- Ngươi nói giặc cướp Nữ Chân chỉ một lần đã xuất ra sáu vạn đại quân sao?
Vương Hữu Sơn ngồi trước thư án, từng lá thư viết đầy chữ để ở một bên, dưới ngòi bút ông lại có một lá thư đã viết không ít chữ.
Người y đang hỏi chính là vị Hà Thúc xuất thân quân ngũ kia. Hà Thúc khoanh tay đứng một bên, gật đầu nói.
- Tin tức của Binh bộ rất đáng tin cậy, nói rằng Nữ Chân một lần đã có sáu vạn, mà Trương tổng binh hy sinh vì nước tổng cộng chỉ mang hơn vạn binh mã, còn chia binh mấy lộ. Quân phòng thủ Phủ Thuận thì chưa tới bốn ngàn, sớm đã đầu hàng.
Nghe vậy, Vương Hữu Sơn vẻ mặt nghiêm trọng không kìm nổi thở dài một hơi, trên mặt lại tỏ vẻ nhẹ nhõm, liên tục gật đầu nói.
- Quả nhiên là vậy, quả nhiên là vậy. Sáu vạn đấu với một vạn, còn là binh lực phân tán bốn phía, có lý nào không thắng. Trương Thừa Dận kia quả thật là vô dũng vô mưu, mà Nữ Chân xem ra cũng là thắng nhờ đông quân, chẳng coi là mạnh mẽ gì.
Mấy ngày nay Hà Thúc cũng không rảnh rỗi, sáng sớm mỗi ngày thì phải đi sang Binh bộ trông chừng, cử chỉ này cũng không khác thường. Ngự sử của Đô Sát viện vì để nhận được tin tức, vì để có lời để nói trong tấu chương, đều sắp xếp người hầu đi sang Binh bộ trông chừng, thông qua quen biết dò hỏi tin tức.
Vương gia và những nơi khác không giống nhau lắm, mỗi lần đều nhận được quân tình do thân tín của Trương Thanh Hải truyền đến, còn có muôn trùng tình hình ở Liêu trấn. Dù sao thì hai nhà tới lui rất thân thiết, việc này chẳng qua là tiện tay mà thôi.
Hà thúc nói thêm vào.
- Bẩm lão gia, nghe nói lần này Nữ Chân cũng dốc toàn bộ lực lượng, tráng đinh gần như toàn bộ ra trận thì mới gom được con số hơn sáu vạn này.
Nghe nói vậy, không ngờ Vương Hữu Sơn lại bật cười thành tiếng, vừa cười vừa lắc đầu.
- Một lân bang nhỏ bé, cũng chỉ có chút nhân thủ này mà thôi, lần này đã chiếm được lợi thế, vắt kiệt sức mà đánh mới có kết cuộc này. Dốc toàn lực mà chỉ xuất ra được sáu vạn, thật là không đáng nhắc tới. Nghĩ tới Đại Minh ta có mấy trăm vạn, nếu như lấy nhiều thắng ít, cũng đạp chết được bọn chúng.
Hà Thúc nhìn vẻ mặt của Vương Hữu Sơn, y cảm thấy hơi kỳ lạ. Mấy ngày nay lão gia lo lắng đứng ngồi không yên, vì sao chỉ mấy câu đơn giản như vậy, lại khiến lão gia nhà mình trở nên thong thả hơn. Đối với cách nhìn của Vương Hữu Sơn, Hà Thúc, người từng lịch luyện trong quân ngũ, lại có cảm giác khác, nhưng y ngẫm nghĩ một hồi muốn nói lại thôi.
Chỉ thấy Vương Hữu Sơn múa bút như bay, rất nhanh đã viết xong bức thư, đây đã không còn là một bức thư nhà nữa, trông giống như một quyển sách hơn, một chồng giấy thật dày. Vương Hữu Sơn dán kỹ bức thư, đưa cho Hà Thúc, nói.
- Dùng khoái mã đưa về Từ Châu, đây là đại sự khẩn trọng, ngươi đi một chuyến.
Ngày mười bảy tháng tư năm Vạn Lịch thứ bốn mươi sáu, trên đầu thành Phủ Thuận, Liêu Đông.
