Quan phủ vốn rằng không đếm xỉa tới Uông Đại Cương tiếp sau đó làm gì nhưng bang Sơn Đông và bang Hà Nam liên thủ xuất tiền treo thưởng, người sống ba trăm lượng, người chết hai trăm lượng, biết tin năm mươi lượng, bạc trắng trao ngay.
Khoản bạc này không nói là lớn, nhưng cũng tuyệt không phải con số nhỏ, chỉ cần cầm được, năm nay cũng sống khá giả rồi. Trong một lúc bọn ném chuột sợ vỡ đồ, đủ mọi hạng người phía nam phủ Hoài An và cửa sông Thanh Giang đều đang nghe ngóng tung tích Uông Đại Cương, nhưng gã lại không thấy tăm tich, không ít người đều đang nói. Uông mỗ này mười phần chắc chín đã chết rồi.
Vào tháng chạp, sắp gần cuối năm, kẻ bận rộn thì bận rộn, kẻ về nhà thì về nhà, trừ những thanh lâu đỉnh cấp nhất, nhà thổ, ổ chứa và gái bán hoa đều đóng cửa nghỉ ngơi, các cô ả cũng muốn sửa soạn đón năm mới.
Nhà Tiết đại tỷ ở chợ phía bắc cửa sông Thanh Giang cũng đóng cửa mấy ngày nay rồi. Tuy nhiên Tiết đại tỷ này đã sắp ba mươi tuổi, không so được với những đại cô nương, nhân tình xinh như mộng kia, việc làm ăn sớm đã vắng vẻ rồi, sau lưng cũng không có người nào có thế lực chống đỡ, thường xuyên bị một số kẻ vô lại tới cửa ức hiếp. Vào tháng chín, giữa ban ngày, ban mặt bị mấy tên lưu manh chặn ở trong nhà, xóm giềng xung quanh không một ai muốn sang giúp đỡ, nếu không phải có một hán tử đi ngang qua ra tay tương cứu, nói không chừng đã bị chà đạp chết rồi.
Ngược lại không mấy người biết rõ, hán tử ra tay tương cứu này chính là Uông Đại Cương, càng không có người biết, Uông Đại Cương đang trốn ở trong nhà Tiết đại tỷ này dưỡng thương.
Ngày hôm đó Uông Đại Cương chạy cả đêm mới thoát khỏi bọn truy binh, vết thương bên hông vốn dĩ không sâu, nhưng trong lúc chạy trốn thỉnh thoảng vỡ dập chảy máu, đợi tới lúc chạy khỏi tìm được đường sống, cả người đã vô cùng suy yếu.
Bang xa phu xuống tay cực kỳ tàn nhẫn với bọn xa phu làm ăn lẻ tẻ, bên này động thủ sống mái với nhau, phía khác thì phái người sang phóng hỏa đốt nhá. Sau khi Uông Đại Cương từ xa biết rõ thảm trạng bên này gắng gượng đi tới nhà Tiết đại tỷ. May mắn duy nhất chính là trong nhà Tiết đại tỷ không có khách khứa, sau khi đi vào cả người té xỉu ngã nhào trên mặt đất.
Nhìn thấy cả người gã là máu, Tiết đại tỷ này ngược lại không có hét toáng lên, tự minh lén lút đi bốc mấy thang thuốc, băng bó miệng vết thương của Uông Đại Cương, nuôi ở trong phòng của mình, mấy ngày liền cũng không tiếp khách nữa.
Uông Đại Cương nằm yên ở đó dưỡng thương, ăn uống vân vân đều là do Tiết đại tỷ mang tới, tin tức cũng dựa vào Tiết đại tỷ đi nghe ngóng. Trong nhà này, Uông Đại Cương càng lúc càng trầm mặc, lửa giận càng lúc càng cao ngút. Hành sự ác độc của bang xa phu tới cực điểm rồi, quả nhiên là nhổ cỏ tận gốc. Từ trên xuống dưới cửa sông Thanh Giang này tránh không khỏi quá đen tối rồi. Nhiều mạng người như thế không ngờ ngay cả bọt nước cũng không tung lên.
Đối với nam nhân ở nhà mình dưỡng bệnh này, Tiết đại tỷ ngược lại rất vui vẻ, âm thầm bái Bồ Tát mấy lần, nghĩ rằng nếu như không rời đi, sống cùng với nhau thì tốt biết mấy, tuy nhiên Tiết đại tỷ cũng biết rõ người nam nhân này khẳng định phải đi.
