Triệu Tiến cũng cười đáp lễ, Dư gia lúc gặp mặt tự xưng là thương nhân vải bông, hơn nữa cũng đích thật mang vải vóc Tùng Giang tới. Vải bông Tùng Giang bán khắp thiên hạ, trước giờ đều là thương nhân buôn vải thông qua Vận Hà đưa tới đây bán. Ở giữa tăng giá sang tay, giá cả không thấp. Nếu như thương nhân buôn vải ở nơi làm ra vải đưa thẳng tới nơi này buôn bán, vậy giá cả khẳng định càng rẻ hơn rất nhiều, khẳng định thu hút được khách thương bốn phương, cũng có lợi ích rất lớn với Triệu Tự Doanh.
Triệu Tiến cười nói.
- Nếu như tới rồi, thì không cần tới tay không. Đi vào chợ xem thật kỹ, giống như kích cỡ nhà Dư công tử đòi hỏi không. Hay là có cửa tiệm, kho hàng nào tốt, xem chỗ nào tốt thì sang đây nói. Chúng ta chiếu cố được nhất định chiếu cố.
Như Huệ bên cạnh ôm quyền gật đầu, tất cả đều giống như chưa từng nói qua những lời trước đó, ở nơi đó nói chuyện tới nơi này làm ăn.
Khách sáo vài câu, Dư Trí Viễn cáo từ.
- Sắp gần giao thừa, trong nhà còn có rất nhiều phiền phức cần xử trí, không ở nơi này quấy rầy nữa. Đợi năm sau lại sang đây thăm hỏi.
Triệu Tiến cười nói.
- Huynh đây chính là mưu đồ từ từ rồi đấy à?
Dư Trí Viễn này làm việc nóng vội một chút, hơn nữa lòng dạ không quá ổn, nhưng tuổi tác gần bằng, trừ nóng vội còn có một bộ mặt sảng khoái ngay thẳng, ngược lại khiến cho người ta có cảm giác về y không tệ.
Vừa rồi Dương Trí Viễn đó tự cười nhạo bản thân, Triệu Tiến thuận theo lời đó trêu chọc mấy câu, Dư Trí Viễn sửng sốt, lập tức bật cười. Vừa cười vừa lắc đầu, trong nét mặt mang theo chút chua xót. Cho dù nói thế nào, việc này là không thành được, hơn nữa khiến trong lòng người khác có vướng bận, về sau mưu đồ từ từ e rằng cũng là phiền phức.
Y bên này còn chưa xoay người, Triệu Tiến lại cười nói.
- Yêu đao và súng kíp ta rất thích. Chỉ có điều ta và các huynh đệ không thích thứ đồ hoa xảo vô nghĩa. Súng kíp ngắn khảm ngọc này không có ý nghĩa gì. Lần sau mang mấy cây súng kíp Tây Dương vừa lớn vừa dài sang đây. Đồ cũ mới gì đều được. Nếu như tốn nhiều tiền, ta bên này bỏ tiền ra mua thì được rồi.
Ánh mắt Dư Trí Viễn lóe lên, y nói còn muốn tới nữa, là xuất phát từ suy nghĩ của người làm ăn. Từ Châu đích thật có cơ hội buôn bán, Dư gia có vải bông, có đội thuyền mành chuyên chở hàng hóa đi bán, chợ lớn bên phía Hà Gia Trang này vừa hợp như cả hai không thiếu được nhau. Chỉ cần chuyên tâm làm ăn thì không cần lo lắng không giàu có, nhưng có nhìn thấy Triệu Tiến và một đám người bên cạnh hắn tiếp tục nữa hay không, Dư Chí Viễn không có ôm hy vọng. Lần gặp mặt này chính y phá hỏng mất, đối phương đã khắc ghi ý niệm xấu về mình, muốn tiến thêm một bước tiến sâu hơn đã không còn cách nào.
Hiện giờ trong lòng Dư Chí Viễn đã hối hận khôn cùng, vốn chỉ là muốn tìm người đi báo thù cho hả giận, nhưng sau khi tới được Hà Gia Trang, điều mắt thấy tai nghe có cái khiến y cảm thấy mới mẻ, có cái thì khiến y cảm thấy rung sợ. Liên đội tuần tra sừng sững như núi thỉnh thoảng đi trên đường, đội nhân mã thường xuyên qua lại, đều hiển hiện ra một loại sát khí và nghiêm cẩn y chưa bao giờ thấy qua, điều này khiến cho Dư Trí Viễn càng muốn có được nhiều thêm một chút.
