Tính tình của Cát Hương khá đường hoàng nhanh nhẹn dũng mãnh, ngày ngày ở bên cạnh Triệu Tiến bị quản thúc vô cùng chặt chẽ, tất nhiên sẽ cảm thấy không thoải mái. Thêm nữa, tầm vóc của đội Thân Vệ xấp xỉ sáu trăm người, tuy gia đinh tinh nhuệ, trang bị tốt, số người lại ít hơn hai đoàn kia, vả lại quyền tự mình làm chủ của hai đoàn trưởng kia lớn hơn y rất nhiều.
Hiển nhiên, hiện giờ trong Triệu Tự Doanh, tất cả đội ngũ huấn luyện và hết thảy việc làm đều là do Triệu Tiến chỉ huy. Dù sao ba ngàn người đều trong một bản doanh, đừng nói đến cái gì là tự mình làm chủ. Nhưng Cát Hương so ra với những người khác, thật sự là bị trông chừng rất nghiêm, những người khác khá tốt hơn một chút mà thôi, vừa so ra đã có chênh lệch.
Những nguyên do này cộng lại, Cát Hương tự nhiên muốn làm đoàn trưởng này, theo phán đoán của y, mấy người huynh đệ, lại chỉ có một chức đoàn trưởng, trừ y cũng chẳng còn ai khác. Đổng Băng Phong và Lưu Dũng đều chuyên trông coi một đội, hơn nữa hai đội này không tìm thấy người thay thế, Vương Triệu Tĩnh bận về văn sự, chỉ có chính bản thân y là thích hợp nhất, đội thân binh và đoàn thứ nhất, đoàn thứ hai so vói nhau, ngoại trừ quy mô lớn nhỏ có sai biệt, mặt khác không có gì không giống.
Cát Hương cũng biết tốt nhất là người khác mở miệng hỏi, như vậy ra vẻ mình chẳng phải nóng vội gì, nhưng cả ngày cân nhắc, nói về việc này thật sự là kìm không nổi, vừa hỏi liền nói ra.
Câu trả lời của Triệu Tiến cũng dứt khoát.
- Cho Đổng Băng Phong làm chức đoàn trưởng này.
Trong phòng vừa yên tĩnh, Cát Hương đứng ở chỗ đó, những người khác cũng kinh ngạc vô cùng, ngay cả Đổng Băng Phong tự mình cũng không kịp phòng bị. Tất cả mọi người cảm thấy Cát Hương rất hợp làm đoàn trưởng này, chẳng qua Vương Triệu Tĩnh và Trần Hoảng đầu óc vô cùng nhanh, hai người liếc nhau, mặt đều mỉm cười.
Triệu Tiến mắt nhìn Cát Hương, mở miệng nói.
- Băng Phong học qua binh pháp, làm việc lại trầm ổn, đệ ấy làm đoàn trưởng huynh yên tâm.
Đổng Băng Phong là con cháu nhà Thiên hộ Từ Châu vệ, từ nhỏ tập võ, gắng gượng coi như là con cháu nhà tướng. Trong các huynh đệ, chỉ có Đổng Băng Phong nhận được dạy đỗ dòng dõi nhà võ tướng truyền thống của Đại Minh, hơn nữa mấy năm nay lại ở Triệu Tự Doanh dẫn đội chinh chiến, làm đoàn trưởng chắc chắn thích hợp.
- Đại ca.
Cát Hương không kìm được bèn kêu lên, liền bị Triệu Tiến trừng mắt. Y đành cúi đầu một lát sau đó lại ngẩng lên nhìn hắn cắn răng gọi.
- Đại ca.
Kết cuộc là ánh mắt Triệu Tiến nhìn y càng thêm lạnh khiến y sợ run bắn cả người lần này ngậm miệng lại không dám nói nữa.
Triệu Tiến ngắn gọn sắp xếp.
- Lần này chiêu mộ tân binh huynh sẽ không tách họ thành một đội mới riêng rẽ mà sẽ trộn lẫn với đội ngũ từ trước. Dùng cũ dẫn dắt mới. Đoàn của Thạch Đầu dẫn dắt lão đinh sẽ nhiều hơn một chút. Đoàn Đại Thăng và Băng Phong dẫn dắt tân đinh sẽ nhiều hơn một chút. Thạch Đầu dẫn đội đi tới cửa sông Thanh Giang. Sau đó đội Thân vệ sẽ được mở rộng thêm một liên, đội cung tiễn cũng được mở rộng thêm. Đội nhân mã huynh tự tay quản hạt.
