều này, dĩ nhiên đã giảng hòa, cũng coi như tất cả đều vui, sau đó Chu Học Trí lại nói chuyện mở quán bán rượu Hán Tỉnh, mời vị Liên đại sứ này đóng góp cổ phần, mở quán quả thực rất dễ dàng, chuyện này lập tức được thông qua.
Giao thiệp với Đại sứ kho hàng Liên Bình An, giống như giao thiệp với phủ nha, huyện nha, nếu vừa bắt đầu mình đã thể hiện rõ là cùng phường làm ăn, có lẽ sẽ được đối đãi hòa khí. Nhưng lão đại như Liên Bình An sẽ nghĩ ngươi là người nơi khác tới, không chỗ dựa lại có mối làm ăn thu được nhiều lợi nhuận như vậy, có lẽ sẽ có tâm tư thâu tóm, nhưng hiện giờ, đã nhìn thấy thực lực và lợi hại của Triệu Tự doanh, đương nhiên sẽ ngoan ngoãn hợp tác làm ăn.
Về vị Viên ngoại lang của phân ti Hộ bộ, Vương Triệu Tĩnh đã dâng lễ trọng lên, quan viên như ông ta, ở cửa sông Thanh Giang vốn ở tít trên cao, núi vàng biển bạc cuồn cuộn chảy trong tay, vốn dĩ không để ý tới những chuyện tranh đấu trong giang hồ, bên này dâng lễ trọng lên, thể hiện tôn kính, ông ta cũng mặc kệ thế sự.
Bên phía Tần thủ bị Sơn Dương cũng theo thường lệ trước đây có một phần dâng lên, hãng xe Vân Sơn cũng có một món hoa hồng cho y, y chỉ có cảm tạ không ngừng với điều này.
Tri phủ Hoài An, Tri huyện Sơn Dương, Thủ bị Sơn Dương, Đại sứ kho hàng, đây chính là thế lực chủ chốt trong quan trường ở cửa sông Thanh Giang, họ ai nấy đều tỏ vẻ tiếp nhận chuyện Triệu Tự doanh tiến vào cửa sông Thanh Giang, chứng tỏ đại cục gần như đã định rồi, bởi vì vũ lực giang hồ đã bị đánh phục hoàn toàn.
Từ khi bắt đầu làm đến lúc kết thúc, tổng cộng chưa đến mười lăm ngày, nhưng lại nắm được cửa sông Thanh Giang to lớn như thế trong tay, giờ đã không còn ai phản đối Triệu Tự Doanh tiến vào.
Đương nhiên, Triệu Tự Doanh còn cần xây dựng nề nếp của mình ở cửa sông Thanh Giang. Khiến cho rất đông tiệm buôn, kho hàng cùng mấy chục vạn dân chúng thật sự nhận ra được có mặt của Triệu Tự doanh, thật sự kính sợ và phục tùng từ tận đáy lòng, điều này đều phải có thì giờ, đều có bề bộn công việc phải giải quyết, có điều, hình dáng đại thể bên ngoài đã hình thành.
Sau khi hai bang xa phu Sơn Đông và Hà Nam giải tán, đám phu xe chưa từng sống những ngày tháng tốt đẹp như dự đoán. Họ cho rằng sau khi không còn bang xa phu bóc lột thì lấy được giá cao hơn, lấy được đúng giá đám phu xe Sơn Đông, Hà Nam đã định trước đây, theo cách nghĩ giản dị của không ít người. Ta đi kiếm sống, giá tiền thấp hơn một phần mười so với bang xa phu, nhưng giờ không cần nộp phí thường lệ, chung quy vẫn kiếm được nhiều hơn.
Không ngờ giá tiền nha hành đưa ra sau khi cắt xén còn thấp hơn bang xa phu lúc trước, muốn làm hay không làm, bao nhiêu phu xe đang chờ đợi nhận việc, còn thiếu chỉ mình ngươi à? Muốn ganh đua thì tức là thích ăn đòn, một xa phu trơ trọi như ngươi, còn trong nha hành lại nuôi bảo tiêu hộ viện.
Hai ngày mà đám phu xe Hà Nam và Sơn Đông giải tán, còn có Nha hành muốn thu nạp xe ngựa và xa phu dựng lên đội xe riêng của mình, còn có người uy danh cao trong đám phu xe, muốn tự xây dựng lại một bang xa phu.
Sau khi Triệu Tự Doanh lộ ra cao chót vót, tất cả mọi người đều rụt đầu lại, sau đó, đám phu xe ý thức được bọn họ chỉ có một chỗ để đi, đó chính là hãng xe Vân Sơn.
Mấy nha hành lớn nơm nớp lo sợ, điều kiện của đoàn xe Vân Sơn, bọn họ cảm thấy quá hà khắc, nhưng thế lực cường mạnh như Triệu Tự doanh lại không đắc tội nổi, nên vẫn giữ im lặng. Không có nha hành quen đường quen cửa ra mặt, đội xe của ngươi cũng không có nhiều việc kéo hàng chở thuê kiếm sống, tóm lại là phải ngồi xuống bàn bạc. Hiển nhiên, nếu phía Triệu Tự Doanh dùng sức mạng chèn ép thì cũng chỉ đành cắn răng mà nhận thôi, tuy nhiên đó là con đường cuối cùng.
Bất ngờ là, Triệu Tự Doanh vẫn chưa hề tới tìm họ gây rắc rối, chỉ thu nạp xe ngựa và phu xe, sau đó, cũng không có những công việc như nha hành nghĩ, tất cả mọi người đều bận rộn khí thế ngất trời.
Vụ làm ăn lớn đầu tiên của hãng xe Vân Sơn chính là vận chuyển lương thực đi Từ Châu, sau đó, kho Thường Doanh vì xây dựng kho lương nên cần thuyên chuyển, rất nhiều xe ngựa bận rộn không ngừng ở đó.
Hai vụ làm ăn này đã khiến hãng xe Vân Sơn gom sạch, thậm chí nha hành không tìm được xe ngựa tới nhận việc, điều khiến nha hành không ngờ tới là, trong tình hình Triệu Tự Doanh không dùng vũ lực, người chịu thua trước lại là mình, mọi người để còn được tiếp tục làm ăn, đành vuốt mũi làm theo điều kiện của đoàn xe Vân Sơn.
Tất cả đều rất hiệu quả, các thế lực ở cửa sông Thanh Giang đều cảm thán nhanh chóng của Triệu Tự doanh, rõ ràng là thế lực mới củng cố, nhưng lại bắt đầu vận hành quen thuộc lề lối. Cửa sông Thanh Giang vô cùng phồn hoa, người người đều rất bận rộn luôn tay, nhưng so với những người tới từ Từ Châu thì đã trở thành đồ lười biếng đi lại chậm chạp.
Hãng xe Vân Sơn nhanh chóng bận rộn, quán rượu Vân Sơn cũng bắt đầu được xây dựng, mọi người lúc này mới biết, té ra danh tửu Hán Tính chính là thứ đồ làm ra của Triệu Tự Doanh. Khiến mọi người ngoài kinh ngạc ra còn thấy rất kỳ quái, Triệu Tự Doanh rốt cuộc là thế lực thế nào, lại dám vũ đao lộng thương đánh giết, lại còn làm các vụ buôn bán thành thục như thế, thực sự rất mới mẻ.