Với những đại họa long trời lở đất kế tiếp, nguyện vọng này liệu có thể đạt được sao? Liệu dáng vẻ vương triều hôm nay càng đạt thành nguyện vọng này tốt hơn sao?
Bất kể nói thế nào, nên tới đã tới, như vậy kế tiếp cũng không cần phải nghĩ ngợi lung tung, cũng không cần phải cẩn thận dò xét, cứ mạnh mẽ bước từng bước là được.
Sau khi quyết định đi cửa sông Thanh Giang, khắp nơi trong Triệu Tự Doanh lập tức chuyển động, lần này Đổng Băng Phong lưu lại trấn thủ, đi cùng có đội nhân mã và sáu đội đội Thân Vệ, cùng với ba mươi người trong đội Nội Vệ, gần ba trăm người cưỡi ngựa. Ba trăm kỵ binh ở một vùng Từ Châu, phủ Hoài An, phủ Dương Châu được coi là một sức mạnh cường đại, dù có đánh không lại cũng hoàn toàn nắm chắc cơ hội xông ra chạy thoát.
Ba trăm người cưỡi ngựa chỉ cần mang theo lương thảo đủ dùng một ngày, bởi vì trang viên khách điếm ven đường hoàn toàn cung cấp được thức ăn cho người và ngựa, điều này cũng có can hệ đến giàu có đông đúc dọc theo Vận Hà. Triệu Tiến trên lộ tuyến Từ Châu và phủ Hoài An đã uy danh hiển hách, bao nhiêu người nguyện ý mời bọn họ đến ăn không ở không, huống chi Triệu Tự Doanh cũng không chiếm tiện nghi, vẫn trả ngân lượng đầy đủ.
Trước khi lên đường, Triệu Tiến cố ý đến chỗ Từ Trân Trân, vốn ngoại trừ ngày sinh nở, ngày hôm sau phu thê đã được gặp mặt, nhưng mọi người nói Triệu Tiến trên người sát khí máu tanh quá nặng, sản phụ sau sinh suy yếu, rất dễ bị kinh hãi. Kết cuộc mãi đến ngày thứ ba hai người mới được phép cách bình phong gặp mặt. Sau đó, Triệu Tiến bực bội phá bỏ bình phong, mọi người cũng chỉ ởsau lưng nhắc nhở, ở trước mặt tuyệt không dám nói lời nào.
So với Triệu Tiến vui sướng, việc che dấu ánh nhìn bản thân của Triệu Chấn Đường và Hà Thúy Hoa khiến Từ Trân Trân có chút buồn bã. Nàng đối với đứa con đầu lòng là nam hay nữ cũng rất coi trọng, hơn nữa Triệu gia và Từ gia đều là gia nghiệp lớn như nay, tầm quan trọng của nam tử thì càng không cần nhắc rồi.
- Phu quân đi giải tỏa phiền muộn cũng tốt…
- Không cần nói những lời nhàm chán như vậy. Ta đi làm chính sự, đợi chợ lớn kia làm xong, những thứ khác không nói, những dụng cụ bằng sắt của nhà nàng liền bán được đến Giang Nam rồi.
Triệu Tiến bực mình cắt đứt lời Từ Trân Trân, nữ nhân quá mức nhạy cảm, tâm sự thật sự là quá nặng.
Hắn nói như vậy, Từ Trân Trân khẽ cười, Triệu Tiến lập tức hiểu rõ, nhìn nhìn đứa con bé nhỏ được bọc trong tã lót, quay đầu nói.
- Nàng ở nhà chớ nên suy nghĩ lung tung. Nói rõ với nàng, thứ nhất hai ta còn sinh tiếp được, thứ hai nàng cho dù sinh con trai, lần này ta cũng phải đi cửa sông Thanh Giang, hai ta không chỉ mãi ở Từ Châu nhỏ bé này.
Lần này Từ Trân Trân cười rất vui vẻ, Triệu Tiến cũng cười, đây cũng không phải là những lời dụ dỗ, mà chính là suy nghĩ trong lòng, dĩ nhiên nghĩ sao nói vậy.