Nói tới chỗ này, thảo luận hôm nay cũng tới lúc kết thúc, Trần Thăng đứng dậy nói phải trở về doanh trại, một đám người cũng đều đứng dậy cáo từ. Cát Hương sắc mặt âm trầm cũng cúi đầu đi ra ngoài.
Y sắp ra tới cửa thì Triệu Tiến cao giọng gọi trở lại.
- Cát Hương, ở lại.
Cát Hương cúi đầu đứng im ở bên cửa. Đợi cửa ra vào đã đóng lại, Triệu Tiến bước nhanh đi tới, túm lấy ngực áo Cát Hương rồi đẩy mạnh vào tường.
Sức vóc của Triệu Tiến hơn hẳn Cát Hương, võ nghệ cũng hơn. Hơn nữa hắn cử động đột ngột làm Cát Hương không kịp đề phòng nên cả người đập mạnh vào tường, một tiếng động lớn.
- Lão gia?
Gia đinh đứng bên ngoài lo lắng dò hỏi.
- Đi ra xa một chút.
Triệu Tiến quát lên. Gia đinh ở ngoài vội vàng tuân lệnh tránh ra xa. Triệu Tiếp lại nắm Cát Hương dí chặt vào tường.
- Đệ bày ra bộ mặt gì, đệ có tư cách gì bày ra vẻ mặt đó.
Triệu Tiến trừng mắt nhìn Cát Hương gầm lên.
Hai bả vai Cát Hương đung đưa, hai bàn tay Triệu Tiến giống như kìm sắt, vốn dĩ giãy không thoát khỏi. Y lần đầu tiên thấy Triệu Tiến nổi giận đến thế. Năm xưa, Cát Hương ở bãi chứa hàng tỷ võ với Triệu Tiến, sau đó học võ và đi theo Triệu Tiến xông xáo chém giết. Võ công của y chủ yếu do Triệu Tiến truyền cho. Hai người quả thực là hai huynh đệ nhưng cũng coi như thầy trò. Cát Hương sinh ra trong một gia đình buôn bán, kiến văn, phán đoán đều là học được từ Triệu Tiến, một mặt là võ công chênh lệch nhau, một mặt là do kính sợ từ bé.
Bình thường quen thói tùy tiện sẽ bỏ qua không để ý tới nhưng lúc này Triệu Tiến tức giận Cát Hương thật sợ rồi. Y cố giãy dụa một lát rồi không dám nhúc nhích nữa, chỉ đứng ở nơi đó giải thích.
- Tiểu đệ cảm thấy không cam lòng.
Tất cả các huynh đệ đều hiểu rằng trước mặt Triệu Tiến thì tốt nhất nên trung thực, gian dối chỉ làm hắn tức giận mà thôi.
Triệu Tiến nắm lấy người đẩy mạnh, Cát Hương suýt nữa bay lên khỏi mặt đất, lảo đảo lùi lại phía sau mười mấy bước đụng phải cái ghế dựa mới dừng lại được. Mặt y trắng bệch, cả người run rẩy không ngờ Triệu Tiến lại tức giận đến thế.
Triệu Tiến hỏi một câu.
- Đi theo làm việc bên cạnh huynh, đệ cảm thấy mất mặt sao?
Cát Hương vội vàng đứng thẳng người lên lắc lắc đầu. Triệu Tiến sải bước tiến về phía y. Cát Hương cho rằng hắn còn muốn động thủ theo đó co rúm người lại nhưng y không muốn tránh né. Triệu Tiến chỉ thẳng tay vào y mắng.
- Đệ cứ yên thân mà ở cạnh huynh làm đội trưởng Thân Vệ. Tính nết này của đệ nếu ra ngoài đảm đương một phía thì khẳng định sẽ bị người ta làm hư hỏng. Đến lúc ấy còn không biết làm ra chuyện khốn khiếp gì nữa. Nếu không sửa được cái tính này thì cả đời chỉ làm được đầu lĩnh Thân Vệ. Có hiểu không hả?
Cử chỉ và quát tháo liền một chuỗi này khiến cho Cát Hương sợ hãi, giờ nghe thấy hắn hỏi vậy liền vội vàng nghiêm túc trả lời.
- Đại ca, tiểu đệ hiểu rõ. Đại ca nói làm thế nào tiểu đệ sao dám trái lời.
Triệu Tiến thở dài, tay chỉ thẳng vào y không buông xuống nhưng lời lẽ không còn gay gắt như lúc trước nữa.