Nhưng cũng bởi vì khống chế không được tâm tình, lại có chút kiêu ngạo và nhìn bao quát không nói ra, không hiểu rõ, kết cuộc rối tinh rối nùi toàn diện. Mặc dù vẻ bên ngoài ôn hòa, bình tĩnh với mọi người, nhưng Dư Trí Viễn biết rõ mặt mũi mình đã mất sạch rồi, không cần nghĩ tới chiếm được một chút tẹo võ lực của Triệu Tự Doanh.
Nhưng cuối cùng đoạn nói chuyện của Triệu Tiến này lại khiến cho Dư Trí Viễn lần nữa dấy lên hy vọng, đây là một việc duy nhất sau khi y tới Từ Châu làm đúng. Y suy nghĩ tới Triệu Tự Doanh bên này đều là người luyện võ, yêu đao và súng kíp đều là đưa cho đúng người, lúc ấy còn nghĩ có phải tặng hỏa khí ít đi hay không, lại không ngờ rằng súng kíp ngắn này dường như là chọn đúng rồi.
- Nào dám, nào dám. Trong nhà tại hạ đã từng quen biết với người Pháp, mặt này rất dễ dàng. Cho dù phủ Tùng Giang nhất thời tìm không thấy, cũng sẽ đi tới Phúc Kiến và Quảng Đông tìm, nhất định khiến cho Triệu Bảo Chính hài lòng.
Dư Trí Viễn nói liên tục không ngừng nghỉ, y cảm thấy sau khi mình nói xong câu đó, nét cười của Triệu Tiến lại thân thiết hơn một chút.
Là Như Huệ tiễn người ra cửa, Dư Trí Viễn ở ngoài cửa lại móc ra một miếng ngọc trắng như mỡ dê vuông vức trong hầu bao ra, cười hì hì đưa cho Như Huệ, lại bị Như Huệ khéo léo chối từ, chỉ khách khí nhắc nhở một câu.
- Nếu như lão gia nhà tôi đã nói rồi, làm phiền Dư công tử tốn công tìm kiếm, chắc chắn sẽ có hồi báo.
Tất cả mọi người Triệu Tự Doanh biết Triệu Tiến sốt sắng không cách nào hiểu được với hỏa khí kia, lần này thái độ Triệu Tiến mày mò súng kíp ngắn kia, lại khiến cho người ta nghĩ tới dáng vẻ ngày đó lúc bên bờ Hoàng Hà nhìn thấy súng kíp Từ gia, Như Huệ không thiếu được muốn chỉ điểm mấy câu cho Dư Trí Viễn này.
Dư Trí Viễn cười nói.
- Đa tạ tổng quản chỉ điểm, tại hạ nhất định dụng tâm.
Trong lòng lại đang cân nhắc, vị Triệu Bảo Chính này hứng thứ như vậy với hỏa khí Tây Phương, ngoài súng kíp ra, có cần lấy hỏa pháo sang đây hay không, nhưng cái này quá mức khiến người để ý rồi.
Dư Trí Viễn và quản gia cùng nhau rời khỏi, Triệu Tiến và đám huynh đệ lại không có tản ra bận rộn việc của từng người. Sự tình Dư Trí Viễn này nói và biểu hiện sau khi gặp mặt đều rất thú vị, Dư công tử này đi rồi, mọi người đều hứng trí bàn tán vài câu.
Lưu Dũng mở miệng nói.
- Nếu như đội thuyền trong nhà bị đốt trước mắt, lại còn uy hiếp muốn giết sạch cả nhà, người bình dù khôn khéo trấn định cỡ nào, e rằng cũng kềm nén không đặng. Một khi tức giận, nói chuyện làm việc đều có sơ sót.
Triệu Tiến gật đầu, cười nói.
- Xét cho cùng là tuổi trẻ. Tuổi trẻ bồng bột cho rằng mình thông minh hơn kẻ khác, sau đó rối loạn trong nhà khiến cho bản thân mất mát, cho nên mới làm ra việc đáng cười như vậy. Cho rằng Triệu Tự Doanh chúng ta là cái gì, chỉ cần mấy câu nói đã muốn sang sông đánh nhau sống chết rồi sao?
Vương Triệu Tĩnh trêu chọc nói.
- Đại ca, Dư công tử kia lớn hơn chúng ta mấy tuổi nhỉ?
