Trong suốt lúc chiêu mộ gia đinh, bọn huynh đệ của Triệu Tiến bắt đầu hiểu ra được để tâm phòng bị của Triệu Tiến là chính xác, nhưng chuyện xảy ra kế tiếp cũng khiến cho bọn họ cũng bắt đầu chán ghét đề phòng.
- Chiêu mộ không được người cũng tốt, bảo cho Triệu Tiến đó biết, Từ Châu này không phải Từ Châu của một mình hắn.
- Người trẻ tuổi không biết trời cao đất dày. Đợi chuyện lần này qua đi, tìm người tới nói với hắn, muốn làm được việc thì không rời khỏi được chúng ta.
-... Cục diện lớn như cửa sông Thanh Giang kia, một nhà hắn nuốt hết chỉ sợ nghẹn chết, vẫn là nên đưa cho những người già dặn chúng ta...
Lời lẽ khắp nơi thông qua đủ mọi đường lối truyền tới bên phía Hà Gia Trang, Cát Hương và Thạch Mãn Cường nổi giận không cần nhắc tới, ngay cả trầm ổn như Trần Thăng cũng mắng một câu "khốn khiếp", chỉ có Đổng Băng Phong bên đó có chút lúng túng, bởi vì chỗ Từ Châu vệ cũng có cùng chủ ý như vậy. Trước giờ trưởng nam quân hộ Từ Châu vệ, dư đinh đều phải làm nông, học nghề hiện giờ học võ múa đao xách thương cũng nhiều rồi, chính là bởi vì Triệu Tự Doanh ở bên ngoài đánh hạ được địa bàn. Lúc trước những người tập võ này ra ngoài xông xáo đều chia được chỗ tốt, đội Tuần diêm gì đó kia đều dựng nhà mới mua ruộng đất, tất cả lẽ dĩ nhiên phải bắt chước học theo.
Tuy nói trong chuyện chiêu mộ gia đinh này, khắp chốn Từ Châu mỗi người đều ôm lòng dạ riêng, nhưng trong chuyện cửa sông Thanh Giang bên này, mọi người lại nóng vội gấp gáp.
Cửa sông Thanh Giang to như vậy nói là trên tay Triệu Tiến, nắm chặt trong tay, chẳng qua là suy nghĩ như thế. Không phải nói hắn không muốn để cho kẻ khác sang, kẻ nào cũng sang không được.
Nơi đó vẫn là ra vào tự tiện, nhưng muốn sang đấy phát tài, muốn đi chia lời lãi những việc buôn bán giang hồ lợi nhuận sâu dày kia, không có đồng ý của Triệu Tự Doanh, đi cũng là tay trắng.
Triệu Tự Doanh bên kia chiêng trống rùm beng chiêu mộ tân đinh, tất cả lại bảo con cháu nhà mình tránh né, hiện giờ đi cũng là xấu hổ, nhưng Triệu gia và Trần gia trong thành còn có Đổng gia bên phía Từ Châu vệ thì phải ân cần nịnh hót. Con cái mấy nhà này lòng dạ ngay thẳng, đều là hiếu tử, cha nói gì đều nghe nấy.
Vốn ban đầu Triệu Chấn Đường, Trần Thăng cũng không tức giận với những kẻ này, cũng đóng cửa xem như không thấy, còn về bên phía Đổng Cát Khoa, đều là bậc đồng liêu cũng chỉ đành ứng đối không mặn không nhạt.
Nhưng lúc chiêu mộ tân binh bên này sắp hoàn tất, mấy vị trưởng bối Triệu gia, Trần gia, Đổng gia bắt đầu mở cửa gặp khách rồi. Mọi người cũng cảm thấy bình thường, giao tình ở Từ Châu tựu chung vẫn phải giữ gìn, đứa con thích đùa giỡn, kẻ làm cha phải ra mặt để cứu vãn một phần.
Tiệc rượu thật cũng không nhiều, phóng tầm mắt khắp Từ Châu như nay, cũng không mấy người có đủ thân phận được ngồi cùng bàn với mấy vị này uống rượu, chẳng có gì khác ngoài mấy vị thân sĩ cường hào lớn nhỏ ủy thác mấy vị nhà giàu có danh vọng ra mặt mà thôi.
Mấy bữa tiếp theo, tất cả đều có được một tin đồn, trưởng bối ba nhà đều nói cùng một ý. Không được bạc đãi người nhà mình, không được bạc đãi bà con bán mạng, những người này nhất định phải chiếu cố cho chỗ tốt, không lý nào đứa con đánh sống đánh chết trong Triệu Tự Doanh, trong nhà một chút chỗ tốt cũng không được chia.
Lời này tất cả đều nghe rất êm tai, nhưng suy ngẫm kỹ càng lập tức thấy không ổn, ý này không phải là chỉ có con cháu dốc sức trong Triệu Tự Doanh mới có thân phận lấy được phần chỗ tốt này sao?
