Nếu song phương thật muốn động thủ, Khổng gia có thể xuất hai ngàn người biết chiến đấu thật sự, mà Từ gia thì chưa hẳn, thậm chí ngay cả đường buôn bán cũng bị chặn toàn bộ. Lẽ dĩ nhiên Không gia không có hơn vạn tráng đinh, Từ gia võ bị hoàn mĩ, nhưng nếu chặn đường làm ăn sẽ khiến Từ gia thở không nổi, gây ra hậu quả khôn lường.
Phó Sở Xuyên nói như vậy, Từ Bản Đức rốt cục cũng đã hiểu được, chút khí phách vừa mới trào dâng cũng tan thành mây khói, sắc mặt trở nên trắng bệch ngồi lại trên ghế.
Tiếng nói sau tấm bình phong lại vọng lên.
Hóa ra là Khổng gia có năm trăm nhân mã, tại sao trước kia đi Hà gia trang và dưới thành Từ Châu chỉ mới hơn hai trăm?
Nhưng cái nghi vấn này chỉ là chuyện nhỏ, Phó Sở Xuyên bên này đã chiếm thế thượng phong các mặt, y cười nói.
- Có con sông ngăn tất nhiên sẽ có chút bất tiện, Khổng gia và Từ gia đều ở phía bắc Hoàng Hà, đây cũng không giống nhau.
Kỵ binh qua sông so với bộ tốt đúng là phiền toái hơn, hơn nữa rất dễ gẫy rụng, hiển nhiên một lần sẽ không đưa đi được quá nhiều.
Sau tấm bình phong lại trầm mặc, Phó Sở Xuyên cười đứng dậy nói.
- Tại hạ đến đây chính là nói ý như vậy, Từ gia nếu như cảm thấy hợp lý. Lễ nghi Khổng gia sẽ không thiếu một phần, nhất định khiến đại tiểu thư nở mặt vào cửa. Phó mỗ nhiều lời thêm một câu. Khổng gia cùng Từ gia nếu như kết làm Tần Tấn là chuyện tốt, mấy huyện phủ bờ bắc Hoàng Hà đều là của chúng ta.
Phó Sở Xuyên nói đầy hứng thú, ở đó tiếp tục nói.
- Triệu Tiến kia làm sao có thể xứng đôi vừa lứa với đại tiểu thư, xuất thân thấp hèn, một mãng phu nấu rượu, không biết tiến lùi. Lần này lưu tặc vây thành, không ngờ dẫn ra được vài trăm người tới cứu viện. Lần này là hắn may mắn, trời biết liệu lần sau có rơi rụng ở đâu đó hay không. Cửu gia chúng ta xuất thân thế nào, làm việc đều chu toàn chu đáo, cục diện này đã vững vàng mấy chục năm. Đại tiểu thư, nặng nhẹ thỏa đáng, người cần phải phân biệt rõ.
Sau tấm bình phong vẫn yên lặng như cũ, Phó Sở Xuyên cũng không để ý đến, chỉ cười hì hì nói tiếp.
- Xin Từ gia mau chóng cho chúng tôi một câu trả lời, Phó mỗ ở bên cạnh chờ, qua ít ngày có lẽ sẽ phải xưng người là chủ mẫu rồi.
Sắc mặc của người Từ gia đều cực kỳ khó coi, nhưng mọi người đều cúi đầu, chỉ cần đầu óc bình tĩnh tí đều có thể hiểu, không cúi đầu còn có cách gì.
Phó Sở Xuyên bên này xin cáo biệt, Từ Bản Đức miễn cưỡng tiễn người ra ngoài, sau đó y trở lại phòng khách, nhận ra chỉ còn nha hoàn hầu hạ bên cạnh Từ Trân Trân.
Từ Bản Đức ngạc nhiên hỏi.
Mai Hương, Trân Trân còn chưa đi sao? Không đợi Mai Hương trả lời, bình phong vây thành nửa vòng tròn đã bị ngã mạnh ra ngoài, tấm bình phong đập xuống đất phát ra tiếng động lớn, Từ Bản Vinh vô thức nhìn về phía sau, còn nha hoàn Mai Hương lại hét lên một tiếng.
Tiếng động này lập tức kinh động phía ngoài, mấy hán tử tráng đinh tay mang vũ khí xông vào, kinh hoàng nhìn Từ Bản Đức cùng Mai Hương rồi nhìn đến Từ Trân Trân đang đứng sau tấm bình phong, nàng luôn luôn bình tĩnh mà giờ gương mặt đỏ bừng, ngực thở phập phùng, môi cắn chặt, cắn đến chảy máu.