Triệu Tiến nói rất bình tĩnh.
- Một công tử nhà giàu sao sánh được với huynh đệ chúng ta. Chúng ta đã trải qua bao nhiêu sóng to gió lớn, đã trải qua bao nhiêu chém giết sống chết. Y không so được.
Tất cả đều rất tán đồng với những lời Triệu Tiến nói ra, Trần Thăng chỉ hỏi ngắn gọn.
- Kẻ này, huynh thu xếp làm thế nào?
Trong phòng yên ắng trở lại, đều nhìn về phía Triệu Tiến. Hai việc trong lời Dư Trí Viễn quá lớn, mọi người hiểu rõ Triệu Tiến, hắn cũng không có cự tuyệt toàn bộ chuyện Dư Trí Viễn nói tới, với lòng dạ và mưu mô của Triệu Tiến, vậy thì ắt hẳn phải có sắp xếp khác. Tất cả ở cùng nhau nhiều năm như vậy, nền nếp làm việc của nhau rất quen thuộc.
Triệu Tiến trầm ngâm chốc lát, mở miệng nói.
- Trước thăm dò nguồn cơn của y. Chuyện mở tiệm điều tra, nghe ngóng chúng ta nói trước đó ngược lại dùng được trên người kẻ này. Sau khi tra rõ nguồn cơn mới nói chuyện khác được.
Bọn huynh đệ gật đầu, mọi người đã hiểu rõ từng người phải đi làm cái gì rồi, cái này giống như là một dạng ăn ý. Triệu Tiến đứng lên đi mấy bước, trầm giọng nói.
- Chúng ta đã từng đáp ứng chuyện của Uông Đại Cương. Chúng ta đi cửa sông Thanh Giang, hiển nhiên không chỉ là để chủ trì công đạo cho gã. Cửa sông Thanh Giang kia là then chốt tào vận thiên hạ, còn chuyện tào vận đổi hải vận Dư Trí Viễn kia nói tới, nghĩ ắt dính líu rất nhiều với các phe cánh của cửa sông Thanh Giang này. Đại cục này là không cần nói cũng đã hợp ý rồi.
Triệu Tiến nói tới đây, thanh âm hơi nâng lên cao.
- Tào vận đổi hải vận, tiệu diệt thủy tặc Thái Hồ, hiện giờ chúng ta làm không được, cũng không có nghĩa về sau chúng ta làm không được. Nếu như có dính líu tới, vậy thì nên sửa soạn từ sớm.
Như Huệ đã trở lại trong phòng, nghe thấy lời này của Triệu Tiến cười nói.
- Lão gia có hùng tâm, chí lớn. Lại còn nắm chắc đại thế bậc này. Đây thật là đáng gờm, cũng là chỗ vượt qua hơn kẻ khác.
- Lời nịnh nọt nói bớt đi.
Triệu Tiến cười hạ lệnh.
- Ngoài sáng, trong tối đều phải an bài người đi theo Dư Trí Viễn kia, thăm dò thật rõ ràng.
Cái gọi là điều tra ngoài sáng chính là bên phía Vương Triệu Tĩnh và Như Huệ, gọi là trong tối hiển nhiên là đội Nội Vệ của Lưu Dũng.
Khách tới năm trước, một người là Uông Đại Cương, một người là Dư Trí Viễn. Hai kẻ này tới khiến cho Triệu Tự Doanh làm ra điều chỉnh và cử động đi cùng theo đó. Về phần kẻ khác, thì chỉ là khách sáo nghênh đón tiễn đi.
Uông Đại Cương được sắp xếp tới bên phía đội học đinh, sự tình cơ mật dính dấp tới bên đó khá ít. Va chạm học tập ở đội học đinh sẽ mau chóng làm quen với quy chế và cách làm việc của Triệu Tự Doanh. Sau đó lúc Triệu Tiến bên này cần đến, cũng ở gần đấy chạy sang trở lời dò hỏi, để cho bọn Triệu Tiến hiểu biết càng rõ ràng hơn cửa sông Thanh Giang.
Chiếu theo người đi theo bên cạnh Uông Đại Cương hồi báo, nói là Uông Đại Cương mới đầu ở trong đội học đinh rất buồn phiền, cảm thấy mình là tới đây chơi đùa cùng bọn con nít, nhưng sau khi ở mấy ngày, thì lặng lẽ đi học vài trò, thấy có vẻ là người rất cầu tiến.