Vương Hữu Sơn trầm giọng hỏi.
- Không có ai quản sao?
Lời vừa nói ra thì cảm thấy không ổn. Mình cũng chìm nổi trong quan trường kinh sư lâu như vậy, không ngờ lại hỏi ra một câu hỏi ấu trĩ như vậy.
Trong giọng điệu của Trương Thanh Hải toàn là ý nhạo báng.
- Quản, ai quản được, từ khi nào mà triều đình dám quản. Liêu Trấn đó ngoại trừ chưa phong cho Lý gia chúng, còn có gì không phải là của Lý gia chúng chứ. Những chuyện về sau ông cũng biết. Lý Thành Lương còn vì có công thu nạp lưu dân, nạn dân, được phong thưởng, tước vị lại thăng lên hai cấp, ông xem xem.
Vương Hữu Sơn cảm thán nói.
- Binh chỉ nghe lời tướng, cường binh mãnh tướng của Liêu Trấn đều xuất thân là môn hạ Lý gia, triều đình sợ hãi rồi.
Đạo lý này nói ra cũng đơn giản. Liêu Trấn là võ lực mạnh mẽ nhất bên sườn Bắc Trực Lê, dù bảo vệ yếu địa xung quanh kinh kỳ, nhưng theo một ý nghĩa nào đó mà nói, cũng là uy hiếp của kinh sư. Sau khi bãi chức Thích Kế Quang, triều đình không lấy đâu ra thực lực để chống lại Lý gia, mặc dù đã tìm cách đi chinh chiến khắp nơi để tiêu hao, nhưng vẫn không làm gì được. Cho dù Triều Tiên kháng Oa, Ninh Hạ bình loạn, thậm chí Lý Như Tùng tử trận trên thảo nguyên, tinh túy sức mạnh của Lý gia sắp mất hết không còn gì, thì triều đình vẫn kiêng kỵ một thế lực ngoài mạnh trong yếu này.
Triều đình lo sợ Lý gia tạo phản, ý chính là vậy, Vương Hữu Sơn và Trương Thanh Hải cũng sẽ không nói rõ ra.
- Triều đình sợ Lý gia bọn họ, Lý gia bọn họ sợ người Nữ Chân. Ông cho rằng vì sao bọn họ phải bỏ đi khỏi Khoan Điện. Trong mắt đám tướng lãnh binh chỉ coi trọng tiền bạc này, nơi đó vừa có ruộng tốt, vừa có chợ vùng biên cương, món hời to như thế, sao buông bỏ cho được, còn không phải là vì sợ người Nữ Chân sao. Ta nghe người trở về từ Liêu Trấn nói, lúc trước người Nữ Chân chưa tập hợp lại, Lý Thành Lương là đang nuôi sói, đến lúc tên nô tù gì đó tập hợp người Nữ Chân lại, chỉ sợ Lý Thành Lương đã bị sói ăn mất rồi.
Vương Hữu Sơn có vẻ khó tin, hỏi.
- Lý gia Liêu Trấn cũng sợ Nữ Chân?
Liêu Trấn binh mạnh như vậy, không ngờ còn sợ người Nữ Chân như thế, thậm chí còn vứt bỏ nhiều như vậy, thế thì Nữ Chân ở Kiến Châu kia mạnh mẽ đến mức độ nào?
- Sợ, rất là sợ, cho nên cục diện tan nát này, ai mà đi, ai mà duy trì được, có lẽ đã bị liên lụy, sớm đã trở về nhà hưởng phúc rồi.
Trương Thanh Hải cảm thán vài câu liền đổi sang chuyện khác. Y căn bản không chú ý rằng điều Vương Hữu Sơn bận tâm chính là những chuyện dính líu đến người Nữ Chân.
Trương Thanh Hải uống rượu rất gấp, hơn nữa vừa rồi lại có tâm sự, tự rót tự uống không ngừng. Danh tửu Hán Tỉnh là rượu mạnh, uống nhiều như vậy, đến nỗi bộ dáng thế này, càng không quan tâm đến vẻ mặt nghiêm trọng của Vương Hữu Sơn nữa.
Y biết rõ cơn chấn động mà Vương Hữu Sơn phải chịu lúc này. Những cử chỉ lời nói thoạt nhìn rất buồn cười và hoang đường của vãn bối Triệu Tiến kia, không ngờ cũng không phải là nghĩ xằng bậy.