- Bảo bọn họ đi ra ngoài.
Thanh âm của Từ Trân Trân đã khôi phục vẻ bình tĩnh.
Thân thể Mai Hương run lên, vội vàng chạy nhanh ra cửa, đuổi mấy tráng đinh đấy đi, khi trở lại phòng thì nhìn thấy tiểu thư lấy khăn lau máu trên khóe miệng, ngón tay trắng nõn nà gắt gao nắm chặt khăn tay, giống như muốn nặn máu ra lại.
Từ Bản Đức cùng Mai Hương đều cuống lên, bọn họ chưa bao giờ nhìn thấy bộ dạng này của Từ Trân Trân, lúc này không biết khuyên như thế nào, cứ sững sờ như thế chốc lát, chỉ nghe Từ Trân Trân nghiến răng nói nhỏ.
- Tại sao ta lại là một nữ nhân.
Tin tức Khổng lão hổ Khổng Cửu Anh phái Phó Sở Xuyên tới cầu hôn rất nhanh đã truyền khắp Từ gia, đại đa số mọi người đều phẫn nộ, một lão già như vậy không ngờ cũng muốn cưới đại tiểu thư của họ.
Dụng cụ sắt Từ gia bán đến các vùng lân cận, Khổng gia ở phía trên này bóc lột cũng không ít, từ trên xuống dưới Từ gia đối với việc này đều oán hận không ít. Không nghĩ tới hiện giờ còn khinh nhờn đạp lên mặt mũi tới cửa ức hiếp, mọi người lại càng xúc động, nói lý ra đều lớn tiếng mắng chửi không ngừng.
Nhưng cũng chỉ có thể nói thế thôi, Phó Sở Xuyên đang ở trong quán trọ ở Từ gia, từ trên xuống dưới Từ gia dù muốn hay không đều phải vui vẻ đón tiếp, bọn cường hào tàn ác giết người không chớp mắt như vậy ai cũng không đắc tội được.
Từ gia thu nhận nhiều tráng đinh lưu dân như vậy, giữa tháng bảy tháng tám lại là mùa buôn bán dụng cụ sắt rộ nhất, toàn bộ Từ gia đều bận rộn túi bụi. Chiếu theo quy củ trước giờ, Từ Trân Trân sẽ ngồi trong thư phòng cách rèm để xử trí mọi việc, chuyện lớn chuyện nhỏ đều làm chủ. Nhưng hôm nay lại không tìm thấy, hết thảy mọi chuyện đều gom lại chỗ Từ Bản Đức bên kia, xử trí được thì đi làm, lo liệu không được thì phải chờ một chút, đại tiểu thư đang ở trong nhà lão gia bên kia.
Mặc dù là nóng ruột, mặc dù có làm chậm trễ mọi việc, tất cả cũng không thúc giục và oán thán, đại tiểu thư gặp chuyện như vậy, cũng chỉ biết tìm lão gia bên kia kể khổ.
Cả đám người nghĩ tới nghĩ lui, nhà mình gả đại tiểu thư tuy rằng không xứng, giống như bị cướp đi, những không còn cách nào khác, đến cuối cùng vẫn chỉ sợ đành cam chịu số phận.
Từ Trân Trân vẫn đứng ở bên trong thư phòng Từ Bản Vinh, nàng vẫn yên tĩnh đứng ở đó như cũ, thất thố trong phòng khách như chưa bao giờ xảy ra.
Sau khi từ Bản Vinh biết tin, ông ta thử nói.
- Nếu đã như vậy, Đồng tri phủ Hoài An kia cũng không tệ.
Từ Trân Trân tỉnh táo đáp.
- Phụ thân, Khổng Cửu Anh như thế nào lại sợ một Đồng tri ở xa như vậy, hơn nữa nếu Đồng tri đó cũng mưu tính sản nghiệp của Từ gia thì thử hỏi đệ đệ phải làm thế nào?
Từ Bản Vinh thở dài nói.
- Là cha vô dụng quá.
Từ Trân Trân đã quen nghe những lời này của Từ Bản Vinh, nàng cũng không lên tiếng mà chỉ ngồi ở đó yên lặng.
Một ngày trôi qua, đến buổi tối, quản sự dòng kế cùng tộc Từ gia lại có người tới khuyên, nói Khổng gia mới xứng đôi, thật mà thành được, đôi bên cùng có lợi.