Từ Trân Trân nói
- Phu quân, chàng còn chưa đặt tên cho con trẻ.
Phong tục Từ Châu, tên của đứa nhỏ phải do ông bà đặt, nhưng Triệu gia cũng không giống với gia đình tầm thường. Trẻ nhỏ nhà người còn ngây thơ vô tri, Triệu Tiến đây đã dẫn dắt một đám huynh đệ làm lên sự nghiệp lớn như vậy, Triệu Chấn Đường và Hà Thúy Hoa chỉ nói để Triệu Tiến làm chủ, Từ Trân Trân vì điều này còn có chút hiểu lầm, cho rằng sinh con gái, khiến cha mẹ chồng thất vọng, đến tên cũng không muốn đặt.
Triệu Tiến ho khan hai tiếng, thời khắc này hắn có chút xấu hổ, Triệu Tiến vẫn chờ cha mẹ tới đặt tên cho con gái, mặc kệ trước đây hay là hiện tại, hắn thực chưa từng trải qua, cũng không ý niệm gì, những cái khác khôn khéo vô cùng, ở mặt này lại thật hồ đồ.
Không tham gia coi như không tham gia, một khi mở đầu, liền trở nên khó khăn vất vả.
- Triệu Dĩnh tên này không tốt, Triệu Vi tên này trùng rồi, Triệu Lệ rất phàm tục.
Từ Trân Trân vốn cảm thấy "Triệu Vi" tên này không tệ, nhưng không nghĩ Triệu Tiến bỏ ngay, hơn nữa nghĩ cặn kẽ, phu quân nhà mình dường như chưa nhắc qua tên Triệu Vi, chẳng lẽ lại là có hồng nhan tri kỷ bên ngoài.
Một cái tên kỳ thật không có ý nghĩa gì, nhưng ở trong trí nhớ của Triệu Tiến đã nghĩ như vậy, tự nhiên muốn loại bỏ, hắn không nghĩ đến, đã khiến Từ Trân Trân nghi thần nghi quỷ.
- Triệu Phượng cái này hay, nàng thấy sao?
Triệu Tiến vắt óc suy nghĩ nửa canh giờ, lầm bầm lầu bầu đến miệng khô lưỡi khô cứng rồi, cuối cùng cũng nghĩ ra cái tên coi như cũng được.
Nghe được tên này, Từ Trân Trân nhất thời không nói gì, nàng biết Triệu Tiến là một võ phu, nhưng bình thường nói chuyện lại không cảm thấy Triệu Tiến thô bỉ khiếm nhã, có lẽ sẽ không diễn giải điển tích, nhưng rõ ràng có vẻ xem qua rất nhiều loại sách, chỉ có điều lần đặt tên này ngược lại khiến Từ Trân Trân cảm thấy bản thân đã nghĩ sai rồi.
So với tên Triệu Dĩnh, Triệu Vi trước đó, Triệu Phượng cũng không khỏi quá phàm tục, hơn nữa đôi phượng hoàng trống mái, phượng rõ ràng là giống đực, không cần nhắc đến điều này, thì vốn ở thôn quê thường đặt tên "Phượng" cho con gái, bởi vì đặt nhiều, cho nên không khỏi có chút tầm thường thô bỉ.
Chẳng lẽ phu quân không thích con gái, cho nên đặt cái tên như vậy? Ý nghĩ này vừa chợt lóe đã bị phủ nhận, bộ dáng buồn rầu vừa rồi, Từ Trân Trân đều thu hết trong tầm mắt, một loạt tên rất hay không phải là không tốt, thì là trùng tên, chẳng qua mất khí lực lớn như vậy để nghĩ ra tên "Triệu Phượng", thật không biết nói gì cho tốt.
Từ Trân Trân vừa muốn nói chuyện, lại nhìn đến Triệu Tiến vẻ mặt yêu thích nhìn chằm chằm bé gái trong tã lót, loại vui mừng và từ ái này không lẽ nào là giả được, mắt thấy vẻ mặt này, Từ Trân Trân đột nhiên không muốn tranh luận, chỉ nói.