Bọn man di phía đông không ngờ lại đáng sợ đến như vậy. Triệu Tiến tuổi chưa đến hai mươi, đến cả Từ Châu cũng chưa từng rời khỏi, sao biết được những chuyện này, nhất định là do nhị thúc Triệu Chấn Hưng của hắn kể cho. Nhị thúc Triệu Chấn Hưng của Triệu gia năm đó vì để có được xuất thân, nên đi khắp đại giang nam bắc, từng đánh mấy trận. Người kiến văn rộng rãi như vậy, lẽ nào đấy là phỏng đoán của y? Một võ phu xuất thân quân hộ, không ngờ lại có kiến văn như thế này, quả thật là rất tài giỏi.
Suy nghĩ của Vương Hữu Sơn xoay chuyển nhanh chóng, rất nhanh đã tìm ra lời giải thích hợp lý.
Nói xong những điều vừa rồi, rượu ngon món ngon trước mặt đột nhiên trở nên giống như mất hết hương vị. Trương Thanh Hải cứ một ly tiếp một ly, chòm râu dưới cằm đã rối bời. Vị Binh bộ Phương ti Lang trung này, năm xưa có chòm râu đẹp nổi danh trong quan trường, còn có thầy tướng số nói y sẽ hiển vinh, ai ngờ lại sa sút đến mức này. Vương Hữu Sơn lắc đầu, nghĩ mình có phải cũng nên uống mấy chén hay không, cứ không say không về, hà cớ gì phải buồn bực vô ích như thế này.
Vừa mới cầm hũ rượu lên, lại nghe thấy bên ngoài có tiếng bước chân dồn dập, cửa phòng bị đẩy mở ra. Vương Hữu Sơn cả kinh. Nô bộc Trương gia nhất định không có lá gan lớn như vậy, chẳng lẽ là người thân cận. Trương Thanh Hải cũng nổi giận đặt chén rượu thật mạnh xuống bàn, mơ mơ hồ hồ nói.
- Ai mà to gan vậy, có biết gì không hả?
Vương Hữu Sơn lại mượn ánh lửa ngọn đèn nhận ra thân phận của người vừa đến. Người này mặc áo dài bằng lụa màu xanh, đội mũ nhỏ, lại mang giày quan, ăn mặc như thế này, chính là Thư biện văn lại của nha môn các nơi trong kinh thành.
Lục bộ Đô Sát Viện, cho dù là đại nha môn như Đô Sát viện, làm việc ở kinh thành, quan viên có phẩm cấp không quá hai trăm người, mà bọn họ gánh vác trọng trách duy trì phép nước cả Đại Minh, sao xử trí hết được. Về phần Lục bộ thì càng không cần phải nói, muốn giữ vững chuyển động, thì cần rất nhiều Thư biện Lại mục gánh vác sự vụ lớn nhỏ.
Quy chế như thế này nói trắng ra không khác biệt gì so với nha môn phủ huyện ở cấp dưới. Người xuất thân khoa cử, Lại mục Thư biện quản sự xuất thân thế tập cũng làm việc như vậy.
Đừng thấy bọn họ không có phẩm cấp, địa vị của những người này ở kinh thành không thấp. Bởi vì bọn họ nắm giữ thực vụ, quan viên các cấp nếu như đắc tội với bọn họ, rất dễ dàng bị vu cáo hãm hại, vạn kiếp bất phục. Cho nên quan viên và văn lại ai làm việc nấy, duy trì thể diện trên dưới với nhau, đây cũng là một luật bất thành văn.
Cho nên người vội vã chạy vào sảnh đường như vậy, nhất định là có công vụ khẩn cấp. Văn lại này cũng biết người ngồi đối diện với Trương Thanh Hải có thân phận không thấp, nhưng y chỉ gật đầu cho có lễ. Điều này khiến Vương Hữu Sơn càng kinh ngạc. Văn lại làm việc ở nha môn các bộ các ti, lễ tiết là phải chu toàn hết thảy, gặp người ba phần cười, hiện tại sao không để ý gì cả.
- Trương đại nhân, cấp báo, cấp báo.
