- Quan quân sao lại đấu đá lẫn nhau, là do Triệu Tiến làm.
Giọng nói của Thi Bình Ngao vẫn rất nhẹ.
Lần này Tần thủ bị Sơn Dương nghe thấy rất rõ, đôi mắt vốn đang trừng lên suýt nữa vọt ra cả hốc mắt, một tên côn đồ tới từ Từ Châu lại giết chết một trong những doanh trại thiện nghệ nhất dưới trướng Phó tổng binh Lang Sơn, mặt trời mọc từ đằng tây hay sao?
Tần thủ bị Sơn Dương chưa từng nhìn thấy cảnh đời, luôn yên ổn với hiện trạng ở cửa sông Thanh Giang, nhưng cũng ít nhiều nghe thấy các loại tin tức, trước đây luôn không tin, nhưng giờ nghĩ lại, những tin tức cảm giác kinh người khi đó lại đều là thật, đúng là càng nghĩ càng kinh sợ.
Trong phòng nhất thời cực kỳ yên tĩnh, Thi Bình Ngao và những thân vệ của Phó tổng binh Lang Sơn đương nhiên không muốn đề cập tới những bê bối nhà mình, Thủ bị Tần Việt lại đang khiếp sợ, nhất thời không kịp hiểu ra.
Thi Bình Ngao chậm rãi khuyên nhủ.
- Sát thần như thế huynh đắc tội hắn làm gì? Tên Triệu Tiến đó hung ác thô bạo, còn hiểu cả đối nhân xử thế, chỗ nên có tóm lại sẽ không thiếu ngươi, hà cớ gì lại ló đầu ra vì nơi này.
- Thi tiên sinh, trên dưới Đại Hà vệ có không ít người ở cửa sông Thanh Giang. Tên Triệu Tiến ở Từ Châu đó làm tổn thương họ không nhẹ, nếu ta không động binh, chỉ sợ sẽ bị người trong Vệ sở đâm trúng xương sống. Thi tiên sinh, ở đằng bãi cỏ hoang là một chuyện, nơi đó không người không thôn trấn, đám người Từ Châu đó cũng không kiêng dè. Còn ở cửa sông Thanh Giang người đông, cuộc sống phồn hoa, chúng ta động thủ thì sao chứ, Triệu Tiến hắn chẳng lẽ còn dám trở mặt đánh quan quân? Nhân cơ hội này vừa hay tiêu diệt được hắn.
Sau một hồi trầm mặc, Tần Việt lại hưng phấn nói ra lời này.
Y xuất thân Đại Hà vệ, được coi là binh mã của huyện Sơn Dương phủ Hoài An, quen biết rắc rối khó gỡ với thế lực các vùng cửa sông Thanh Giang, tâm tư xuất binh rất mạnh. Hơn nữa người Từ Châu mà Triệu Tiến dẫn theo đó dũng mãnh thì sao chứ, hắn cũng không dám chống lại quan binh giữa ban ngày ban mặt, dám làm như thế tức là mưu phản, hậu hoạn sẽ bị đại quân triều đình tiêu diệt. Tên Triệu Tiến đó kể cả có ba đầu sáu tay cũng không dám làm càn.
Thủ bị Sơn Dương Tần Việt càng nói mắt càng sáng lên, cảm thấy kế sách của mình tuyệt diệu, sau khi hứng phấn hồi lâu lại nhìn thấy sắc mặt Thi Bình Ngao trước mắt càng ngày càng lạnh lùng, còn thân vệ chủ tướng ở hai bên cũng nhìn mình chằm chằm, rõ ràng là có ý muốn động thủ.
Thi Bình Ngao lạnh hùng hỏi vặn lại.
- Tần Việt, ngươi cho rằng cái ngươi nghĩ tới thì tướng gia không nghĩ được sao? Trên đời này chỉ có một mình ngươi thông minh ư?
Không đợi Tần Việt nói chuyện, Thi Bình Ngao lại nói.
- Tướng gia niệm tình ngươi mấy năm nay không làm gì sai, vì thế phái ta tới nhắc nhở ngươi, nếu ngươi chỉ nghĩ đến cái lợi nhỏ trước mắt, bất chấp đại nghĩa thì hôm nay phải bắt ngươi theo quân pháp.
Toàn thân Tần Việt run rẩy, tới lúc này cũng coi như tỉnh táo, mấu chốt trong đó cũng lờ mờ đoán được một hai phần. Doanh trại Lý Hòa đó không mắc dịch bệnh, phụ tá tâm phúc của chủ tướng lại che chở và lo lắng như vậy cho Triệu Tiến, rõ ràng Triệu Tiến đã nắm được thóp gì đó, buồn cười là bản thân mình vẫn còn ngốc nghếch giương nanh múa vuốt, còn giằng co nữa chỉ sợ mình sẽ bị cuốn vào trong.
Sau khi kịp hiểu ra, ứng đối của Tần thủ bị Sơn Dương đã vào quy củ, chỉ cười ngây ngô vài tiếng, dè dặt nói.
