Trương Vận Tiên buồn bực thì cũng chỉ buồn bực ở trong lòng, mặc dù mình nhìn ra được dụng tâm của đối phương, nhưng trong trường diện cùng chung mối thù này, lại không cách nào bóc trần, lại không cách nào tranh phong, không không để cho đối phương có được điềm tốt này.
Lại ở bên này hô mấy tiếng, đúng lúc mọi người hô hào phải xông vào, lại nhìn thấy cổng hãng xe Vân Sơn mở lớn ra hơn một chút. Một người trẻ tuổi đi ra ngoài, người trẻ tuổi này không tới hai mươi, thân thể cao gầy, xách theo một cây trường mâu, trên mặt ngược lại không nhìn ra hoảng sợ gì, chỉ thản nhiên quét mắt một vòng.
- Đại Hương, cẩn thận một chút.
Giọng nói này bị tiếng hò hét inh ỏi nhấn chìm, cũng không ai nghe được rõ ràng. Chỉ thấy người trẻ tuổi này quay đầu đáp lại mấy câu gì đó. Cử chỉ này nhìn trong mắt mọi người ở đây lại thành là cử chỉ khiếp đảm muốn quay đầu đi vào. Nhìn từ xa tới, Trương Vận Tiên càng phải xoa nắn cổ tay, chuyện tốt nước chảy thuyền trôi bậc này, sao lại để cho Cao Mã Tiên chiếm được tiên cơ rồi.
- Có dứt sữa chưa đó?
- Phải lột sạch lông con thỏ này.
Các lời bậy bạ sỉ nhục hỗn loạn văng ra, còn có người lớn tiếng cười hung ác, toàn bộ đều là xem người trẻ tuổi này thành cá thịt trên thớt đợi làm thịt. Trịnh Báo kia cười hung tợn một tiếng, vừa vung quan đao trong tay, thanh âm ồn ồn quát lớn.
- Nhãi nhép, hôm nay chỉ trách ngươi số mạng không tốt thôi.
Cát Hương lắc đầu, chỉ là thở ra một hơi, nâng ngang trường mâu trong tay, ở nơi đó thấp giọng lầm bầm nói.
- Lão xem mình thành con nít.
Nói xong câu này, Cát Hương không có đợi đối phương thủ thế, cất bước huy động trường mâu đâm về phía trước. Bước chân, chân, hông, vai, hai cánh tay, cổ tay, sức mạnh toàn thân đều ở trên trường mâu, dồn sức đánh ra một đường, cứ nhắm thẳng vào đối phương trước mặt đâm thốc tới. Nếu như đã là đánh nhau sống chết, ai cho ngươi nói chuyện mới bắt đầu động thủ.
Y bên này vừa động, Trịnh Báo kia cũng nhúc nhích. Chớ nhìn người này thân cao lớn nặng nề, tay chân không mảy may chậm chạp, gần như là cùng lúc kịp dồn sức, rống giận vung đao bổ xuống. Nhưng chiêu thức của Trịnh Báo kia vừa xuất ra đã cảm thấy không ổn. Mình do phải nâng lên rồi bổ xuống, đối phương đâm thẳng, vả lại bước chân, sức mạnh hợp nhất lại rất tốt. Mặc kệ nói thế nào, mình cũng không nhanh bằng đối phương, phải tránh ra. Nhưng gần nhau không quá mấy tấc cũng không có cách nào tránh được. Không xong rồi, đây là võ nghệ trong quan quân, chiêu thức này sao... sao một tên xa phu có được.
Bản thân gã vốn dĩ cũng biết dùng trường mâu, hiện giờ trong tay cho dù có là phác đao cũng tốt. Nhưng lăn lộn trong giang hồ, cầm quan đao này càng dễ dàng dọa người, vả lại trong giang hồ không có hạng người bản lãnh cao siêu gì, cầm quan đao khổng lồ nặng nề vừa uy phong, vừa hù dọa người, nhưng bây giờ không được rồi.
