Sau khi Liên Bình An nhìn thấy đống đồ ở góc tường, lập tức biết lý do tại sao, bản thân ông không kiềm nén nổi, lớn tiếng hét the thé, không ai ngờ rằng người béo như Liên Bình An lại phát ra được tiếng thét chói tai như thế, lũ chó nhà hàng xóm đều bị kinh sợ, bắt đầu sủa theo.
Trong góc tường chất một đống đầu người, có mấy khuôn mặt ông còn quen biết, thậm chí hôm qua và hôm kia còn từng gặp, ví dụ như Trương Vận Tiên, Cao Mã Tiên.
Liên Bình An bị dọa đến hồn bay phách lạc đến nỗi cả đêm không ngủ được, cứ ngồi trong phòng khách run rẩy không ngừng, tất cả thanh niên trai tráng trong nhà đều bị ông tập hợp đến bảo vệ xung quanh phòng khách, bốn phía hễ có tiếng gió thổi nhè nhẹ là ông đứng dậy kêu lên kinh hãi.
Liên Bình An ở trong tình cảnh điên cuồng như thế đến khi trời sáng mới thôi, sau một hồi bình tĩnh lại, ông chửi ầm lên trong phòng khách, liên tục ném đi mấy chiếc cốc đĩa bằng sứ.
- Lấy một ngàn lượng, không, lấy ba ngàn lượng, không, lấy năm ngàn lượng ra, tặng hết cho Tri phủ, Tri huyện và phía Thủ bị Sơn Dương. Cửa sông Thanh Giang xảy ra đại loạn thế này, đây chẳng phải là làm loạn mưu phản sao? Còn không xuất động quan quân tiêu diệt. Bảo họ đi mời đại quân ra tay, tiêu diệt đám loạn tặc này đi.
Liên Bình An hô khản cả giọng, tinh thần đều có chút không bình thường, trong nhà ông ta càng hỗn loạn hơn, giang hồ ở cửa sông Thanh Giang cũng chẳng kém gì, ai nấy run sợ trong lòng, nhưng khu chợ ở cửa sông Thanh Giang lại vô cùng yên tĩnh bình thường, mọi người ai nấy đều bận rộn không ngừng, không thấy có gì không ổn.
Hôm qua những người đi vào trong đều là hảo hán vũ đao lộng thương, thường ngày trấn thủ hộ vệ, nhưng không có họ thì không phải không buôn bán được, tất cả theo lệ thường, ngay cả bên bang xa phu đó cũng tìm được công việc đánh xe kiếm sống, không có bóc lột của bang xa phu ở giữa, ai nấy đều thấy rất tiện.
Thậm chí cuộc ác đấu hôm qua khiến giang hồ hào kiệt hinh hồn khiếp sợ, đối với hầu hết mọi người cũng chẳng qua là câu chuyện trà dư hậu tửu mà thôi.
Bên ngoài thiên hạ thái bình, trong tối lại là mạch nước ngầm gợn sóng, khu giang hồ ở cửa sông Thanh Giang không phải có mặt lẻ loi, chúng phụ thuộc vào thế lực các phương của cửa sông Thanh Giang. Tên Triệu Tiến ở Từ Châu lại nhúng tay vào, hơn nữa còn quét sạch cốt lõi, sau đó lại rửa sạch lần nữa, vả lại muốn khống chế tất cả điều này, tất nhiên xảy ra xung đột với các thế lực khác.
Liên đại sứ có phẩm cấp thấp, qua lại chặt chẽ với giang hồ chợ búa, vì thế trước hết nhảy ra,, những người khác đều cách mấy tầng, lẽ dĩ nhiên sẽ không thẳng thừng thế này, nhưng cũng sẽ không cho phép người ngoài nhúng tay như vậy. Điều này là bất di bất dịch ở cửa sông Thanh Giang nhiều năm, nhưng giờ toàn bộ một thể thống nhất đã bị làm loạn, sao dễ dàng dung túng cho được.
Tuy nhiên Triệu Tiến ở Từ châu ngang ngược độc ác cũng đã hiện hiện ra không sót tí nào, cửa sông Thanh Giang thoáng chốc đổ vào lực lượng lớn như thế, cái gì mà giang hồ hảo hán, hung đồ bỏ mạng, kết quả lập tức bị đánh sập, quan sai đi cũng không ai để ý, nói đi nói lại, sức mạnh còn lại dùng được cũng chỉ có quan binh.
