Dư Chí Viễn mỉm cười nói.
- Hoa thúc, loại việc cố sức không làm hài lòng ai này ta sẽ không làm nữa. Lần này bọn chúng tìm giặc Thái Hồ, chỉ đốt thuyền chứ không giết người. Nếu ta còn không chịu giác ngộ, không khéo sẽ tìm chúa biển, giặc Oa, có khi sẽ phải giết sạch cả nhà chúng ta rồi. Ta sẽ không làm nữa.
Hoa thúc quản gia liên tục gật đầu, dùng tay lau khóe mắt, khoang mắt đã đỏ lên, chỉ ở đó nói.
- Như vậy tốt, như vậy tốt, người phú quý như chúng ta cần gì đắc tội nhiều người như vậy. Nhị công tử ngài thông minh như thế, thì nên giống lão gia, vào kinh thi tiến sĩ làm quan.
Nói đến đây, Dư Chí Viễn lại trầm mặc xuống, đi về phía trước một đoạn, lại lên thẳng ngựa, cứ thế đi về thôn trang ngoại thành của mình.
Nhà riêng nhà quyền quý của Giang Nam, còn là nơi nhất đẳng của huyện Thượng Hải phủ Tùng Giang, tầm vóc tráng lệ đường hoàng hơn nhiều so với nhà ở của nhà giàu ở phương bắc, ở đây cũng có hai mươi mấy người lo liệu, chủ nhà vừa đến, ở lại rất thuận tiện.
Bên bến sông và trên đường về nhìn thì thản nhiên, nhưng từ lúc xuống ngựa, trên mặt thêm nhiều vẻ mệt mỏi, Dư Chí Viễn cũng không vội đi nghỉ, ngồi trên ghế thái sư trong phòng khách, ngẩng đầu nhìn trời, mấy tên hộ vệ hoặc ngồi hoặc đứng ở xung quanh.
Không bao lâu, quản gia sắp xếp xong mọi việc trở lại, vừa đi đến bên người Dư Chí Viễn, còn chưa đợi bẩm báo, liền nghe thấy Dư Chí Viễn nói.
- Cầm tiền lương làm việc ăn cơm, không đáng vì bát cơm này liều mạng, dù sao việc ở phủ Tùng Giang dễ tìm thế này, không cần treo cổ trên một thân cây, phải không?
Cân nhắc một chút liền dễ dàng hiểu được, Dư Nhị công tử cảm khái chính là có người châm lửa đốt thuyền, những thủy thủ đó không có chút phản kháng đã ngoan ngoãn bó tay. Nhưng y nói đạo lý nào cũng không có sai, quản gia vừa muốn phụ họa mấy câu, Dư Chí Viễn lại mở lời nói
- Nhưng ở đó có hai mươi mấy người đều là gặp nạn được ta thu nhận, không có ta, bọn họ sớm đã chết trong nước làm mồi cho cá rồi. Có ân đức cứu mạng như thế, tại sao không liều mạng vì chúng ta chứ?
Quản gia nhất thời không biết trả lời ra sao, vừa định nói mấy câu, Dư Chí Viễn tiếp tục thì thào nói, cũng không biết là nói với người khác hay tự nói với mình.
- Nếu là việc tào vận đổi hải vận làm thành công, mỗi người ở phủ Tùng giang nộp ít đi bao nhiêu lương thực, cuộc sống sẽ tốt hơn bao nhiêu, cả cái Giang Nam lại sẽ nộp bớt đi bao nhiêu. Việc tốt thế này, tại sao không có người giúp chúng ta, ngược lại là chế giễu chứ?
Giọng Dư Chí Viễn càng ngày càng thấp, ánh mắt càng ngày càng sáng.
- Đám giặc Thái Hồ đến chỗ chúng ta, phải đi một vòng. Trên mặt sông đi đến, phải đi bao nhiêu canh giờ, trên đường này có bao nhiêu người nhìn thấy, bao nhiêu người biết. Tại sao không có một người nào đến báo cho chúng ta một tiếng?
Quản gia vừa định mở miệng, Dư Chí Viễn lại cất cao giọng nói.
- Ta biết không ít người ở đây có được lợi ích, ta biết tào vận đổi hải vận sẽ làm tổn thương bao nhiêu người. Nhưng việc này thành công thì những người có được lợi ích càng nhiều, nghìn nghìn vạn vạn người dân ở Giang Nam này sẽ thu được lợi. Việc tốt thế này tại sao không muốn làm, đây là ích nước lợi dân mà.
Trong phòng yên tĩnh một lúc, quản gia chỉ ở đó thở dài, chậm rãi nói.
- Lão nô cũng từng hầu hạ bên cạnh lão gia, lại theo nhị công tử lâu thế này, coi như là hầu hạ hai thế hệ, lớn gan mạo phạm nói một câu. Lão gia và nhị công tử thông minh hơn gấp trăm lần người khác, nhưng là người ngốc nhất đấy.
Nói đến đây, quản gia liền không nói gì thêm, Dư Chí Viễn ngẩn người, sau đó cười tự giễu nói.