Văn lại đi đến trước mặt trầm giọng hô, nhưng Trương Thanh Hải đã uống đến say, cứ mơ hồ nói.
- Cổng thành đều đã đóng cả rồi, còn cấp báo gì được, ngày mai nói sau, ngươi cũng ngồi xuống uống vài chén đi.
Văn lại nọ rất nôn nóng, liếc mắt nhìn Vương Hữu Sơn ở đằng kia, rồi xoay người ghé vào tai Trương Thanh Hải bắt đầu nói.
- Chính là cấp báo truyền đến trước khi cổng thành đóng.
Vương Hữu Sơn không mong chờ nghe được tin tức gì, ông còn cố ý dựa người ra sau, tỏ ra không muốn nghe. Sau khi Văn lại nọ kể rõ, thì thấy vẻ say xỉn trên mặt Trương Thanh Hải dần dần biến mất, mồ hôi thì lại không ngừng tuôn ra, sắc mặt từ ửng đỏ của người say rượu biến thành trắng bệch, thân thể cũng không ngừng run rẩy.
Văn lại nọ sắc mặt cũng cực kỳ khó coi. Sau khi y nói xong, Trương Thanh Hải quay đầu nhìn về phía y, giọng run run hỏi.
- Thật sao?
- Xác nhận là chắc chắn. Tiết lão đại nhân đã đi vào trong bộ rồi, Triệu đại nhân cũng đã đi. Hiện tại các nơi tìm người, Ngự Mã Giám cũng bị kinh động.
Vương Hữu Sơn khẽ vuốt chòm râu, thần sắc y không thay đổi, nhưng trong lòng lại kinh ngạc hiếu kỳ. Tiết lão đại nhân này chắc hẳn là Binh bộ Thượng thư Tiết Tam Tài, Triệu đại nhân chắc hẳn là Binh khoa Đô Cấp Sự Trung Triệu Hưng Bang, còn Ngự Mã Giám giống như Binh bộ của nội cung. Rốt cuộc là đã xảy ra đại sự gì, lại khiến đầu não võ sự của Đại Minh phải suốt đêm truyền tin, hơn nữa những nhân vật quan trọng đều bị kinh động.
- Trương đại nhân mau đi đi, tiểu nhân còn một nơi phải đi.
Văn lại nọ đến rất nhanh, đi cũng rất nhanh.
Thoáng chốc, trong phòng chỉ còn lại hai người Trương, Vương. Trương Thanh Hải đang ngây người, đột nhiên thở dài một hơi, buồn bực nói.
- Không biết chừng thì lần này bị liên lụy rồi.
Nói xong, y cũng không giải thích với Vương Hữu Sơn ở bên cạnh, mà chỉ ra sức hô to.
- Sửa soạn quan bào, đưa xe kiệu đến, đưa thuốc giải rượu lên đây.
Sau khi nói xong, Trương Thanh Hải mới xem như trấn tĩnh lại được một chút, cười khổ nói với Vương Hữu Sơn.
- Hiền đệ tạm thời về đi, ngày khác gặp lại.
Vương Hữu Sơn cười rồi gật gật đầu, như vô ý hỏi.
- Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
Trương Thanh Hải dùng giọng nói bình tĩnh nói hai câu.
- Đại quân Nữ Chân đánh vào Liêu Trấn, Phủ Thuận đã mất, tướng phòng thủ đã tử trận.
Nói xong, trong giọng nói đột nhiên như có tiếng khóc.
- Thiên hạ này gặp phiền phức to rồi.
- Trương huynh đừng sầu não, có khó khăn nào còn hơn được lúc Gia Tĩnh gia. Bắc có Yêm Đáp, đông nam có giặc Oa, không phải cũng đã đến rồi đó sao. Trời giúp Đại Minh ta mà.
Trước khi đi không biết phải nói gì Vương Hữu Sơn liền an ủi một câu. Vương Hữu Sơn về đến nhà mà hồn vía vẫn còn trên mây. Vương Hữu Sơn thông minh hơn những người đồng liêu cao quý chỉ biết to tiếng ức hiếp người khác, vì ông biết rõ điển cố trên đời, ông càng biết lời nói đó cảm xúc đó của Trương Thanh Hải có phân lượng cỡ nào. Trương Thanh Hải có lẽ là người tầm thường, tham tài, nhưng y làm việc trong Binh bộ đã lâu như, đối với các trấn biên ải, đối với sự vụ Đại Minh, đều hiểu rất rõ. Nỗi bi quan của Trương Thanh Hải có lẽ thật sự nên bi quan rồi.
