Ngày hôm sau, bên này Hà Gia Trang có bốn khoái mã rời khỏi, đi về phía chỗ có liên đội Triệu Tự Doanh trú đóng, tạm thời tiến hành điều chỉnh và đổi lượt trấn thủ. Xưởng rèn sắt của Từ gia và Thạch gia hùn vốn cũng bắt đầu kiểm kê, trùng tu binh khí, mũ giáp. Đoàn luyện trộn lẫn qua lại nhiều lần tuần tra, còn có người giang hồ bí mật canh gác cũng trở nên dày đặc.
Không có người nào để ý cử động này của Triệu Tự Doanh, mọi người cũng không cảm thấy đây là khác thường, bởi vì hết thảy mọi việc của Triệu Tự Doanh không phải không bao giờ thay đổi, thường xuyên đột nhiên có biến hóa. Lúc mới đầu người bên ngoài lo lắng, người bên trong hoảng hốt, đều cho rằng có phải phát sinh đại sự gì hay không. Nhưng trải qua lần này tới lần khác mới phát hiện, hành vi thường ngày của Triệu Tự Doanh chính là như thế.
Có người âm thầm cười nhạo, nói người trẻ tuổi làm việc không vững vàng, nuôi gia đinh là muốn chém giết liều mạng, nhất cử nhất động đều phải nghiêm nghị, kết cuộc lại làm thành trò hề như thế. Thậm chí ngay cả Triệu Chấn Đường, Trần Vũ và Đổng Cát Khoa cũng riêng từng người tới nói qua chuyện này, nói không được làm bậy, làm càn.
Nhưng Triệu Tiến vẫn khăng khăng giữ lấy cách làm của mình, ngược lại cũng không giấu diếm đám huynh đệ cùng với các bậc trưởng bối. Muốn để cho gia đinh Triệu Tự Doanh quen với loại bất chợt này, phải để cho bọn người xung quanh để mắt tới Triệu Tự Doanh quen với loại bất chợt này. Có như vậy, bản đội Triệu Tự Doanh sẽ không bởi vì kẻ địch tập kích bất ngờ và xảy ra chuyện đột ngột phát sinh hỗn loạn, cảm thấy trở tay không kịp. Vả lại, những người quan sát xung quanh kia thậm chí mật thám, cũng rất khó từ cử động thường ngày của Triệu Tự Doanh phán đoán ra được nơi này muốn làm cái gì.
Lý do này vừa nói ra, tất cả đều vỡ lẽ. Vương Triệu Tĩnh chính là nhắc tới trong thư gửi cho Vương Hữu Sơn.
- Triệu huynh không đọc binh thư lại không biết binh pháp, thật nói tới túc tuệ cũng không phải không có lý, hoặc có lẽ là kỳ tài trời sinh.
Cái gọi là túc tuệ chính là lời của đức Phật, chỉ trí tuệ kiếp trước mang tới kiếp này, dùng từ này hiển nhiên chỉ là ngầm so sánh, không ngờ rằng lời phỏng đoán của Vương Triệu Tĩnh có can hệ tới Triệu Tiến.
Bởi vì thường xuyên sẽ có điều động và an bài không báo trước không quy luật, tất cả cũng chỉ thấy quái dị, lại không ngờ rằng một số việc thúc đẩy trong lúc chiêng trống rùm beng.
Ngày hai mươi mốt tháng chạp hôm đó, Uông Đại Cương ở nhà hai ngày bị phụ mẫu đuổi ra khỏi cửa nhà, vốn tưởng rằng phải ăn ngủ đầu đường xó chợ, lại bị gia đinh sớm theo dõi y dẫn về Hà Gia Trang.
Người già trong nhà Uông gia nói rất rõ ràng, ca ca ngươi đã làm không ít chuyện vì ngươi, trong nhà không nợ ngươi cái gì, không cần lưu lại nơi này hao tốn lương thực, phần gia sản này không có một chút dính dáng tới ngươi. Trong gia đình quân hộ Vệ sở, làm như vậy không ai cảm thấy không hợp lẽ thường, xem như là chuyện rất đúng lý.
Tuy nhiên lúc Uông Đại Cương ra khỏi cửa, cha y vẫn là vụng trộm nhét cho y mấy trăm văn tiền đồng, mặt đồng tiền bóng loáng, vừa nhìn đã biết rõ ông già tích cóp đã rất lâu, thường xuyên vuốt ve đếm kỹ, khả năng cũng chỉ tích cóp được chút này. Uông Đại Cương cầm mấy văn tiền này nước mắt chảy dài.
Những tin tức này đều là gia đinh đội Nội Vệ bẩm báo lên, Triệu Tiến không có vội đi gặp đối phương, chỉ dặn dò an bài chỗ ăn ngủ, vả lại bảo lang trung khám xem thương thế có khỏi hẳn chưa. Về sau sự tình Uông Đại Cương này phải làm không ít, nếu chẳng may vết thương cũ phát tác chậm trễ sự tình, vậy thì rắc rối rồi.