Ở hậu đường của huyện nha huyện Sơn Dương, Lưu trưởng khoái quỳ dưới đất khóc lóc kể lể.
- Đại lão gia, tên Triệu Tiến không coi vương pháp ra gì, giết hại hơn trăm mạng người, không lẽ nào bỏ qua như thế được.
Đối với vẻ kích động và phẫn nộ của Lưu trưởng khoái, vẻ mặt của Tri huyện Sơn Dương rất bất đắc dĩ, còn sư gia đứng sau Tri huyện Sơn Dương lại tỏ vẻ chán ghét, đợi tên Lưu trưởng khoái đó nói xong, Tri huyện mới nhíu mày nói.
- Lưu Toàn, ngươi cũng biết tên Triệu Tiến đó dựa vào quan, nghe nói nhà hắn có thân phận nhiều đời làm quan. Với người như thế, nhân chứng vật chứng đều phải đầy đủ, mọi mặt đều không được sai sót chút nào, nhưng trong tay ngươi thì có cái gì?
- Đại lão gia, hơn trăm nhân mạng đó mà. Tối qua Liên gia bị ném vào ba mươi mấy cái đầu người, những thứ này đều không phải đều là vật chứng, hôm đó nghìn người quay về, ai nấy cũng nhìn thấy hành vi tàn ác của Triệu Tiến, họ đều là nhân chứng.
Nói còn chưa dứt lời, gã đã bị sư gia phía sau Tri huyện không hề khách khí ngắt lời, sư gia nhíu mày chất vấn.
- Lưu Toàn, ngươi cũng xuất thân từ cửa quan nhiều năm. Ta hỏi ngươi, ngươi hiện giờ còn tìm được xác chết ở hãng xe Vân Sơn không?
Lưu Toàn ho một tiếng, đứng đó lắc đầu, sư gia hỏi tiếp.
- Chỗ Liên gia có ba mươi mấy đầu người, ai dám nói dính líu đến đoàn xe Vân Sơn? Nếu bình thường có lẽ vu oan được như thế. Nhưng đối với hào kiệt giang hồ sau lưng có quan chống đỡ như thế, ngươi dám làm vậy sao?
Sư gia cũng rất rõ đạo lý trong cửa quan, Lưu Toàn không còn khóc nữa, có chút xấu hổ, đang định biện giải thì sư gia lại chất vấn nói.
- Mấy ngàn người đó nhìn thấy rồi, cục diện trước mắt này, mấy ngàn người ai dám ra làm chứng
Hỏi xong câu này, Sư gia khẩn thiết nói với Tri huyện.
- Ông chủ, tên Triệu Tiến này nhất định không động tới được, hung đồ đại tặc như thế trăm năm chưa chắc đã thấy. Hắn ở cửa sông Thanh Giang giống như hổ nằm ở bên, chỉ cần không cẩn thận là sẽ kinh động tới con hổ ác này. Ông chủ ngài... Không, học trò bạo gan nói một câu, với cách làm của Triệu Tiến, chỉ sợ cả nhà ông chủ đều… Lưu Toàn, ngươi cho là đến lúc đó chỉ lo cho thân mình sao?
Nói được một nửa, sư gia vẫn chuyển hướng tới Lưu Toàn, bị y hỏi như thế, Tri huyện và Lưu Toàn đều toàn thân run rẩy. Cửa sông Thanh Giang mặc dù lớn nhưng tin tức truyền đi lại không chậm, cuộc đại chiến lần đó đã được kể lại truyền ra sống động như thật. Gì mà gậy trúc đâm thấu người, gì mà đại côn đánh chết người, gì mà cung thủ đội nhân mã, thêm mắm thêm muối vô cùng phóng đại, nhưng lúc này lại càng thêm rung động.
Được sư gia nói thông suốt, Tri huyện liếc nhìn Lưu Toàn cũng thấy không ổn lắm, thần sắc Lưu Toàn hơi biến ảo, dập mạnh đầu xuống, khi mở miệng tiếp đã khẩn thiết hơn rất nhiều.
- Đại lão gia, Đặng tiên sinh, lợi lộc của huyện Sơn Dương chúng ta toàn bộ đều nằm ở cửa sông Thanh Giang. Họ ít nhiều phải chăm chút chúng ta, đây mới có ngân lượng chia chác cho nha môn chúng ta. Nhưng đám mọi rợ Từ Châu vừa đến, họ đã nghèo quen nghèo sợ rồi, chắc chắn thứ gì cũng túm lấy, tới khi đó chúng ta ăn dùng cái gì. Tiểu nhân khổ một chút cũng được, nhưng phía đại lão gia ngài.