- Có phải lúc này đệ cảm thấy mình rất tài giỏi, cảm thấy mình không hề có lỗi với huynh, không có lỗi với mọi người. Suy nghĩ này của đệ không đúng rồi. Đang lúc trên dưới một lòng, đoàn kết xông phá ra ngoài liều chết đánh nhau, đệ lại ở đây so bì địa vị cao thấp. Đệ hỏi thử lại bản thân xem, Đại Thăng, Thạch Đầu và Băng Phong ai không bình tĩnh, trầm ổn hơn với đệ. Ngay cả Tiểu Dũng cũng còn trầm ổn hơn đệ. Đệ xem lại mình đi, xốc nổi thành dáng vẻ thế nào. Huynh hỏi đệ, đệ làm đội trưởng đội Thân Vệ, chức vụ này thấp hơn những người khác sao? Ngân lượng cầm được không đủ dùng sao? Hay là ai xem thường đệ, khiến cho đệ tủi nhục hả?
Mấy câu hỏi dồn dập của Triệu Tiến, Cát Hương á khẩu không nói được lời nào. Triệu Tiến hừ nhẹ, một chân đá văng một cái ghế, tự mình ngồi xuống, thở dài nói.
- Đại Hương, hiện nay Triệu Tự Doanh đã bị biết bao người căm ghét, bao người muốn giết huynh. Nếu như huynh phải khắp chốn phòng bị cẩn thận, vậy chúng ta việc gì cũng không cần làm nữa. Bên cạnh huynh cần phải có một người yên tâm nhất hộ vệ. Người này không được quá cứng nhắc, không được chỉ làm việc theo quy củ, lại phải khôn khéo, nhanh nhẹn và dũng cảm. Trong các huynh đệ, đệ là người thích hợp nhất. Lúc này huynh đang cần đệ thì đệ lại thấp thỏm không yên còn muốn đi bên ngoài.
Vẻ hoảng sợ của Cát Hương cũng dần dần tiêu tan, khôi phục lại vẻ bình tĩnh lại, nghe Triệu Tiến nói vậy lại càng thấm thía, nước mắt lại không kìm được vừa lau vừa nghẹn ngào nói.
- Là tiểu đệ sai rồi, đại ca. Tâm tư của đệ quả thật không yên. Muốn cái này cái nọ. Đệ hứa từ nay về sau sẽ không như thế nữa, sẽ làm tốt chuyện cần làm của đội Thân Vệ này. Bảo hộ tốt cho đại ca.
Triệu Tiến lại đứng lên, đi đến bên Cát Hương vỗ mạnh vào vai y, nhìn y chằm chằm rồi hỏi.
- Đại Hương, huynh có từng bạc đãi huynh đệ không?
Cát Hương lắc đầu, Triệu Tiến lại hỏi.
- Đệ có tin huynh không?
- Tiểu đệ tất nhiên là tin đại ca rồi.
Cát Hương lớn tiếng nói, cổ họng y có chút khàn khàn. Triệu Tiến gật gật đầu trầm giọng nói.
- Vậy đệ cứ ngoan ngoãn nghe lời huynh sắp xếp, huynh sẽ không bạc đãi đệ đâu.
Sau khi tiễn Cát Hương đã vui lòng phục tùng ra về, Triệu Tiến không gọi thân vệ trấn thủ bên ngoài vào dọn dẹp ngược lại phái người về nhà cho gọi tôi tớ của Từ Trân Trân sang, bảo bọn họ tới bên này thu dọn ngăn nắp.
Trước khi vú già ở trong nhà tới, Lôi Tài bước vào cửa. Lưng Lôi Tài đều có chút còng xuống, sắc mặt cũng không tốt lắm, bộ dạng rất tiều tụy. Trước khi bước vào phòng, nhìn thấy hỗn loạn trong phòng làm cho kinh hãi. Nơi này cứ như là vừa trải qua một trận đánh nhau kịch liệt vậy. Tuy nhiên Lôi Tài đưa mắt liếc Triệu Tiến, thấy thần sắc hắn vẫn bình thường, y bên này cũng không nói không rằng.
Triệu Tiến hỏi.
- Những người kia đều lên đường rồi chưa?
Lôi Tài trầm ổn trả lời.
- Trừ Tề Nhị Khuê ra đều đã lên đường rồi. Tính toán lộ trình, hiện giờ hẳn đã tới nơi rồi.
Nghe thấy Lôi Tài trả lời thế, Triệu Tiến chau mày hỏi lại.
- Tề Nhị Khuê tại sao không đi?
Lôi Tài vội vàng giải thích nói.
- Phần đông người Tề Nhị Khuê mang sang lần này, ba mươi mấy người yên tâm nhất trong tay gã đều phải tập hợp lại, sắp xếp người nhà cho những kẻ đó có chút rắc rối.