Một tên người hầu mặc áo xanh đội mũ quả dưa rụt rè thận trọng nói.
- Bẩm lão gia, ngoại trừ thân vệ của nhà chúng ta, rất nhiều người đều không tới.
Gã đại hán được gọi là lão gia kia oán giận mắng.
- Đám khốn kiếp lòng lang dạ sói.
Đại hán này dáng người khôi ngô tuấn tú, nhưng lại hơi phát tướng, cái bụng mập mạp, trên người không mặc giáp mà mặc một bộ quan bào màu đỏ, là áo con hổ, trông rất vừa người.
Người này là Du kích Liêu trấn Lý Vĩnh Phương trấn thủ Phủ Thuận, nếu như không nhìn bộ quan phục của y, không ai cho rằng đây là một vị võ tướng phẩm cấp cao. Phần đầu mặt và tay của Lý Vĩnh Phương để lộ ra đều trắng nõn, có vẻ sống rất an nhàn.
Lý Vĩnh Phương ánh mắt đảo tới đảo lui, trên trán toát đầy mồ hôi, nhưng cũng không buồn lau. Nữ Chân Kiến Châu thanh thế lớn như vậy kéo tới, không lẽ nào mãi đến khi binh ở dưới thành mới phát hiện. Thật ra là khi trời vừa sáng, binh tốt trên đầu thành đã nhìn thấy rất nhiều binh mã ở đường chân trời, vội vàng cảnh báo, đóng chặt cổng thành, toàn thành phòng bị.
Nhìn cờ xí các màu ở dưới thành, còn có khí giới công thành đủ các chủng loại, Lý Vĩnh Phương nấp sau lỗ châu mai tường thành nghiêng ngả một cái, nếu không có người thân tín đỡ lấy, đã ngã ngồi ở đó rồi.
Một gã hộ vệ bên cạnh Lý Vĩnh Phương nói.
- Lão gia, liều mạng với bọn chúng.
Thân là Du kích, lại chưởng quản một thành trì yếu địa, gia đinh thân vệ của Lý Vĩnh Phương có khoảng bốn trăm. Cũng chỉ có quân tướng đất Liêu mới có nhiều như vậy, nếu như ở Nam Trực Lệ, một Du kích có trong tay hai trăm thân vệ thì đã bị dòm chừng rồi.
Đám gia đinh thân vệ này đang vây quanh Lý Vĩnh Phương. Nghe hộ vệ nọ nói, Lý Vĩnh Phương chậm rãi quay đầu nhìn người đó, cắn răng nói.
- Ngươi nói cái gì?
Gã gia đinh nọ lớn tiếng nói.
- Lão gia, chúng ta liều mạng với Thát Tử.
Gia đinh thân vệ đều ăn no nhờ bạc của chủ nhà, chỉ biết cùng sống cùng chết. Trước mắt đại quân Nữ Chân vây thành, thân làm tướng giữ thành nhất định phải tuẫn táng với thành, đám gia đinh hộ vệ hiển nhiên cũng phải cùng tử trận theo.
Trong hơn bốn trăm thân vệ ở dưới tường thành, chỉ có số ít người vẻ mặt kiên định, còn lại thì đều rất là hoảng hốt.
Lý Vĩnh Phương nhìn chằm chằm vào gã hộ vệ kia một lúc, gã hộ vệ kia có chút bối rối, vẫn chưa biết mình đã làm sai cái gì. Lý Vĩnh Phương nhấc chân đạp tới, khiến gã ngã xuống đật, sau đó chỉ vào tức giận mắng.
- Ngươi muốn chết như vậy sao? Đừng kéo lão tử đi chết chung.
Xung quanh yên tĩnh. Nỗi u sầu của Lý Vĩnh Phương giống như đã tìm được một nơi để phát tiết, không đếm xỉa gì sất chỉ biết chỉ tay rít gào.
- Ngươi không nhìn thấy không kẻ nào đến sao? Ngoài thành có mấy vạn đến mười vạn người đó. Trong tay lão tử chỉ có các ngươi là đánh nhau được, nhưng đám mọi rợ Nữ Chân ngoài thành kia, ai nấy đều biết đánh nhau, bảo lão tử dẫn mấy trăm người các ngươi đi ra đối đầu với mấy vạn ngoài thành, là chán sống rồi phải không?