Nói tới đây gã lại dập đầu, khi ngẩng đầu lên, khuôn mặt đã nhòe nước mắt, nức nở nói.
- Đại lão gia, chúng ta và phủ nha cùng thành, cuộc sống vốn không dễ chịu, nếu không còn phần chu cấp bên cửa sông Thanh Giang nữa thì chúng ta sống thế nào chứ.
Có câu “kiếp trước làm điều ác, kiếp này phải gánh”, có nghĩa là nói Tri huyện giữ Tri phủ nha môn ở huyện thành và phủ nha, huyện nha đều cùng ở một thành, cùng một chỗ với cấp trên của mình, tất nhiên không phải chuyện nào cũng được như ý, chỗ tốt làm quan cũng ít hơn nhiều so với các chỗ khác.
Cũng may mà cửa sông Thanh Giang cả ngày núi vàng biển bạc lưu chuyển, cũng phải hiếu kính với những người cùng chung hưởng trên đất ấy, cứ như vậy, phủ nha và huyện nha đều lấy được lợi lộc.
Nói kỹ ra thì phía cửa sông Thanh Giang làm ăn nghiêm chỉnh, đều vây quanh Hộ bộ phân ti nịnh hót, chỉ có tào vận là không được đắc tội, quan phủ trên đất này, có nghĩa là phủ Hoài An và huyện Sơn Dương lại không quản hạt gì. Còn về lời lãi dính líu tới tào lương tào vận, trên dưới phủ Hoài An chưa bao giờ dính tới, cũng không dám động vào. Trái lại ở khu giang hồ này, việc buôn bán của đủ mọi loại người không vẻ vang gì, làm chuyện gian tà phạm pháp nhưng Hộ bộ phân ti và kho thủy vận không có quyền tra hỏi, quan phủ trên đất ấy thì lại điều tra được, đã có tầng thân tình này thì khu giang hồ ở cửa sông Thanh Giang vẫn còn mấy phần kính nể quan phủ, lời lãi cũng có dâng tặng lên.
Muối lậu không dám động vào, lão đại Dương Châu giận dữ, đám người Hoài An này phải mất chức, tuyến đường tào lương này cũng kéo dài tới Hộ bộ của hai kinh, cũng phải bó tay, dân chúng trên đất này đa phần kiếm sống ở cửa sông Thanh Giang, quản hạt không dễ. Cắt xén tổn hao thuế má nộp cho triều đình cũng chỉ để cố gắng giữ vững thể diện, muốn sống tốt hơn một chút, phần tiền lệ trên giang hồ này đã trở thành của cải thu vào phần lớn.
Tiền tài là cái gốc của sinh mạng, lúc trước nói đến vương pháp, Tri huyện và sư gia còn có thể phân giải, phân biệt rõ, vừa nói đến bạc và lợi lộc, lập tức sẽ khác.
Sư gia nhíu mày trầm ngâm, cuối cùng chỉ nở nụ cười gượng trên mặt, bất đắc dĩ nói.
- Huyện nha cũng chỉ tập hợp được hơn một trăm hai mươi người lại, dân tráng của bổn huyện triệu tập được ba trăm người. Chỉ từng này người sao chống lại được đám hung đồ Từ Châu, phía phủ nha cũng chỉ có mười mấy người dùng được.
Tri huyện chậm rãi gật đầu, tên Lưu Toàn quỳ dưới đất kia đột nhiên mở miệng nói.
- Đại lão gia, Đặng tiên sinh, những người này trong nha môn chúng ta, còn cả đám dân cường tráng kia nữa, vốn rằng không đi đánh nhau được, chỉ e rằng vừa nghe nói khai chiến với đám mọi rợ ấy thì lập tức sẽ bỏ chạy tán loạn. Tới lúc đó còn lại được mười người đã là may mắn.
Sư gia cười gượng một tiếng, Tri huyện lại có phần tức giận, giơ tay vỗ mạnh lên mép bàn bên cạnh, gầm lên nói.
- Nói không được bỏ qua cũng là ngươi, nói muốn đánh thì ngươi lại nói không có người, rốt cuộc phải thế nào?