Thương thế kia chỉ là vết thương nhẹ, té xỉu phần nhiều là bởi vì thân thể suy yếu, sau năm ngày đã không còn trở ngại gì nữa, ngày mười bảy tháng chạp hôm đó, Uông Đại Cương thu dọn xong một số hành lý, mượn Tiết đại tỷ hai lượng bạc, sửa soạn rời khỏi.
- Huynh nếu như không chê tôi, tôi cùng đi với huynh được chăng?
Tiết đại tỷ coi như lấy hết dũng khí nói mấy câu này.
- Cái gì ghét bỏ không ghét bỏ, tôi còn phải trở về cửa sông Thanh Giang, lúc về sẽ cưới nàng làm vợ.
Uông Đại Cương nói chuyện dứt khoát ngắn gọn ngược lại khiến cho Tiết đại tỷ quen thấy phong tình xấu hổ đỏ mặt.
Tuy nhiên Tiết đại tỷ cũng không phải tiểu cô nương nữa rồi, lập tức lo lắng nói.
- Ở cửa sông Thanh Giang, các lộ đều đang tìm huynh, huynh nếu như đi được, cũng đừng nên trở về nữa.
Uông Đại Cương nói như đinh đóng cột.
- Huynh đệ, bà con còn có người nhà của bọn họ đều chết ở nơi này. Cừu này không báo, tôi cũng không mặt mũi để sống nữa. Đi lần này chính là để trở về báo thù.
Tiết đại tỷ có chút nghe không hiểu, Uông Đại Cương cũng không muốn có gút mắc gì, tiếp tục nói.
- Tôi ra ngoài lâu như thế cũng nghe nói Từ Châu chúng ta xuất hiện một hảo hán. Triệu Bảo Chính, Triệu Thiên Vương. Được người xưng là Giang Bắc vô địch. Còn nói nghĩa khí ngất trời. Người Từ Châu chúng ta bởi vì y nở mày nở mặt.
- Tôi cũng nghe qua. Nghe...
Khó có được người Tiết đại tỷ cũng từng nghe, tuy nhiên lời nói được một nửa, điều nghe được trong miệng người khác vẫn là không nói hay hơn.
Uông Đại Cương tự nói với chính mình.
- Trước kia nghĩ rằng, thật không dễ dàng ra ngoài, cắm rẽ ở cửa sông Thanh Giang này sống thật tốt. Hiện giờ mới biết, người khác không để cho chúng ta sống thật tốt, ngay cả công đạo cũng không có. Quan gia âm thầm làm trò bẩn thỉu, nếu như nơi này không có công đạo, tôi phải đi tìm Triệu Thiên Vương trả công đạo cho mình.
Tiết đại tỷ nghe được cái hiểu cái không, rốt cuộc mới lo lắng hỏi một câu.
- Lỡ Triệu Thiên Vương không ưng thuận thì làm thế nào?
Uông Đại Cương buồn bực nói.
- Nếu như không đồng ý, tôi trở về liều mạng với bọn chúng.
Tiết đại tỷ trong lúc nhất thời không biết nói gì. Quay về tìm chết không được, nhưng nam nhân này nếu như đi rồi không trở lại, vậy cũng không được.
Từ thời Tống, Tùng Giang chính là mảnh đất phồn hoa, thời Mông Nguyên hưng thịnh không giảm, thời Minh mới coi như rầm rộ.
Lương thực làm ra ở phủ Tùng Giang, cái gọi là "hai phủ Tùng Giang, chiếm một nửa lương thực của cải thiên hạ". Hồ Quảng cả tỉnh một năm trưng thu được hơn ba trăm thạch lương, cũng không bì kịp một phủ Tô Châu. Còn một tỉnh Phúc Kiến một năm trưng thu hơn trăm vạn thạch lương cũng không so được phủ Tùng Giang.
Hai kinh mười ba tỉnh trong thiên hạ, một phủ Tùng Giang ở Nam Trực Lệ giao lương thực còn nhiều hơn Bắc Trực Lệ, Tứ Xuyên, Quảng Đông, Quảng Tây, Phúc Kiến cộng thêm cả Vân Nam lại.
Hơn nữa tính kỹ càng, phủ Tô Châu quản hạt một châu bảy huyện còn phủ Tùng Giang chỉ có ba huyện. Nếu như đổi ra, thuế khóa một huyện phủ Tùng Giang gần như còn nhiều hơn gấp hai lần một huyện phủ Tô Châu.