Lý Vĩnh Phương thét to.
- Chỉ bằng những tên suốt ngày uống rượu chơi đùa với nữ nhân như các ngươi, còn muốn đánh với đám người Nữ Chân ở bên ngoài sao? Ngươi cho rằng ta không biết các ngươi đi săn là làm thế nào sao? Lần đó chẳng phải là cướp từ trong chợ về sao? Các ngươi chỉ là những tên ẻo lả, còn muốn liều mạng nữa đi.
Một lúc lâu sau thật vất vả lắm y bình tĩnh một chút, một tên thân tính nhỏ giọng hỏi.
- Chủ tướng gia, hiện tại đi ra ngoài e rằng cũng phiền phức lắm, cho dù các huynh đệ hộ vệ xông ra, sợ là trốn không thoát. Trong tay người Nữ Chân còn có người Mông Cổ cưỡi ngựa.
Lý Vĩnh Phương buồn bực khoát tay.
- Lão tử sao không biết điều này, cần ngươi nói cho ta à?
Đúng vào lúc này, từ trên đầu thành có một Bả tổng nhanh chân chạy đến, đến trước mặt y thở hổn hện nói.
- Tướng gia, Thát Tử bên ngoài kêu hô hoán, nói là bảo chúng ta đầu hàng, còn nói sau khi đầu hàng, hết thảy sẽ như cũ, bằng không gà chó không tha.
Vừa nghe đến từ đầu hàng, có thân vệ lập tức như sắp phát tác, nhưng vẫn không động thủ, lại nhìn Lý Vĩnh Phương im lặng không nói, nhất thời cũng không tiện lên tiếng, đến gần nhỏ giọng nói.
- Tướng chủ gia, chúng ta thành lớn như vậy, nào có dễ tấn công như vậy, lương thực cũng đầy đủ, cứ đợi viện quân đến.
Du kích Phủ Thuận Lý Vĩnh Phương chậm rãi gật đầu, lại im lặng một hồi, rồi mở miệng nói.
- Ngươi về trước theo dõi, nếu có tin tức thì mau hồi báo, về sau sẽ có trọng thưởng.
Tên Bả tổng kia không hiểu gì cả, nhưng vẫn dạ ran, xoay người chạy trở về. Mấy người thân cận nhất bên cạnh Lý Vĩnh Phương thì lại nghe thấy vẻ run sợ trong giọng nói của chủ tướng nhà mình, mọi người trao đổi ánh mắt, đều không lên tiếng.
Lý Vĩnh Phương chỉ căn dặn như vậy.
- Lui ra xa một chút, lui ra xa một chút.
Y vừa dứt lời, bỗng nghe thấy tiếng hò hét ầm ầm như sóng thần vang lên, sau đó nghe thấy tiếng hét xé ruột xé gan ở trên tường thành.
- Thát Tử đã công thành rồi.
Cả người Lý Vĩnh Phương run rẩy, nhưng lại vội vàng xoay người. Y cảm thấy ở quá gần tường thành cũng không an toàn, lui xa một chút mới tốt. Thành Phủ Thuận là một thành lớn có tiếng ở Liêu trấn, Nữ Chân Kiến Châu dù giỏi đánh nhau thế nào đi nữa, cũng sẽ không dễ dàng công hạ.
Đi ra xa mấy mươi bước, bên cạnh lại có thân vệ gân cổ hô to.
- Chủ tướng gia, Thát Tử đã lên thành.
Nhanh như vậy, đã lên đầu thành rồi. Du kích Phủ Thuận Lý Vĩnh Phương lập tức kinh hãi, lúc này mới hít thở một chút, chẳng sẽ thang đặt sẵn lên tường thành, đã bò thẳng lên tới rồi sao?
Quay đầu nhìn lại, đầu thành đá có cờ xí độc một màu tung bay, cũng có người kêu thảm rơi từ đầu thành xuống, đập người xuống đất chết tươi. Lúc này đến tên gia đinh vừa nãy nói liều mạng cũng không lên tiếng, ai nấy sắc mặt đều trắng bệch. Bọn họ đều biết Nữ Chân Kiến Châu đánh dũng mãnh chiến trên đất bằng, không ngờ công thành cũng uy vũ như vậy.
