Từ sau khi nhận ra ám ký Văn Hương giáo và những ám ký không rõ lai lịch lắm ở Hà Gia Trang và bên trong thành Từ Châu, Triệu Tự Doanh liền bắt đầu căng thẳng hơn, mọi phương diện đều xoay vòng theo nó.
Nhưng mức độ hộ vệ nghiêm mật chung quy cũng có hạn, Hà Thúy Hoa cả ngày không ra ngoài không nói. Triệu Chấn Đường mỗi ngày muốn đến nha môn trực ban, hộ vệ công khai lẫn ngầm quanh quẩn đi theo đều đã quá ngứa mắt, bên phía Trần Vũ cũng thế. Hai vị trưởng bối đều không muốn mình quá khác thường trước mặt đồng liêu.
Hơn nữa bậc trưởng bối này không quá để ý đến rất nhiều việc, điều này khiến Lưu Dũng rất lo lắng. Cũng may lúc này đã vào tháng chạp, quan nha không có việc gì sớm đóng cửa nghỉ ngơi, còn các nơi khác cũng vậy, Triệu Tiến và Trần Thăng định để trưởng bối trong nhà chuyển đến vùng gần Hà Gia Trang.
Hà Gia Trang đổi chợ đến nay, ăn ở tháng ngày lâu dài rất bất tiện, người bán hàng rong vân vân đều phải đến mấy chỗ liên trang liên bảo nghỉ ngơi, trải qua hơn một năm khởi công xây dựng trùng tu và sắp đặt này, tất cả đều hoàn thiện rất nhiều rồi. Triệu gia thì không cần nói, Trần gia hộ giàu như vậy đến cũng có đủ chỗ để ở.
Đối với việc chuyển đến Hà Gia Trang sống, Triệu Chấn Đường và Trần Vũ đều không muốn chút nào. Theo cách nghĩ của họ, bọn trẻ nhiều việc bận rộn như thế, trong thành cũng có cục diện cần trông coi, cần gì phải qua đó gây thêm rắc rối. Nhưng Hà Thúy Hoa lại rất vui, gặp được con trai, còn chăm sóc được con dâu một chút.
Bởi vì bận rộn cuối năm dẫn đến vắng vẻ, sau trung tuần tháng chạp thì khác rồi, trước tiên là người bốn huyện cả Từ Châu, sau đó là người phủ Quý Đức và Bi Châu, bên phía Dương Châu cũng giống thế muốn phái người đến.
Cái gọi là ngày tết thăm nhau chính là muốn thăm hỏi tặng quà những nhân vật lớn có chút giao tình đó, ra vẻ nhà mình khiêm tốn có lễ. Từ Châu như nay và các nơi xung quanh, trên nước trên đường, trên muối trên gạo, mọi mặt đều dựa vào Triệu Tiến mà kiếm ăn, bình thường muốn tìm cơ hội nịnh nọt lấy lòng đều không có, tháng chạp này chính là lúc đây.
Trước cửa cơ ngơi Triệu gia đông như trẩy hội đã không có gì là lạ nữa, mọi người nhìn quen rồi, còn có mấy người tự cho là thông minh cũng muốn tặng trọng lễ cho Trần gia và Vương gia, một mực bị từ chối không chút nể nang, ngay lập tức bị ngăn lại.
Trần Hồng cho dù ít đến Hà Gia Trang, không rời khởi thành Từ Châu mấy, nhưng bây giờ y lại quản sổ sách của Triệu Tự Doanh, cuối năm đến vừa đúng lúc kết toán sổ sách.
Lần này cuối năm, Triệu Tiến lấy ra không ít bạc và đồ đạc, dùng để an ủi và chu cấp cho gia đinh và lưu dân của Triệu Tự Doanh, nhưng đối với đám huynh đệ của mình, lần này Triệu Tiến lại không giống như trước. Trước đây Triệu Tiến để chứng minh tất cả những điều mọi người làm đều là có giá trị, mặc kệ cái gì bảo tồn tích lũy, chi ra một khoản ngân lượng lớn chia lời lãi, mà lần này lại chỉ là chào hỏi qua một cái thôi.