Đa số mọi người đều chỉ nhìn thấy sau lưng Trịnh Báo, không có ngươi nào để mắt tới chiêu thức của Cát Hương. Bọn họ chỉ nhìn thấy là Trịnh Báo vung đao rống giận bổ xuống, một đòn này khí thế mười phần uy võ, mọi người đều phải lớn tiếng hò reo khen ngợi. Sau đó, tất cả chỉ nhìn thấy Trịnh Báo bị trường mâu đâm xuyên qua sau lưng. Mũi mâu đẫm máu nhỏ giọt, sau đó nhanh chóng rút trở về, chỉ lưu lại lỗ thủng đầy máu rất rõ ràng, máu đen ở sau lưng nhanh chóng phun trào. Người chết, không còn sức lực, đại đao kia cũng trật hướng. Cát Hương rút mâu, Trịnh Báo đứng ở nơi đó giống như đứng yên lặng chốc lát, thật ra chỉ trong khoảng khắc rất ngắn.
Một tiếng gào gú giống như thoát ra từ đâu đó, Trịnh Báo vừa mới rồi còn uy phong lẫm liệt ngã sóng sượt trên đất.
Toàn trường lặng ngắt như tờ, trong lúc nhất thời ai nấy đều yên lặng, trên mặt mỗi người đều có vẻ kinh ngạc, giống như không có lẽ nào lại vậy. Không ai nghĩ tới được kết cục này, một người trẻ tuổi còn quá nhỏ, một cây trường mâu đáng vứt ở trên đường, không ngờ cứ như vậy một đòn đâm chết hảo hán nơi này. Đây là xảy ra chuyện gì?
Cát Hương lau mũi mâu trên người Trịnh Báo, có chút bực mình nhìn đám người đột nhiên yên lặng, sau đó nghe thấy một tiếng gầm thét.
- Tiểu tử này chơi gian lận. Các huynh đệ, mọi người cùng nhau lên, giết sạch đám tạp chủng trong hãng xe này, giết sạch đám mọi rợ Từ Châu này.
Đám đông tức thì bắt đầu hăng máu, ai nấy rống giận xông tới đằng trước. Cát Hương vội vàng xoay người vào cổng. Vừa vào cổng nhìn thấy Triệu Tiến đang đứng thẳng ở bên cạnh phương đội nhỏ, cười hỏi y.
- Đại Hương, cảm giác thế nào?
Cát Hương gãi đầu, cười trả lời.
- Mùi vị không tệ, trách sao những kẻ kể chuyện xưa kia thích nói đánh võ đài gì đó.
Bên ngoài tiếng rống giận vang lên, nghe càng lúc càng gần, Cát Hương cũng không nói nhiều nữa, chạy tới phương đội nhỏ của mình bên đó.
Vừa thấy Trịnh Báo ngã xuống đất, Cao Mã Tiên lão luyện lịch duyệt lập tức nhận ra chỗ không đúng. Nếu như đợi mọi người cùng nhận ra được, e rằng trận ngày hôm nay không cần đánh nữa, lập tức hô lên một tiếng. Một tiếng này lập tức đốt cháy tâm tư mọi người, nào ai quản tới chúng ăn gian hay không ăn gian, mọi người cùng nhau lên, dùng đông người đè chết bọn chúng.
Đại môn bị phá mở, bang xa phu và các lộ nhân mẫ cửa sông Thanh Giang chen chút vọt vào, đều cảm thấy sau khi tiến vào sẽ có không ít của cải hàng hóa, cho nên người sau tranh lên trước. Có kẻ bị người người đằng sau xô ngã sau đó bị đám người giẫm đạp bước lên, vốn dĩ không có ai đếm xỉa tới tiếng kêu thảm của kẻ đó.
Nhưng vào cổng rồi mới nhận ra không hay. Cái sân này quả thật vô cùng rộng rãi, thậm chí nhìn không thấy quá nhiều phòng ốc. Trong sân rộng thênh thang hai đội người đứng ngay hàng thẳng lối. Nếu như có kẻ tỉ mỉ đếm thử, còn nhận ra được, hai phương đội này đều là đội ngũ hai mươi ngang, năm dọc, đều có một người đứng ở bên cạnh.
Người bên trong hai phương đội này đều tuổi tác không lớn, mặc y phục căng phồng to ôm hết một vòng, trong tay cầm gậy trúc thô to, đứng ngay ngắn ở nơi đó. Lại nhìn kỹ hơn, gậy trúc thô to kia đều là đầu mũi vót nhọn.
Có kẻ hét lớn reo hò cổ vũ.
- Giết sạch những tên mọi rợ từ bên ngoài tới này, tha hồ cướp đoạt, tha hồ giết.
