Đầu mối sự việc có hai, đất đai Từ Châu cằn cỗi, tư cách thân phận quân hộ Vệ sở và đồn điền chỉ có trưởng nam mới được kế thừa.
Đất đai cằn cỗi, thì không nuôi sống được nhiều người như vậy, lại có hộ lớn cường hào chiếm đoạt lượng lớn đất đai, càng làm tăng thêm cục diện người đông đất ít.
Mỗi một vệ năm Thiên hộ, tổng cộng hơn năm nghìn lính, mỗi tên lính có đất đai cố định. Con số này đều đã đóng chết rồi, nhưng con số này là Thái tổ Chu Nguyên Chương khi khai quốc định đô lập ra. Binh lính năm đó thành gia, sinh sôi nảy nở, sinh con nối dõi, đám con nối dõi thành gia, đời đời truyền lại, người càng ngày càng nhiều. Lúc ban đầu đất đai còn coi như đủ, một phần biến thành hai phần cũng nuôi được người. Nhưng đất đai có hạn, người lại càng ngày càng nhiều, tất nhiên không đủ phân nữa, càng đừng nói đám Chỉ huy sứ và Thiên hộ muốn ngầm xâm chiếm.
Hiện giờ cách thời Đại Minh khai quốc đã hai trăm năm, đất đai Vệ sở đã eo hẹp vô cùng, cho dù ngươi muốn ở lại Vệ sở làm một người ở tá điền cũng chưa chắc có được đất mà trồng trọt.
Bởi vì điều này, quân hộ Vệ sở cũng hình thành thói quen của mình, Chỉ huy sứ và Thiên hộ không nói, những lớp như Triệu Chấn Đường tự tìm đường ra cũng không cần nói. Quân hộ từ phó Thiên hộ trở xuống, gia nghiệp chỉ do trưởng nam kế thừa, nữ tử gả đi còn tốt, những nam đinh nối dõi khác, phải tự tìm đường ra, đến một độ tuổi nhất định trong nhà không nuôi nữa, nếu ở nhà không đi, ăn mặc chi tiêu còn thấp hơn so với tá điền làm thuê một bậc. Cho nên trong nhà quân hộ Vệ sở, nam đinh ngoài trưởng nam đều đi học một nghề, con thứ hai thứ ba luôn luôn chọn học võ, còn con cả tuy kế thừa thân phận quân hộ Vệ Sở nhưng chưa chắc hiểu được võ nghệ, có khi chỉ biết trồng trọt và làm ăn trên điền sản.
Đây cũng là nguồn gốc của tinh thần thượng võ trên đất Từ Châu. Không có cách nào từ trong ruộng vườn mà kiếm ăn được, thì chỉ có cách tìm đường sống trên mũi đao chém giết. Vệ sở có lụi bại thế nào thì họ cũng là truyền thừa võ gia, có truyền thống học võ, đám đinh tráng dư thừa của Từ Châu vệ phần lớn đi theo con đường này.
Có người giống Triệu Chấn Hưng đi đến nơi xa, muốn lập chút công danh phú quý trên sa trường. Có người lại lăn lộn trong giang hồ lục lâm, chém giết liều mạng làm vui, cũng có người đi trông coi hộ viện trông nhà, Còn có người đi làm việc bên ngoài, dựa vào sức mạnh và lá gan của mà sống tốt hơn người khác một chút. Loại giống như Uông Đại Cương khá nhiều, bọn họ có võ nghệ bên người, bên ngoài ít khi bị người ta bắt nạt, mặc dù không làm ăn trên đầu đao liếm máu, làm công bán sức cũng tốt hơn những người khác.
Triệu Tiến nghi hoặc hỏi.
- Bọn họ không biết trở về sao? Từ Châu chúng ta bây giờ đang cần những người có bản lĩnh đó.
Hiện tại cục diện Từ Châu rất tốt, so với những người nương tựa ở những chỗ muôn hành muôn vẻ bên ngoài, trên đất Từ Châu, nhất là người luyện võ của Từ Châu vệ mới là đáng giá tin cậy nhất. Triệu gia Đổng gia trong Từ Châu Vệ vốn có thân tình. Người luyện võ ở đó lại không có tranh chấp lợi ích với cường hào đại hộ bản địa, là lựa chọn thích hợp nhất, chỉ cần đến, triệu Tiến nhất định sẽ chừa cho đường ra. Bây giờ ba đội Tuần diêm, Tuần hà còn có Tuần tặc gầy dựng lại, bên trong đều là người luyện võ xuất thân Từ Châu vệ, mọi người đều phấn khởi.
Đối với nghi hoặc của Triệu Tiến, Đổng Cát Khoa chỉ cười khổ, trả lời cũng rất đơn giản.