Thúc cháu Triệu gia sao có kiến văn như vậy, bọn họ làm sao biết Nữ Chân sẽ là đại họa của Đại Minh. Người khác thì không biết thế nào, còn Vương Hữu Sơn biết rằng cũng chỉ đêm nay mình mới cảm thấy được Nữ Chân là một phiền phức lớn. Nếu không có lần trò chuyện với Trương Thanh Hải, chỉ sợ vẫn còn hồ đồ.
Đọc lá thư nhà của Vương Triệu Tĩnh cũng thấy ra, đám tiểu huynh đệ bọn họ đại triển quyền cước ở Từ Châu và Hoài Bắc thậm chí đến vùng Giang Bắc, nuôi dưỡng nhân khẩu, huấn luyện tráng đinh, chấn hưng buôn bán, khai khẩn ruộng hoang, thâu tóm các nơi, thậm chí là đến độ ông phải tham dự vào mới tạm giữ vững được.
Có lúc Vương Hữu Sơn cũng suy nghĩ, Triệu Tiến làm đến mức này đã quá lắm rồi, đã cho mình một cục diện phú quý mấy đời rồi, nhưng lòng tham không biết đủ, lại vẫn tiếp tục, đó chính là con đường chuốc lấy tai họa. Vương Hữu Sơn đã từng nghĩ bảo Vương Triệu Tĩnh đến kinh sư, cùng ở với mình.
Nhưng đêm nay, trở về hồi tưởng lại những việc làm của Triệu Tiến ở Từ Châu, chẳng lẽ Triệu Tiến này đang sắp đặt sẵn cho cái gì đó.
Nghĩ đến đây, Vương Hữu Sơn run rẩy cả người, theo đó nhìn tứ phía, phát hiện xung quanh yên tĩnh mới an tâm. Vương Hữu Sơn không kìm nổi liền bật cười. Đêm nay uống rượu trò chuyện với Trương Thanh Hải, bị những điều Trương Thanh Hải nói làm chấn động tinh thần, bản thân mình đã chui vào ngõ cụt, bản thân mình dọa mình.
Hiện tại quan quân thối nát, chẳng lẽ thời Gia Tĩnh thì tốt sao? Yêm Đáp Hãn của Thổ Mặc Đặc kia mấy lần đánh xuyên qua các trấn biên ải, núi Thiểm và Bắc Trực Lệ mặc cho y đến tung hoành. Giặc Oa ở đông nam, mấy chục người đã dọa cho thành Nam Kinh đóng cửa không dám mở, lẻn vào các nơi, giết hại vạn dân, lúc đó quan binh hoàn toàn không có ích, mà châu phủ các nơi ở vùng đông nam đều phải chiêu mộ dân tráng chống trả.
Đất then chốt kinh sư bị đại quân giặc Thát uy hiếp, yếu địa tài chính thuế vụ của Đại Minh ở đông nam thì họa loạn và thối nát, khi đó mới thật sự là nguy cấp, thậm chí còn có người cho rằng Đại Minh sắp vong rồi, nhưng chẳng phải vẫn vượt qua đó sao. Yêm Đáp gặp phải đại nạn, mê tín thần phật, trầm mê tửu sắc, đông nam thì từng vị mãnh tướng xuất hiện, diệt trừ triệt để mối hại giặc Oa, Đại Minh phục hưng. Hiện tại trước mắt chẳng qua chỉ mới là một biên trấn bị công phá, năm xưa thiên tử còn bị giặc bắt đi cơ mà. Mình ở đây kinh sợ cái gì, nghi thần nghi quỷ cái gì, tốn công đọc nhiều văn chương thánh hiền như vậy, mà tâm chí không kiên định.
Suy nghĩ cặn kẽ hiểu ra chân tướng, Vương Hữu Sơn cuối cùng cũng bình tĩnh lại, rửa mặt nằm ngủ, chỉ có điều đêm nay không biết vì sao mấy lần gặp ác mộng bừng tỉnh.