Đúng vào lúc này, chỉ thấy một người lảo đảo chạy đến, té ngã lăn quay lòm còm đứng dậy lại phải chạy sang. Đám thân vệ của Lý Vĩnh Phương ai nấy đều khẩn trương lấy vũ khí ra, nhưng người đến chỉ là tên Bả tổng vừa mới báo tin.
Giọng nói của tên Bả tổng run rẩy.
- Tướng… tướng gia, Thủ bị Vương đại nhân đã tử trận rồi, Thát Tử vừa lên thành thì đã chém chết ngài ấy.
Tuy trên người gã có vết máu, nhưng trông có vẻ không phải là vết thương của gã, xem ra là chạy rất nhanh, có lẽ là lại mượn cớ báo tin mà chạy xuống rồi.
Lý Vĩnh Phương không lên tiếng. Cùng làm võ tướng, y và vị Thủ bị Vương Mệnh Ấn này trước giờ đều không vừa mắt nhau. Vùng phúc địa của võ phu như Liêu trấn, không biết hưởng phước phát tài, ngược lại còn nói cái gì mà tu sửa võ bị, rồi thế nào, kết cục ra sao?
- Chủ tướng gia.
Có người gọi một tiếng, nhưng Lý Vĩnh Phương vốn dĩ không nghe thấy. Đám thân vệ bên cạnh có chút gấp gáp, cả đám nhìn nhau, thầm nghĩ đến lúc thành bị phá, phải bảo vệ người đi trước, nhưng cả nhà lớn nhỏ của chủ tướng trong thành và cả gia nghiệp nữa, đều không lo lắng hết được.
Tiếng hò hét trên đầu thành càng thêm dữ đội, càng lúc càng có nhiều binh tốt từ trên đầu thành chạy xuống. Bằng vào gì mà phải liều mạng, ngày thường trồng trọt thu hoạch giao nộp thuế, bản thân mình không lấy được một văn tiền, cả nhà cũng không dễ gì được ăn no, bằng vào cái gì mà lúc này còn phải liều mạng với Thát tử, bị bắt thì cũng chưa chắc có cuộc sống tồi tệ hơn hiện tại.
Cục diện trước mắt không tài nào thu dọn được, đầu mục thân vệ đứng sau lưng Lý Vĩnh Phương quát to một tiếng, có mấy người tiến lên kéo người rời khỏi.
Đúng lúc này, cả người Lý Vĩnh Phương run lên, hô to nói.
- Hàng, chúng ta đầu hàng thôi.
Lời này vừa thốt ra, mọi người đều sửng sốt, khung cảnh lập tức trở nên yên tĩnh, mỗi người ở đương trường đều thả lỏng. Nhưng Lý Vĩnh Phương lại không màn đến điều này, chỉ ở đó gân cổ hô to.
- Bên ngoài có mười vạn Nữ Chân Kiến Châu, chúng ta trong thành có được mấy ngàn? Người chiến đấu được chẳng phải chỉ có mấy người chúng ta hay sao, mấy người chúng ta ra liều mạng, vậy thì nhất định sẽ chết. Nếu như không đầu hàng, nhiều bá tánh trong thành đều sẽ bị giết sạch, vậy thì sẽ rất thảm thiết. Nghe nói lão Nô, không không, nghe nói Đại Hãn nước Kim Nỗ Nhĩ Cáp Xích là đại anh hùng, vô cùng anh minh, chúng ta đến đó nhất định sẽ không bị bạc đãi. Các ngươi nói xem có đúng không, các ngươi nói xem có đúng không?
Mồ hôi trên mặt Lý Vĩnh Phương đều đặn chảy xuống, sắc mặt trắng bệch, khàn giọng nói, kể ra mọi chỗ tốt sẽ có sau khi đầu hàng. Vốn dĩ những lời nói không có sức thuyết phục, chỉ kể ra đủ loại lý do, hòng khiến cho mọi người tán đồng với đề nghị đầu hàng này.