- Cũng không coi là ngốc lắm, ruộng vườn nhà chúng ta không nhiều, chỉ đành ra sức trong việc dệt bông và buôn bán. Nếu mượn được đại nghĩa làm xong việc tào vận đổi hải vận, chúng ta có thuyền có vải, lập tức phất nhanh, trở thành Giang Nam đệ nhất cũng không phải là ngông cuồng. Ta quả thực muốn kiếm tiền, chỉ là ta cũng vì đại nghĩa, ta cũng là vì dân chúng không chịu cái khổ vận chuyển lương thực thêm hao tổn, tại sao lại có kết cục thế này.
Giọng nói đột nhiên cất cao, ngữ khí kịch liệt hơn, giống như một hơi không ngừng, ở đó ho kịch liệt mấy tiếng. Dư Chí Viễn móc ra khăn tay che miệng lau mấy cái, nụ cười trên mặt càng ngày càng đậm, thấy bộ dạng hắn như thế, quản gia càng sợ hãi, vội nói.
- Nhị thiếu gia, sự việc đã qua cũng qua, của đi thay người, nhưng ngàn vạn lần đừng vì việc này mà tổn hại thân thể chứ.
- Mời giặc sông đến đốt thuyền của chúng ta. Nếu không nghe theo, phỏng chừng kế tiếp nhà chúng ta cũng sẽ bị huyết tẩy rồi. Ta biết điều lui thôi, còn phải xin nhận lãnh chỉ giáo. Trên đời này nào có việc thế này, lý thuộc về ta, đại nghĩa cũng thuộc về ta, thậm chí lòng dân cũng thuộc về ta, trên đời này làm gì có loại đạo lý như vậy.
Dư Chí Viễn càng nói giọng càng thấp.
Không đợi quản gia nói, Dư Chí Viễn tự mình đứng khỏi ghế thái sư, ngáp một cái nói.
- Ta buồn ngủ rồi, đi nghỉ đã, những việc đó Hoa thúc đừng quên đi sắp xếp.
Quản gia bên đó vội dạ vâng, Dư Chí Viễn tự mình đi về phòng ngủ, đèn trong phòng ngủ đã được thắp, vào trong phòng, Dư Chí Viễn mở khăn tay vừa lau miệng ra nhìn, bên trên máu đỏ.
- Tức giận cực độ quả thực sẽ nôn ra máu.
Dư Chí Viễn thì thầm một câu, vò khăn tay thành một nắm, vứt vào sọt rác.
Tháng chạp Triệu Tự Doanh có mấy việc cố định phải làm, việc thứ nhất là tặng một món quà đón năm mới cho Vương Hữu Sơn ở Kinh sư, việc này chuẩn bị từ tháng mười một, đầu tháng chạp phải xuất phát. Do đội Nội Vệ và Thân Vệ mỗi đội mấy chục người hộ tống, do đám thương nhân chuyên chạy con đường Kinh sư và Từ Châu dẫn đường. Phần lễ vật này bao gồm các đặc sản của Nam Trực Lệ, bạc trắng đủ ba nghìn lượng.
Sau khi Vương Hữu Sơn trở về Kinh sư, tuy nói thành người tâm phúc trên quan trường, nhưng quan can gián quyền thế tiền đồ vô hạn, thực quyền thực lợi lại có hạn, qua lại với đồng liêu thượng cấp đều phải dùng cả món tiền lớn. Năm đó lúc ở Từ Châu, hàng năm còn có khoản lớn doanh thu cố định, bây giờ khôi phục chức quan rồi, khoản này tất nhiên cũng bị mất.
Đề giúp Vương Hữu Sơn chống đỡ cục diện này, để ông ta qua lại nhiều nơi, Triệu Tiến mỗi năm cung cấp một khoản tiền lớn, ba nghìn lượng bạc này chẳng qua là con số ban đầu, nếu cần, bên này lúc nào cũng sẽ trợ giúp.
Điều khiến Triệu Tiến vui vẻ là phụ tử Vương gia trong việc này không có bất kỳ dông dài đưa đẩy nào, dứt khoát ưng thuận.
Điều này vốn là việc đôi bên cùng có lợi, Triệu Tự Doanh không có chút căn cơ nào trên quan trường, cần sự giúp đỡ của Vương Hữu Sơn, mà Vương Hữu Sơn cũng cần chống đỡ của Triệu Tự Doanh, mọi người vốn là một thể, cứu bổ lẫn nhau.
Việc thứ hai chính là đối với bên trong, mượn trợ giúp từ lại mục sai dịch của bốn huyện của Từ Châu, cùng với mạng lưới do đích thân Triệu Tự Doanh xây dựng nên, Triệu Tự Doanh nắm bắt rõ ràng đối với tình hình thân thuộc của gia đinh ngoại trừ đội Nội Vệ ra. Có những gia đình sống rất tốt nhưng cũng có nỗi khổ, còn có gặp phải bệnh tai. Đối với hai loại đằng sau, Triệu Tự Doanh mỗi lần tết đến đều thăm viếng, sẽ sắp xếp cho gia đinh nghỉ về nhà thăm nom, rồi trích riêng ra đồ đạc cứu trợ, để bọn họ yên lòng làm việc trong Triệu Tự Doanh.