Không cần Triệu Tiến tiếp lời, Lý Tử Du liền nói rõ, trên mặt có chút bi thương, thanh âm cũng trở nên trầm thấp.
- Trên thảo nguyên không có vương pháp, Nữ Chân bên kia lại không coi người Hán là người. Thời điểm đưa hàng đi, vợ con trong nhà khóc thảm thiết, cũng không ai biết còn trở về được hay không, mọi người đều chỉ biết được người trở về phát tài, nhưng những người chết vì lạnh, những người bị làm mồi cho sói, ai còn nhớ rõ.
Tấn Thương, trong đầu Triệu Tiến vụt hiện lên từ ấy, hắn đối với thương nhân Sơn Tây đương nhiên không phải là không biết gì, thương nhân buôn trâu ngựa Vương Tự Dương hàng năm từ Từ Châu qua biên cương Hà Nam, Sơn Tây đi thảo nguyên, mặc dù không có từ ngoài tường thành dọc Trường Thành một đường hướng phía đông đi địa giới Nữ Chân, tai nghe mắt thấy cũng không ít, mọi người lại đều biết rằng Triệu Tiến thích nghe loại điển cố giai thoại này, vì vậy sẽ đích thân tới kể lại.
Vận chuyển hàng hóa cho địch quốc, cái này chẳng khác nào tư địch, thậm chí là gian tế, Triệu Tiến cố ý đem lời nói gợi mở, chính là muốn chờ đợi đối phương giải thích, đương nhiên, nếu thật là gian tế, cũng sẽ giữ mồm giữ miệng, nhưng chút dấu vết vẫn sẽ để lộ.
Nhưng trước mắt vị Lý Tử Du này không có chút gì giống với tư thông địch quốc hay gian tế, y nói rất chân thành, không hề ý thức đến hậu quả của việc buôn bán của nhà mình, đối với họ, nếm trải trăm cay ngàn đắng, khai thông thương lộ trên thảo nguyên, kiếm được lợi nhuận lớn, đó là việc thiên kinh địa nghĩa, chẳng có gì sai.
Nhưng những hàng hóa mà hắn mang đến, giúp thực lực của Kiến Châu càng lớn mạnh hơn, sau đó dùng để công phá Đại Minh, đầu độc giết chóc, nếu nói từ điểm này, thì ngân lượng của những thương nhân này đều dính máu của quân dân Liêu Trấn.
Nghĩ thì nghĩ, Triệu Tiến liền chuyển lại chuyện mới rồi, cười hỏi.
- Tán gẫu nửa ngày, Lý viên ngoại là muốn nói chuyện gì, nói đều lạc đề rồi.
Lý Tử Du bật cười, câu nói vui này của Triệu Tiến thật khiến thân quen hai bên gần lại không ít, Lý Tử Du hắng giọng nói.
- Nữ Chân Kiến Châu đánh thành Phủ Thuận Liêu Đông, về sau Nữ Chân Kiến Châu bên kia đã không còn thuộc Đại Minh, mà là thuộc địch quốc. Những đặc sản phương bắc đó của tiểu tiệm chỉ sợ có chút phiền phức.
Nói tới đây, Lý Tử Du cười nhạt, hạ giọng nói.
- Tiến gia người xem trước mắt, mọi người đều là hòa hòa thuận thuận đấy, trong bụng địch ý lại có rất nhiều. Trận Liêu Trấn đại bại kia một khi truyền ra, nhất định sẽ có người vụng trộm đi nha môn cáo trạng, nói tại hạ tư thông địch quốc. Đến lúc đó niêm phong điều tra, thuận thế nuốt sản nghiệp của ta.
- Liêu Trấn đại bại?
Triệu Tiến theo đó hỏi một câu, triều báo còn chưa bố báo thiên hạ, tin tức bại chiến bên đó cũng là do Vương Hữu Sơn bảo người nhà cưỡi khoái mã đưa về, vì sao thương nhân cửa sông Thanh Giang cũng đã biết?
Lý Tử Du có chút kinh ngạc hỏi.
- Tiến gia còn chưa biết? Cửa sông Thanh Giang nơi này sớm đã lan truyền rồi, mọi người đều biết hàng hóa phương bắc sẽ “sốt” lên, những kẻ liên quan đều đang độn hàng, trù bị hàng.
Triệu Tiến cười cười, Lý Tử Du quay trở lại chuyện chính.
- Tại hạ cầu Tiến gia chuyện rất đơn giản. Nếu thật có vận xui tới cửa, mong Tiến gia ra mặt ngăn cản vài ngày. Với uy danh của Tiến gia ở cửa sông Thanh Giang, chỉ cần Tiến gia ra mặt, quan phủ cũng không dám xằng bậy.
Ngày đó trận đánh lớn ở cửa sông Thanh Giang, trăm mạng người, gần trăm hộ bị đưa tới bãi hoang " trả nợ". Tri phủ nha môn, Tri huyện nha môn, thủ vệ Sơn Dương... các quan lớn quan nhỏ cửa sông Thanh Giang không một ai dám động, cái này chứng minh Triệu Tự Doanh rốt cuộc uy phong đáng sợ đến mức nào.
Triệu Tiến cười, hỏi lại.
- Ta ngăn cản thì đơn giản, nhưng sau đó thì sao ? Thừa Bắc Hào của ngươi cũng là thương gia có tiếng ở cửa sông Thanh Giang, lẽ nào lại núp dưới tiệm buôn Vân Sơn ?
Lý Tử Du nói rất rõ ràng.
- Điều đó thì không cần, ngăn cản họ vài ngày, tại hạ sẽ đả thông cửa quan, quan sai đến cửa đơn giản là vì ngân lượng, tại hạ ở đây cũng không phải là không thông thuộc thổ địa.