- Quay về làm gì, chút đồ trong nhà đó thêm một miệng ăn thì ăn hết rồi. Sau khi Vận Hà bên chũng ta thay đổi dòng, lăn lộn giang hồ cũng không được nữa. Chỉ cần đi đươc, tìm được con đường sống tìm việc ở bên ngoài, sao lại không tốt hơn trở về.
Những lời này của Đổng Cát Khoa khiến cho tình cảnh trong phòng chùng xuống, nhưng Đổng Cát Khoa lại cười tươi chứ không phải cười khổ nữa, ngược lại trêu tức nói.
- Ai cũng không ngờ biến đổi hai năm này, càng không ngờ các con tạo ra được cục diện thế này cho Từ Châu. Mặc dù nghe cũng sẽ không để ý, việc của người khác là việc của người khác, ai dám vứt bỏ nghề nghiệp trong tay mà trở về, ngộ nhỡ là giả thì sao, thế chẳng phải là hỏng cả hai đầu sao?
Những lời này cũng không sai, tin tức vốn không thông, năm đó việc lưu dân vây khốn Từ Châu lớn thế, thành Dương Châu gần nửa tháng sau mới nhận được tin tức được kể lại kỹ càng, hơn nữa biết tin là một chuyện, thật giả lại là chuyện khác.
Bảy tám người trẻ tuổi chưa quá hai mươi tuổi, dẫn một đám người trẻ tuổi như mình, lại thiện chiến như thế, bình định quần hào, nói ra cũng xem như là kể chuyện bình thoại mà thôi, nếu nói là thật, bảo người ta tin thế nào đây?
Đổng Cát Khoa dẫn anh em Uông huynh đệ đến, sự việc cũng xong rồi. Sắp tới cuối năm, trong Vệ sở cũng bận rộn vô cùng, nhất là trên dưới Từ Châu vệ gắn kết chặt chẽ một thể với Triệu Tự Doanh, buôn bán can hệ bên trong đó đều hưng thịnh vô cùng, những Chỉ huy sứ và Thiên hộ quan chức cao trong Vệ sở đều bận rộn, một khắc cũng không rảnh.
Phòng hộ của Vệ Sở tốt hơn Châu thành không ít, bên đó võ phu cũng nhiều. Đổng Băng Phong khuyên Đổng Cát Khoa chuyển đến Hà Gia trang bên này, Đổng Cát Khoa cũng mặc kệ, bất đắc dĩ, bên này chỉ đành cử người đến Vệ sở bên đó bảo vệ thôi.
Tiễn Đổng Cát Khoa đi rồi, anh em Uông gia cũng cùng theo về Vệ sở. Theo như Triệu Tiến và bọn huynh đệ nghĩ tới, huynh đệ bôn ba bên ngoài, sắp đến cuối năm về thăm cũng là hợp tình hợp lý, người già trong nhà nghĩ chắc cũng sẽ vui vẻ, không ngờ Đổng Cát Khoa lén nói.
- Quân hộ Vệ sở ngoài người trông coi môn hộ, những người khác đều không được về nhà ăn tết. Thêm một miệng ăn là hao phí, nhỡ tranh giành cái gì thì cũng là nhiễu loạn, vốn dĩ Uông Đại Cương phải ở lại Hà Gia Trang đợi tin tức, đây vẫn là Triệu Tiến cháu đồng ý gặp bọn họ, thì mới được quay về ở mấy ngày, nếu không chẳng phải là không mặt mũi gì nữa sao.
Nghe đến đây, Triệu Tiến và đám huynh đệ nhất thời không nói được gì, cuộc sống quân hộ Vệ sở lại gian nan đến mức này, bọn họ cho dù va chạm nhiều, lại chưa từng tìm hiểu vào sâu hơn.
Người vừa đi, mọi người còn chưa tản đi, đều ngồi trong thư phòng. Lần đó thương nhân trâu ngựa Vương Tự Dương gặp tập kích ở phủ Quy Đức tại Hà Nam, điều này khiến Triệu Tiến và bọn huynh đệ rất hưng phấn, mượn điều này mở ra cục diện phủ Quy Đức. Nhưng vẻ hưng phấn đó chẳng qua chỉ là chớp mắt một cái mà thôi. Nói trắng ra, phủ Quy Đức giáp với Từ Châu, vốn chính là theo một thế nước chảy thành sông, thuận tay làm mà thôi, nhưng lần này hoàn toàn khác.
Vương Triệu Tĩnh nói trước tiên.
- Đại ca, bên cửa sông Thanh Giang là nơi trọng yếu bậc nhất Giang Bắc của Nam Trực Lệ, thế lực khắp nơi giằng co hỗn tạp. Hơn nữa cửa sông Thanh Giang không giống với vài nơi chúng ta hiện nay ra tay nắm lấy. Bên đó có món lợi lớn tào vận, tào lương. Một khi động, tất nhiên cắt đường phát tài của người khác, đến lúc phải đối mặt với hung ác ập tới, đại ca phải cẩn trọng.