- Ta đây là người thô lỗ, tùy tiện nói hai câu quen miệng mà thôi, đại sự còn phải nghe theo quân lệnh của Tướng gia, điều này ta đây hiểu.
Thi Bình Ngao nhìn chằm chằm tên Tần thủ bị này, nhìn như thế một lát mới trầm giọng nói.
- Lão Tần, chuyện này không phải chuyện đùa, huynh đừng đùa giỡn chiêu trò gì.
- Nói thế là sao, Thi tiên sinh nếu không tin thì hãy cùng các vị huynh đệ ở lại thêm mấy ngày ở cửa sông Thanh Giang. Bên này mặc dù không so được với Dương Châu, nhưng cũng không kém nơi đó, mọi người sẽ được vui vẻ.
Tần thủ bị đã gọi thuộc hạ tới.
Người thô lỗ cùng có vẻ tinh tế trong cái thô kệch, cửa sông Thanh Giang phồn hoa, lẽ dĩ nhiên rất phong nguyệt, ban nãy đôi bên căng thẳng, vừa hay mượn tửu sắc để mọi người đều dịu đi. Tần Việt nói xong, không khí trong phòng chợt yên ắng lại, cho dù Thi Bình Ngao hoặc đám thân binh đó ai nấy đều mỉm cười. Tần thủ bị đã nói như thế, rõ ràng muốn cùng theo mọi người, sự việc giải quyết ổn thỏa xong lại còn được hưởng thụ, vui thế cớ sao không làm.
Sáng sớm hôm nay, ngân lượng của Đại sứ kho hàng Liên Bình An đã được đưa tới, công văn của huyện nha đưa tới phủ nha, phủ nha lại giả bộ đi tới chỗ Thủ bị cầu viện, nhân vật các nơi tề tụ trong nhà của Tần thủ bị, Thủ bị Tần Việt càng vỗ ngực xúc động đồng ý, nối bước nhau giống như trống trận vang lên, quan quân sắp tiêu diệt ác tặc Từ Châu.
Các mặt đều đang chuẩn bị, bỏ tiền bạc và sức người ra, vũ đao lộng thương luôn cần tập hợp đoàn luyện tương trợ, còn phải dự bị khao thưởng các kiểu, càng trọng yếu hơn là chuẩn bị chia nhau chiến lợi phẩm. Đại quân tới tiêu diệt đám hung đồ Từ Châu sao có may mắn, chuyện hãng xe Vân Sơn là chuyện nhỏ, bang xa phu đã suy sụp rồi, chỉ cần Triệu Tiến không cách nào bá chiếm thì chính là thức ăn trong mâm của mọi người rồi, hạ thủ sớm một chút sẽ lấy được nhiều thứ hơn.
Trong lúc các bên hằm hè nhau, tất cả hốt nhiên dừng lại.
Công văn cầu cứu phủ Hoài An đưa đến chỗ Tần thủ bị được để nguyên niêm phong trả về, có người nhìn thấy Tần thủ bị tiếp một đám khách uống rượu mua vui ở nơi phồn hoa nhất cửa sông Thanh Giang, hoàn toàn không có ý tập hợp binh mã chuản bị tiêu diệt ác tặc, có người tới hỏi còn bị Tần thủ bị giận dữ mắng mỏ.
- Thiên hạ thái bình, đất trời soi sáng, bách tính an cư lạc nghiệp, ở đâu ra tặc phỉ gì chứ.
Nghe thấy câu trả lời này, lòng dạ mọi người đều nguội lạnh, xem ra Tần thủ bị này sẽ không xuất binh nữa, vậy thì cửa sông Thanh Giang còn có ai khống chế được đám hung đồ Từ Châu đó.
Phía nha môn Tri phủ Hoài An cũng lặng lẽ rút quân, phía Giang Bắc tổng cộng chỉ điều động được đại quân ở ba nơi là Tham tướng Từ Châu, Phó tổng binh Lang Sơn và Thái giám Phượng Dương. Bên Phó tổng binh Lang Sơn đã bị Triệu Tiến đè bẹp, tin tức ở phủ nha nhanh nhạy hơn so với các nơi khác, đã có người nhận ra Thi Bình Ngao, nhận ra phụ tá tâm phúc bên cạnh Phó tổng binh Lang Sơn, tất nhiên hiểu không trông cậy vào được chỗ Phó tướng Lang Sơn.
Về phần Từ Châu, các tin đồn lúc trước xem ra là thật, Triệu Tiến làm ầm ĩ như thế, Tham tướng Từ Châu cũng không quản, giờ càng không đưa tay ra.
Hai nơi này không còn hy vọng, vậy thì không còn trông mong gì nữa, Trung đô Phượng Dương quả thực có đại binh, nhưng lại không ai trông chờ. Câu kết với Thái giám, gánh tội danh nhơ nhớp là hoạn đảng? Thì đời này khỏi nghĩ tới chuyện thăng quan nữa.
- Đại nhân, chuyện này cứ cho qua như vậy sao?
- Cũng chỉ đành như vậy, còn thế nào được chứ?