Vừa nghĩ tới không cần kiêng nể gì, tinh thần phấn chấn của mọi người tức thì đều tăng cao, sải bước rộng hơn xông về phía trước. Chẳng qua chỉ là một đám tiểu tử choai choai mặc áo bông không vừa người, trong tay cầm cây gậy trúc giả vờ giả vịt, tới trước mặt là giết tan ngay. Xông tới, xông tới thì tha hồ làm gì thì làm. Hung tàn trong đầu mỗi người cũng bắt đầu bốc lên. Những kẻ giỏi võ nghệ, tặc đồ vong mạng các nơi mời tới kia đều cảm thấy trận thế như vầy, mình tới trước mặt là ung dung né tránh, hoặc giả thuận theo khe hở, hoặc là từ bên dưới, thế nào cũng tới được trước mặt.
Còn những trọng phạm thả trong đại lao ra ngoài thầm nhủ cùng lắm thì một mạng đổi một mạng, nhìn đám người này tuổi tác không lớn đều có vẻ như xuất thân trong gia đình tốt sao dám đổi mạng, vừa tới trước mặt, bọn chúng khẳng định phải trốn, phải chạy, đến lúc đó thì tha hồ xuống tay.
Tất cả mỗi người đều ôm lòng dạ riêng, quơ đao múa côn bổng trong tay, càng xông tới càng gần, càng lúc càng hưng phấn. Bỗng nhìn thấy từng hàng gậy trúc kia phóng ngang, mũi nhọn vót ra còn có chút biến thành màu đen, dường như là dùng lửa hun đốt qua, còn có chỗ dính chút đen bẩn, dường như dính phải cái gì đó.
Mọi người hưng phấn ngũ quan vặn vẹo, gầm rú càng tới càng gần, theo đó cảm thấy cứ như vậy là đã dọa đối phương sợ chạy. Nhưng càng xông tới gần, gậy trúc thật dài kia không thấy mảy may run rẩy, vẫn vững vàng như trước chĩa về phía mình.
Hãm lại không được nữa, muốn né tránh cũng tránh không khỏi được, cuối cùng nhìn thấy những gậy trúc kia đều rút hết về phía sau một chút, nhưng đây là để càng có lực đâm về phía trước.
Chạy băng băng đưa thân thể của mình xông thẳng vào đón đỡ gậy trúc đâm tới trước mặt, chẳng khác nào khiến cho gậy trúc tăng thêm gấp bội lực sát thương, càng dễ dàng đâm xuyên qua lớp áo bông, áo da còn có thịt máu của con người.
Tiếng đâm xuyên qua sụt soạt, và tiếng kêu thảm xé ruột xé gan cùng với tiếng gầm rú hưng phấn trong phút chốc đan xen vào nhau. Gậy trúc hàng thứ nhất, hàng thứ hai đều bị lực xông phá biến thành cong queo, hơn nữa gậy trúc vót nhọn này muốn rút ra cũng không dễ dàng, vẫn phải đồng bọn hàng thứ ba, hàng thứ tư dùng gậy trúc đẩy một cái, mới đẩy văng được thân thể treo trên gậy trúc.
Quan binh Phó tướng Lang Sơn, phỉ tặc các nơi Giang Bắc đều chưa từng xông phá được trận thế phương đội của Triệu Tự Doanh, đám ô hợp tạm thời gom góp lại thành này lại càng làm không được.
Nhưng trọng phạm thả ra từ trong đại lao kia thất vọng rồi, đối phương đích xác là sẽ không đổi mạng cùng bọn chúng. Bởi vì không cần thiết, gậy trúc chĩa thẳng về đằng trước không mảy may thả lỏng, cho dù là xông tới trước mặt, cũng không có tránh né, nhượng bộ. Bọn trọng phạm này là kẻ sợ hãi trước nhất, bọn chúng ra ngoài liều mạng thế này còn không phải muốn tóm lấy một cơ hội được sống, không muốn tìm cái chết sao. Nhưng đã không còn kịp nữa rồi, bọn chúng bị người đằng sau xô đẩy tới, cứ như thế đụng vào.
Có người tay chân đích thật rất linh hoạt, vừa tới trước mặt liền xoay người nghiêng người muốn từ khe hở giữa gậy trúc lách mình tránh khỏi, đợi bọn chúng chính là gậy trúc hàng thứ hai. Còn có người lăn lộn trên đất, mũi gậy trúc hàng thứ ba, hàng thứ thứ hướng xuống dưới đâm vốn dĩ không có chỗ trống nào chui vào được.