Hết thảy sửa soạn đều trong cảnh chiêng trống rùm beng, cùng lúc đó, khách lai vãng vẫn ùn ùn kéo đến như nước, Hà Gia Trang càng lúc càng náo nhiệt hơn.
Khách khứa tới cửa dĩ nhiên đều cầm lễ vật, dân đất Từ Châu còn dễ hiểu, chẳng qua chỉ là một số đồ ăn, từ điểm tâm tới heo dê, gà vịt, gia đình gần như thành dân đất Từ Châu còn muốn đầy đủ hơn đưa thêm mấy vò rượu. Nhưng Triệu Tự Doanh bên này chính là nơi làm ra rượu ngon, cầm cái này tới cửa thật sự không có chút thành ý nào. Về phần người bên ngoài tới lại khác, bọn thương nhân và dân buôn muối lậu tặng lễ vật thật phải nói là ganh đua trẩy hội, kỳ trân dị bảo nam bắc cái gì cũng có.
Tuy rằng thương nhân và dân buôn muối lậu đa phần tới từ Giang Nam, nhưng có điểm chung, bên trong mỗi phần lễ vật đều có các loại đặc sản quan ngoại như liêu sâm, lộc nhung, lông chồn vân vân.
Lông chồn không cần nói tới, hiện giờ Từ Trân Trân đang có mang, nhân sâm, lộc nhung vật đại bổ bậc này cũng cần dùng, tặng sang đây là một phần tâm ý, hơn nữa, giá cả những đặc sản quan ngoại này càng ngày càng cao hơn, đưa tới cũng có mặt mũi.
Nguyên nhân giá cao số lượng ít cũng rất đơn giản, mặc dù Liêu Trấn vẫn còn trao đổi với Nữ Chân, nhưng số lượng mua bán càng ngày càng ít, rất nhiều đặc sản quan ngoại hiện giờ chỉ thông qua Triều Tiên mới lấy được.
Trừ những thứ đó ra, chỉ còn lại là vàng bạc, châu báu, tơ lụa, y phục, cộng thêm các loại đặc sản Giang Nam, vẫn là muôn màu rực rỡ, song lần này không có người nào đưa tới kỹ nữ Dương Châu gì đó nữa rồi.
Lễ vật được thu vào hậu đường, do tôi tớ Từ Trân Trân phân loại ghi vào trong danh sách, sau đó chiếu theo tình hình các nhà chia đều ra cho bọn huynh đệ. Liên trưởng, đội trưởng, quản sự, chưởng quầy các nơi, nếu như biểu hiện ưu tú, lễ vật này cũng sẽ có một phần cho bọn họ.
Nha hoàn và vú già Từ gia đều rất thích việc ghi danh chỉnh lý lễ vật, lại cảm thấy tặng ra ngoài rất đau lòng, nhưng đã ở lâu như vậy, cũng biết cô gia là người như thế nào, âm thầm bàn tán vài câu, cái nào nên làm vẫn phải làm.
Ngày hai mươi ba tháng chạp hôm nay là tết ông táo, khách khứa tới cửa tặng lễ thăm hỏi bái kiến vào ngày hôm nay bắt đầu trở nên ít đi, đây cũng là lễ số, năm cũ vừa qua, cho dù chân chính bước qua năm mới, lại tới nữa chính là quấy rầy.
Song khách vẫn là có, dù sao người từ bốn phương tám hướng kéo tới, giờ giấc nào canh chuẩn được như thế. Tuy nói là quấy rầy, nhưng cũng không đi không được, tất cả đều đi mình lại không đi, đây chính là đắc tội với người ta rồi.
- Yêu đao thượng phẩm dài ngắn mỗi loại tám thanh. Súng hỏa mai ngắn của Tây Dương khảm ngọc tám khẩu. Gấm Tô Châu...
Lễ vật này được một mình Như Huệ cầm ra lẩm nhẩm đọc, bởi vì thật sự là lạ lùng.
Gấm Tô Châu, tơ lụa Vân Nam, chân giò hun khói vân vân thật đúng là lễ vật tặng qua tặng lại năm mới, nhưng yêu đao và súng kíp kia lại thật quái gở.
Như Huệ lại nói.
- Sang năm mới nào có người đưa đao binh tới cửa, thật sự là không cát lợi. Hơn nữa người đưa lễ vật này chưa từng giao thiệp gì với chúng ta. Nhưng tên đề trên bái thiếp là Dư gia huyện Thượng Hải, phủ Tùng Giang.
Trong số khách tời Từ Châu bái kiến Triệu Tiến, đa phần không gặp được Triệu Tiến, đều là do Như Huệ ra mặt tiếp đón. Nhưng người tới, chẳng qua chỉ là cường hào, thân sĩ trên đất Từ Châu và gần kề đấy, người chợ muối, chợ búa dựa vào Triệu Tiến kiếm cơm, hoặc giả có thương nhân tới lui buôn bán. Không thì chính là kẻ làm việc buôn bán trên mặt đất Triệu Tiến khống chế, hy vọng Triệu Tiến bên này giúp một chút thuận lợi. Còn Dư gia huyện Thượng Hải phủ Tùng Giang thì không ở trong bất kỳ một loại địa phận nào.