Phủ Tùng Giang mỗi năm gạo chuyển đi định mức hai mươi ba vạn ba ngàn thạch, cộng thêm tiêu hao mười lăm vạn bốn ngàn thạch, cộng lại ba mươi tám vạn bảy ngàn thạch. Nhưng đây chỉ là con số trong sổ sách, thật ra, hao phí các mặt cộng lại, gạo chuyển đi cộng lại phải có hơn tám mươi bốn vạn thạch. Tính gộp lại bốn thạch làm một thạch, dôi ra tới gần sáu mươi vạn chính là lợi lộc của các nơi. Trong thiên hạ đều là như thế, đây cũng là tại làm sao một vùng cửa sông Thanh Giang bất cứ lúc nào cũng xuất ra được trăm vạn thạch không ở gạo vận chuyển trong sổ sách.
Chỗ khác chỉ một tỉnh gánh vác, Tùng Giang lại chỉ một phủ tới gánh vác. Gánh nặng trong dân chúng tất nhiên là cực kỳ khổng lồ. Đối với trọng trách nặng nề như vậy dân chúng cũng có sách lược đối phó. Thứ nhất là bí mật kéo dài, từ khi Đại Minh lập quốc, trọng thần xuất thân Tùng Giang hiển nhiên cực kỳ nhiều, nổi danh nhất chính là Từ Giai "Tể tướng thật" của thời kỳ sau Gia Tĩnh. Bậc trọng thần như vậy dĩ nhiên có muôn trùng cách và quy củ trốn thuế. Thuế khóa không thu được trên người bọn họ, bị đẩy tới trên người dân chúng nghèo khổ không có cách trốn thuế.
Dân chúng bình thường, thậm chí là địa chủ nhỏ vừa đều không chịu được thuế nặng bậc đó, quăng đất đai hiến cho bậc thế gia nhà cao cửa rộng như Từ gia, muốn giao ít một chút thuế má. Tuy nhiên kết cục cũng không tốt như thế. Bậc thế gia nhà cao cửa rộng đó trở mặt, là nuốt sạch toàn bộ số đất đai đó, ngay cả kẻ như Từ Giai được mọi người mở miệng ngợi khen "trung hậu trưởng giả" cũng nhiều lần làm thế, người khác lại không cần nói tới tốt cỡ nào.
Ngoại trừ một đám cường hào nhà cao cửa rộng chỉ biết ngầm chiếm đoạt bóc lột này, còn có một đám người suy xét cách khác. Nghĩ nếu như tào vận mấy ngàn dặm từ nam chí bắc, tào thuyền, tào đinh, quan phủ ven đường, các loại chi phí bóc lột, như vậy chúng ta không đi Vận Hà có được không, sao không đi chuyển thẳng ra biển.
Thời Mông Nguyên, bởi vì nghĩa quân Trung Nguyên nổi dậy như bầy ong, không còn cách nào khác chỉ đành đi đường biển vận chuyển lương thực, chỗ khởi phát lúc đó chính là phủ Tùng Giang.
Năm đầu tiên Vĩnh Lạc, sau khi đào vét khơi thông sông Hoàng Phố và sông Ngô Tùng, cảng biển không còn bị bùn cát tích tụ nữa, bến Ngô Tùng trở thành cảng biển, vận chuyển đường biển phủ Tùng Giang chấn hưng. Từ bến Ngô Tùng ra biển, dọc theo ven biển và đảo nhỏ một đường xuôi nam ngược bắc, vô cùng nhanh và thuận lợi. Thuyền mành phủ Tùng Giang đã rầm rộ, càng là vì vận chuyển đường biển bằng phẳng tăng thêm sức mạnh.
Một con thuyền mành chí ít chứa ba ngàn thạch, còn thuyền lớn chỉ chất được sáu ngàn thạch. Về phần thì giờ nếu như chạy đúng mùa, từ Tùng Giang tới Thiên Tân không quá hai mươi ngày, bình thường tối đa cũng chỉ tiêu tốn một tháng mà thôi. Có người nói trên biển giặc Oa hung hăng ngang ngược, nhưng như nay các phe các phái can hệ đã đi thông suốt. Thuyền mành không đi nước của giặc Oa, Nam Dương cũng chỉ đành đi về hướng Phúc Kiến và Quảng Đông mạo hiểu hơn chút, đi hướng các nơi đất bắc thì rất là an toàn.
Về phần tào thuyền, tào thuyền lớn nhất cũng không chở quá tám trăm thạch lương. Từ nam chí bắc, qua Trường Giang, Hoàng Hà, đoạn sông phía nam cửa sông Thanh Giang còn tự đi được. Sau khi qua khỏi cửa sông Thanh Giang thì không dễ dàng như thế. Mới đầu còn dùng dây thừng kéo đi. Mất ba tháng coi như bình thường, tốn càng nhiều hơn cũng không kỳ quái, thậm chí có năm kẻ đi năm năm tới năm sau mới trở về, cái này mọi người cũng đều thấy quá quen thuộc rồi.