Nhưng bây giờ đám thủ lĩnh của Triệu Tự Doanh cũng không cần chia lời lãi nữa, mỗi người cầm bằng chứng của mình lúc nào cũng lĩnh được dưới hai nghìn lượng bạc ròng, con số lớn hơn thì cần thông qua Triệu Tiến, sau đó sự việc mỗi người làm đều có tiền công chi trả, bình thường cũng không có chi phí gì. Trong đám huynh đệ cũng chỉ có Cát Hương từng rút ba trăm lượng, sau đó không lâu lại lặng lẽ trả lại, mọi người đều biết việc này nhưng không ai nhắc đến.
Đối với việc quan khách đầy nhà này, chân chính bận rộn lại chính là Như Huệ và Chu Học Trí, không phải mỗi người đến nhà thăm hỏi tặng lễ thì đều phải để Triệu Tiến ra mặt tiếp đãi, phần lớn đều là Như Huệ và Chu Học Trí ra mặt.
Muốn gặp được Triệu Tiến cũng phải dựa vào thân sơ xa gần. Từ Châu Vệ rất đông người, không có quá nhiều tiền của, cũng không làm ăn buôn bán qua lại gì, nhưng người thông qua trưởng bối của Triệu gia và Đổng gia tìm đến, Triệu Tiến liền phải ra mặt tiếp đãi, nếu không chính là không biết điều rồi.
- Bái kiến Tiến gia.
Người nói chuyện có dáng vẻ bốn mươi tuổi, mặc một thân quan bào vũ tướng lục phẩm không cũ không mới, bề mặt còn có mấy chỗ vá, rất câu nệ dùng đại lễ vái lạy.
Triệu Tiến và đám huynh đệ đều đang ở trong nội đường, nòng cốt của Triệu Tự Doanh vây quanh, Như Huệ và Chu Học Trí vẫn ở ngoài tiếp khách, Lôi Tàu lại bận rộn Nội Vệ, những người khác đều đến nội đường. Sở dĩ coi trọng thế này là vì người lần này là người do cha Đổng Băng Phong là Đổng Cát Khoa dẫn đến.
Đổng Cát Khoa ra mặt dẫn người đến, cũng nói rõ coi trọng đối với việc này, mọi người tất nhiên phải ra mặt đón tiếp.
Đại Minh văn quý võ tiện, quân tướng Vệ sở làm quan nhiều đời càng không ai coi ra gì, rất nhiều người đều quên mất Bách hộ Vệ sở cũng là võ quan chính lục phẩm. Nguời ngoài quên mất mà coi thường, nhưng những hoàn cảnh chính thức trong Vệ sở còn phải mặc quan phục ra ngoài.
Triệu Chấn Đường chính là Bách hộ của Từ Châu vệ. Nhìn thân phận và tuổi tác của người trước mắt này, nhìn giống như bậc thúc bá của Triệu Tiến, nhưng kẻ hành đại lễ là người tuổi cao thân phận lớn, Triệu Tiến chỉ đành đứng dậy khách khí đỡ một cái.
- Tiểu Tiến cũng là xuất thân từ Vệ sở chúng ta, thân phận Bách hộ của lão Triệu nhất định muốn giữ lại cho hắn, mọi người đều là người một nhà, không cần khách sáo như thế.
Đổng Cát Khoa cười hì hì nói, không có ý muốn động đậy chút nào.
Trước khi gặp mặt, Đổng Cát Khoa đã từng nói thân phận của người này, là một Bách hộ họ Uông của Từ Châu vệ. Người này không có chỗ nào xuất chúng thần kỳ, chính là thật thà trung thực giúp quan trên làm việc vặt, trông coi võ quan nhỏ quân hộ trồng trọt bên dưới, chính xác hơn mà nói chính là một tiểu quản trang.
Hạng người này, trong Vệ sở hoặc là có mấy người kính trọng, rời Từ Châu vệ cái thì chăng là gì cả, cũng khó trách luận về vai vế và thân phận gì đó đều lớn hơn Triệu Tiến, còn phải hết mực cung kính thi lễ, hơn nữa mọi người đều coi như là lẽ đương nhiên.
Uông bách hộ sớm đã được cuộc sống mài giũa đến mức không còn nhuệ khí, về thân phận không nhìn ra chút dáng vẻ của quân tướng võ quan nào, đám Triệu Tiến thậm chí còn phán đoán ra, vị Uông bách hộ này không hiểu chút võ nghệ nào.