Bằng vào cái gì? Con cháu trong Triệu Tự Doanh ra ngoài đánh nhau, con cháu chính nhà mình ra ngoài chẳng lẽ không phải ra ngoài đánh nhau? Lời oán hận nổi lên bốn phương. Vào lúc này, thì không có người nào sẽ nhắc đi đánh bên ngoài, thường thường là kẻ khó đánh nhất đều bị sức mạnh của Triệu Tự Doanh san bằng, quan phủ cũng bị Triệu Tự Doanh bắt làm theo, chỉ để cho bọn họ làm chuyện giữ gìn thu dọn tàn cục.
Tuy nhiên người nghĩ tới không nhớ được chỗ tốt, tất cả chỉ nhớ vất vả của bản thân, nhớ ơn thì không có, lời oán độc lại không ít, cũng có người kêu la.
- Tiến gia đối với chúng ta như thế, lòng dạ các hương thân đều nguội lạnh cả. Bên ngoài cũng không cần trông chừng cho Tiến gia nữa, rút hết về Từ Châu đi thôi!
Nói thì chỉ nói cho có, lại không người nào thật sự đi làm như vậy. Ở Từ Châu tủi thân uất nghẹn mấy chục năm rồi thật vất vả mới có trường diện ở bên ngoài, vừa được an trí con cháu, vừa được phát tài, ai nỡ vứt bỏ.
So với những chuyện nhức đầu đó, cử nhân Thái Chính Đức thì âm thầm không lên tiếng đưa mấy đứa con cháu học võ nhà mình tới Triệu Tự Doanh bên này, còn mang theo lời rất rõ ràng. Nói xin ra roi cho Triệu Tiến, mặc kệ có phải là làm gia đinh hay không. Còn Trâu tú tài của Trâu gia trại lại là một người vui vẻ náo nhiệt nhất, hai đứa con nhà y đã sớm được gọi trở về, một người phái ra ngoài, một người ở trong nhà thao luyện hương dũng.
Triệu Tự Doanh làm việc có một quy luật tất cả đều biết rõ, đó chính là hoặc không làm, hoặc sẽ thẳng một mạch liên tục không ngừng, lần này cũng là như vậy.
Vào lúc mọi người còn đang nhốn nháo, mệnh lệnh thứ hai của Triệu Tự Doanh hạ xuống, lời lẽ cũng đường hoàng. Nói mọi người nuôi dưỡng đoàn luyện hộ vệ, những người này mỗi ngày phải hao phí lương tiền, vả lại không lẽ nào đem đi trồng trọt, cũng bằng với giảm bớt người làm công. Đây khiến cho gánh nặng mỗi nhà cũng quá nặng rồi. Vì đồng cảm với nỗi khổ của mọi người, Triệu Tự Doanh thu xếp tráng niên nam đinh thủ vệ khắp nơi. Những hán tử khỏe mạnh này thành một thể thống nhất do Triệu Tự Doanh sai phái, về phần lương bổng hao phí, sĩ thân cường hào trên đất của mình chỉ cần phải gánh vác nửa con số đó là được rồi.
Cách này thoạt nhìn là giảm bớt không ít gánh nặng cho nơi này, nhưng ai lại nhìn không hiểu ý tứ bên trong đó, đây là muốn đao binh hộ thân của mọi người vứt đi toàn bộ, sau đó đổi thành người của chính Triệu Tiến, sau khi trải qua lần này, mọi người đều phải chịu Triệu Tự Doanh tùy ý nắn bóp rồi.
Khắp chốn lập tức ầm ĩ, đây thật sự là không nhịn được nữa. Sĩ thân có công danh, cường hào không có công danh, liên thủ lẫn nhau, tới khắp nơi khẩn cầu, thậm chí có người đi thẳng tới bên ngoài doanh trại Triệu Tự Doanh ở Hà Gia Trang quỳ khóc. Nói Triệu Tự Doanh tiền đồ như vậy, ngàn vạn lần không cần ra chiêu trò mờ ám tự mình làm sai, bị người ngoài Từ Châu nhìn vào chê cười, làm trì hoãn cục diện lớn như hiện giờ.
Khác với những thân sĩ địa chủ này, những kẻ giang hồ như Khương Mộc Đầu này nhìn đã hiểu rất rõ, từ đầu đến cuối không có bất kỳ dị nghị nào. Bọn họ sớm đã nói rõ với Triệu Tiến, Tiến gia muốn tiểu nhân bên này làm cái gì, nói một tiếng mặc kệ làm được không, tiểu nhân tuyệt không nhiều lời. Thật sự Triệu Tiến ủng hộ cho bọn họ cũng rất đầy đủ, con cháu sang đây, những cái khác thì giữ lại. Những người giang hồ này sở dĩ làm như vậy, là bởi vì bọn họ biết sức mạnh Triệu Tự Doanh lớn cỡ nào, biết Triệu Tiến đáng sợ ra sao.