Từ Bản Vinh thấy êm tai, thật đúng nên suy tính cẩn thận một phen, còn Từ Trân Trân xử tró cũng rất gọn gàng dứt khoát, cắt ngay việc đang làm trong tộc, sau đó cho người đuổi ra ngoài.
Cặp vợ chồng tới đó cũng xem như là trưởng bối của Từ Trân Trân, sau khi bị cắt việc đang làm liền khóc thiên trời đập đất, nói là lòng hảo tâm như thế mà đổi lại là đối đãi như thế, Từ Trân Trân phái hầu gái ra nói một tiếng “Ngu xuẩn”.
Nghe được chuyện này cũng hiểu hai vị này đúng là ngu xuẩn, cấu kết Khổng gia không hề gì, nhưng tội gì nhảy ra sớm như vậy, hay thật đã quên thủ đoạn của Từ Trân Trân.
Tới ngày thứ hai, bên này Từ gia truyền ra tin tức đại tiểu thư ban đêm vì phẫn nộ khí công tâm, lại không cẩn thận mà nhiễm phong hàn, bị bệnh nằm trên giường, mời thầy lang đến xem. Nói rằng bệnh này ngược lại là chuyện nhỏ, nhưng lúc trước mệt mỏi quá độ, nếu như không dưỡng bệnh tốt chỉ e là đả thương nguyên khí rồi, lúc dưỡng bệnh phải ít gặp người ngoài, tránh khí bên ngoài xâm nhập vào khiến bệnh lại thêm trầm trọng.
Nhìn thân thể Từ Trân Trân yếu đuối nhưng rất ít khi bị bệnh, lần này tin truyền ra, mọi người bắt đầu đồn đại, nói đại tiểu thư thực sự đã bị chọc tức rồi. Từ Trân Trân còn đang dưỡng bệnh lúc này mọi việc của Từ gia sẽ do Từ Bản Đức lo liệu.
Về phần gia chủ chân chính Từ Bản Vinh thì lại thảnh thơi như cũ, cửa chính cũng không ra, mỗi ngày đều nói về thơ luận về họa, phong lưu nhã trí với những môn khách kia. Trước giờ Từ Hậu Sinh đều nhìn chằm chằm Từ Trân Trân, sợ xảy ra chuyện gì, Từ Trân Trân bị bệnh, ở trên giường cố ý hạ lệnh, bảo Từ Hậu Sinh cũng ở lại trong nhà không thể đi ra ngoài.
Bởi vậy, người mối lái Triệu gia phái tới cũng chỉ có thể trở về. Người Triệu gia chọn là phụ thân của Đổng Băng Phong, Đổng Cát Khoa. Đổng thiên hộ nghe chuyện này lại phấn khởi dị thường, nhưng không ngờ kết cuộc thế này chỉ đành hậm hực trở về.
Phó Sở Xuyên kia ở quán trọ của Từ gia tất nhiên là biết sớm hơn, y cũng chỉ có thể cười mà dặn dò thủ hạ cùng nhau quay về Khổng gia trang, trước khi đi còn nhắc Từ Bản Đức.
- Kéo nhất thời không kéo được cả đời.
Lúc trước đã đem ngày sinh tháng đẻ cho Triệu gia, giờ bởi Khổng gia tới hỏi cưới, Từ gia liền do dự. Đây không phải là việc vẻ vang gì, sẽ không ai tự dưng nói với Đổng Cát Khoa, hơn nữa vị làm mối này cực kỳ hứng thú đến, lại vội vàng đi cũng không nghe ngóng chuyện bên trên, không nghĩ ra bên trong có tầng can hệ này.
Đối với Triệu gia bên này thì nói là đại tiểu thư mắc phong hàn, cũng tức là nói “Kéo tạm thời không kéo được cả đời”, dù sao chuyện đã đến nước này chẳng qua cũng chỉ là sớm muộn mà thôi, cũng không vội vàng, Hà Thúy Hoa còn cố ý mua một chút lễ vật cho người đưa qua để Từ Trân Trâ bồi dưỡng thật tốt.
- Có lẽ có chút không đúng.
Như Huệ nhận định như vậy, nhưng không đi thăm dò, bởi vì chuyện thu nhận nạn dân cũng cực kỳ phức tạp.
Bọn lưu dân đều nhớ quê hương, sau khi thoát khỏi tâm tính điên cuồng tuyệt vọng đó mới bắt đầu suy xét tìm cách trở về. Các hòa thượng gánh vác việc thu nhận nạn dân không kín miệng, nói là phủ Sơn Đông đã bắt đầu cứu tế, đây càng làm cho lòng người không yên.