Vị bách hộ này khong phải đến một mình, Triệu Tiến và đám huynh đệ từ đầu đã để mắt tới đến người cùng đến với Uông bách hộ, gã hán tử mặt vàng hơn ba mươi tuổi, vóc dáng rất giống Uông bách hộ, hẳn là huynh đệ một nhà, nhìn có chút suy yếu, giống như mới bị thương bị bệnh mới khỏi. Uông bách hộ hành đại lễ, người hán tử mặt vàng này cũng hành đại lễ, rất có vẻ cảm khái. Những tiểu tiết này đều là việc nhỏ, việc mà đám Triệu Tiến chú ý tới lại là hán tử mặt vàng này thân có võ nghệ, hẳn còn là không kém.
Có câu nói đó của Đổng Cát Khoa, Uông bách hộ hoảng hốt mở lời.
- Tại hạ đến đây là muốn cầu Tiến gia một việc, Tiến gia là người chủ quản mọi việc trên đất Từ Châu chúng ta, người Từ Châu chúng ta...
Cũng không biết là căng thẳng hay là thế nào, Uông bách hộ nói một nửa rồi bị vấp một cái, vấp một cái lại càng căng thẳng, không còn nói tiếp được nữa. Đổng Cát Khoa khẽ nhíu mày, Triệu Tiến và đám huynh đệ phần lớn còn được, Cát Hương lại có chút không kiên nhẫn, mặt Uông bách hộ đỏ bừng, kết cuộc là càng căng thẳng càng không nói nên lời.
Uông bách hộ bên này căng thẳng, hán tử mặt vàng đứng sau ông ta giơ tay kéo sang bên, thở dài nói.
- Tiến gia và các vị lão gia, tiểu nhân là Uông Đại Cương, đây là huynh trưởng của tiểu nhân. Lần này đến bái kiến Tiến gia chính là muốn xin Tiến gia ra mặt làm chủ cho chúng tôi. Nếu Tiến gia đồng ý ra tay tương trợ, tiểu nhân và các huynh đệ có làm trâu làm ngựa thịt nát xương tan cũng bằng lòng.
Nói về sau, hán tử mặt vàng quỳ ngay xuống, lại đập mạnh đầu. Cử động này lại ảnh hưởng đến vết thương, khiến mặt y nhăn lại, Đổng Băng Phong cũng nhìn ra, mở lời hỏi.
- Sườn trái ngươi bị thương sao?
Uông Đại Cương cao giọng đáp.
- Tiểu nhân và đám người bang xa phu đánh nhau, bị lưỡi mâu chém một cái, đã không còn đáng ngại nữa rồi.
Cấp bậc lễ nghĩa cũng không nói là chu toàn, nhưng sơ với khúm núm, so với Uông bách hộ căng thẳng cực độ mà nói, lại mạnh hơn nhiều. Đổng Băng Phong xoay đầu thấp giọng nói với Triệu Tiến.
- Đệ thấy điệu bộ của y còn có vết chai trên hổ khẩu, hình như từng luyện côn pháp, vết thương đó của y cũng là thương thế dễ bị dính khi thương mâu đấu với côn gậy.
Đổng Băng Phong trước đây từng luyện côn thuật, rất nhanh nhạy với một số tiểu tiết, Triệu Tiến gật đầu, hỏi.
- Uông nhị ca nói rõ xem, ai ở bên ngoài ức hiếp người Từ Châu chúng ta thế.
Uông Đại Cương tinh thần chấn động, y không ngờ đối phương lại dứt khoát rõ ràng đi thẳng vào chuyện chính như vậy, nhưng lập tức trong lòng lại có chút nghi ngờ. Một đám người Triệu Tiến này là hạng người có tiếng tăm, ở xung quanh Hà Gia Trang này có cục diện lớn thế, nhưng những người đó chắc chắn không cách nào quá trẻ như thế, bọn chúng liệu có phải bị người ta nâng cao quá, lời hứa thế này liệu có dùng được hay không?
Y bên này vừa chần chừ, Uông bách hộ phía trước vội quay đầu, khó mà không có chút nóng nảy, hé răng nói.
- Lão nhị, Tiến gia hỏi đệ, đệ còn không mau nói đi.