- Nếu phu quân chọn tên này, vậy dùng cái này đi, dù sao sau này cũng phải theo họ chồng.
Nghe vậy, Triệu Tiến lại nghiêm mặt, lắc đầu nói.
- Triệu gia không cái quy củ này, nữ nhi của ta là họ Triệu, gả đi cũng là họ Triệu.
Từ Trân Trân che miệng khẽ cười, cũng không tranh luận cái này.
Dọc theo sông một đường xuôi xuống phía nam, qua Bi Châu, Túc Thiên, Đào Nguyên, Thanh Hà, qua sông là tới được cửa sông Thanh Giang, suốt đường đi không dùng đến đồ mang theo, thậm chí còn thêm nhiều đồ hơn.
Mỗi lần đến một nơi, phú hào nơi đó đều tranh giành tiếp đãi, nếu không phải Triệu Tiến vội vã lên đường, mỗi một nơi dự tiệc uống rượu đều phải tốn vài ngày, mặc dù như vậy, Triệu Tiến và bọn huynh đệ cũng không sao ngủ ngon, người muốn diện kiến ở các nơi mỗi lần đều phải xếp hàng đến khuya.
Cho dù hai mắt vằn tơ máu cũng phải tiếp đãi, mấy hộ cường hào ở Túc Thiên, Đào Nguyên và Thanh Hà cũng không giao thiệp nhiều với Triệu Tự Doanh, nhưng sau này không thiếu được phải chạm mặt, trước gặp chút cũng tốt.
Cát Hương trên đường đi nói.
- Đại ca, trước đây chúng ta cho bọn họ chỗ tốt, kết cuộc bọn họ tính kế đề phòng, nay chúng ta dùng thủ đoạn cứng rắn, lại tiếp đón, nịnh bợ, những kẻ hám lợi này, quả nhiên không được cho chúng chút thể diện.
Không đợi Triệu Tiến trả lời, Trần Thăng đã lên tiếng.
- Đó là vì chúng ta đủ mạnh, lúc này không giống trước kia.
Phủ Phượng Dương là chỗ đặt Trung Đô, thuộc nam Trực Lệ tạo thành một thể, rất ít giao thiệp với các châu huyện phủ khác bên ngoài, đối với đại bộ phận châu huyện phủ Hoài An mà nói, chúng hiện bị Từ Châu và Triệu Tự Doanh kẹp ở giữa, chẳng khác gì bị cuốn vào địa phận thế lực của Triệu Tự Doanh.
Quan phủ còn dễ nói, Lại mục, sai dịch đều hưng trí bừng bừng tính toán làm sao khiến Triệu Tự Doanh bao hết lương sai, món lợi mọi người chia nhau, còn đám thân sĩ cường hòa phía dưới thì khẩn trương dị thường, lo sợ chờ đợi tin tức, không biết Triệu Tiến xử trí họ thế nào. Theo mọi người, hạ du Hoàng Hà một đầu một đuôi Triệu Tiến đã chiếm đóng, như vậy phần trung du sớm muộn gì cũng muốn nuốt nốt.
Triệu Tự Doanh lớn như vậy, phản kháng cũng phản kháng không nổi, hơn nữa mọi người cũng nghe được đủ loại tin đồn từ các nơi, nào không còn tính mạng, nào thiếu nợ âm phủ mấy ngàn mấy vạn lạng, những thứ này đều là vết xe đổ, nếu sớm muộn gì cũng phải cúi đầu, vậy không bằng tranh thủ cho mình cơ hội tốt. Nhưng cơ hội tranh thủ, cũng chỉ có lấy lòng vào thời điểm Triệu Tiến đi qua, nếu như vậy, liền không để ý đến đoàn người Triệu Tiến nghỉ ngơi có tốt hay không.
Sau khi tới cửa sông Thanh Giang, đoàn người Triệu Tiến liền nghỉ ngơi và chỉnh đốn ở hãng xe Vân Sơn, nơi đó hiện đã gần giống với doanh trại Triệu Tự Doanh ở Hà gia trang, hết thảy quy chế đều rất kiện toàn.
Phí xây dựng cải tạo nơi này lớn hơn Từ Châu rất nhiều, nhưng tiến độ cũng nhanh hơn rất nhiều, bởi vì ở cửa sông Thanh Giang cho dù nhân lực hay vật tư, đều đầy đủ hơn so với Từ Châu gấp trăm lần.
Buổi tối lúc nghỉ ngơi, bọn huynh đệ ngồi quây quần, sau khi hàn huyên mấy câu về tình hình gần đây, Trần Thăng gợi chuyện.
- Triệu Tiến, từ khi khuê nữ nhà huynh sinh, nhà đệ cũng bắt đầu thúc giục đệ thành thân rồi. Còn nói, nhanh chóng sinh con còn kịp, đệ cũng nghe đến chán ngán. Sau mới hiểu được, trong nhà là hi vọng đệ sinh con trai, cưới khuê nữ nhà huynh.
Vương Triệu Tĩnh cầm quạt nhẹ phất, mỉm cười, Lưu Dũng buồn bực không cất tiếng, Cát Hương và Thạch Mãn Cường ho khan, xấu hổ nói, cha mẹ nhà mình cũng thúc giục như vậy.
Trần Hoảng nói gọn gàng dứt khoát.
- Huynh đệ chúng ta định hôn cho tụi nhỏ, con của đệ cưới khuê nữ nhà huynh, khuê nữ nhà đệ lại gả cho con trai nhà huynh, đây là chuyện tốt, thân càng thêm thân. Tuy nhiên bây giờ còn không đáng làm như vậy, chúng ta cái tuổi này, tháng ngày sau này còn có bao nhiêu năm, đến lúc đó nói vẫn kịp, hiện làm những thứ đó, cũng quá mức tính toán rồi.
Thái độ này của y cũng thay mặt cho thái độ của mọi người, nụ cười của Vương Triệu Tĩnh mang theo chút tán thưởng và vui mừng, Lưu Dũng là che dấu kích động của bản thân.
Triệu Tiến vỗ vỗ bờ vai Trần Thăng, sau đó trầm tư, trầm tư một hồi lâu mới mở miệng nói.
- Mọi người tuổi tác cũng không nhỏ, nên nhanh chóng thành thân. Huynh xem mấy người các đệ cũng không có tình đầu ý hợp, huynh làm chủ cho các đệ cũng không tính là chia ương rẽ thúy.
Thạch Mãn Cường tiếp lời.
- Đại ca huynh nói là được, cha đệ cũng nói muốn để huynh làm chủ chuyện này.
Trần Thăng, Cát Hương và Lưu Dũng đều gật đầu, Vương Triệu Tĩnh đem quạt gập lại, Triệu Tiến nói.
- Mấy hộ giàu đại tộc không cần, có lẽ nhà họ có tiểu thư ngoan hiền, còn cho được một phần của hồi môn. Nhưng những thứ tốt ấy cũng không phải ăn không, tháng ngày sau này lúc đã ngả bài, chúng ta làm sao đối đãi với những thân tình này? Nếu nặng bên này nhẹ bên kia, những người khác thấy thế nào, có hay không khuấy động những chuyện dư thừa khác? Các đệ phải nghĩ kỹ, giải pháp huynh cho các đệ, chính là cưới hộ nhỏ, không có “rễ sâu” không có chỗ dựa.
Không đợi những người khác mở miệng, Triệu Tiến đã khoát tay, nói tiếp.:
- Huynh biết huynh cưới đại tiểu thư Từ gia là hộ lớn nhất ở Từ Châu chúng ta, nhưng huynh không nể mặt, Đại Hoảng không nể mặt, nhưng mấy người các đệ, huynh thấy khó làm vậy được. Đến lúc đó khó xử, chi bằng phòng bị trước đi.