Triệu Tiến lắc đầu cười cười, cùng Lý Tử Du này nói chuyện phiếm hắn thật vui vẻ, không kìm nổi trêu chọc nói.
- Ta giúp ngươi ngăn cản, ngươi không lo lắng ta nuốt của ngươi?
Lý Tử Du sửng sốt, sau đó không kìm nổi cười nói.
- Tiến gia nếu là loại người đó, các vị cửa sông Thanh Giang sao để Tiến gia mở ra chợ lớn này?
Triệu Tiến như vô ý hỏi.
- Ngươi thấy Nữ Chân Kiến Châu sau này sẽ thế nào? Liêu Trấn bên kia trụ được nổi không?
Ở cửa sông Thanh Giang có người hiểu về Liêu Đông và Nữ Chân đúng là hiếm có, có vài lời hắn không cách nào cùng đám huynh đệ luận đàm.
Triệu Tiến bên này dứt khoát đáp ứng bảo hộ, thân thiết bàn luận về Liêu Đông và Nữ Chân, khiến Lý Tử Du cảm thấy giao tình so với ban nãy đã gần gũi hơn không ít, nghe thấy Triệu Tiến hỏi, kìm không được cười, trả lời.
- Liêu Trấn bên ngoài nhìn ngăn nắp, bên trong sớm đã mục nát rồi, sao địch lại được với đám mọi rợ Nữ Chân kia.
Đó đúng là phán đoán chính xác, Triệu Tiến gật gật đầu, Lý Tử Du tiếp tục nói.
- Nhưng đám mọi rợ Nữ Chân kia cũng là tự tìm đường chết, Đại Minh chúng ta nghìn nghìn vạn vạn nhiều người như vậy, thiên hạ lớn như vậy, Nữ Chân Kiến Châu bao nhiêu người, bao nhiêu rộng lớn, có được mấy đại phủ liền chọc ghẹo ông trời, chiếm được tiện nghi nhất thời, kế đó sẽ chịu thiệt thòi lớn rồi.
Triệu Tiến sửng sốt, lập tức lắc đầu mỉm cười, người không biết Liêu Trấn và Nữ Chân nói như vậy, người hiểu biết Liêu Đông và Nữ Chân Kiến Châu cũng nói như vậy, xem ra người trong thiên hạ đều là nghĩ như vậy, không ai ngờ được mùi vị đó ra sao.
Lý Tử Du nói.
- Cho nên Nữ Chân Kiến Châu càng càn rỡ, buôn bán của tiểu tiệm càng dễ dàng hơn, cũng là nhờ công của đám càn rỡ này, tại hạ phải tranh thủ nắm bắt.
Tán gẫu vài câu, Lý Tử Du đi chuyện trò với những người khác, bậc thương hào này cũng có chỗ dựa và ngón nghề của mình, sở dĩ lấy lòng Triệu Tiến chủ yếu là nhằm lúc cấp bách, cho nên cũng không cần phải lấy lòng quá mức.
Lý Tử Du sau khi rời đi, Triệu Tiến nhắm mắt một chút, sau đó mở mắt đi đến bên Lưu Dũng, nhỏ giọng nói.
- Vừa rồi vị thương nhân cùng ta nói chuyện tên Lý Tử Du, thương hiệu Thừa Bắc Hiệu, chúng ta cần an bài tai mắt trong đó, hùn vốn vào là tốt nhất, có chỗ dùng tới bọn họ.
Lưu Dũng im lặng nhìn qua, khẽ gật đầu.
Tiệc rượu bắt đầu, các món ăn ngon, trân quý với đủ sắc màu được bày lên bàn, trong khung cảnh này, rượu được sử dụng là rượu vàng, bởi nồng độ không quá cao, uống vào cũng không trễ nãi việc chính.
Triệu Tiến và Tôn Giáp phân nhau ngồi ở vị trí chủ tọa, chỗ ngồi bên phải Triệu Tiến, vốn là Trần Thăng ngồi, Tôn Giáp nhỏ giọng nói vài câu, Trần Thăng mới chuyển sang ngồi ở chiếc ghế thứ hai bên phải.
Đến thời điểm mọi người kính rượu, mới biết tại sao lại để trống một ghế ngồi, mỗi thương hào tiến lên kính rượu đều sẽ ngồi ở cái ghế đó một lát, cùng Triệu Tiến trò chuyện, để trống ghế ngồi này quả nhiên thuận tiện.
Thời điểm Triệu Tiến khống chế đám giang hồ ở cửa sông Thanh Giang, đám thương hào cũng không coi trọng Triệu Tiến, cho rằng chẳng qua cũng chỉ là cây cỏ dại, nhưng do hắn chủ trì tu tạo chợ lớn, vậy chính là lão đại ngang hàng với mọi người, điều duy nhất khiến mọi người cảm thấy không được tự tại chính là tuổi tác của Triệu Tiến còn quá trẻ.
Mong Triệu Tiến về sau tạo điều thuận lợi, hoặc là nói cách nghĩ của mình về chợ lớn, hay sau khi tu tạo chợ lớn, tiền lời phân chia cho quan phủ ra sao, đám thương hào và quan viên thay mặt đàm luận chính là cái này.
Tuy nhiên đa phần các thương nhân đều nói, phía Triệu Tiến nếu thuận tiện, về sau cũng nên chu chuyển ngân lượng lẫn nhau. Những thứ khác không nói, Triệu Tự Doanh trong khoảng mấy ngày này mua lương thảo, mua đất, xây dựng lên nhà cửa phòng ốc, từng món từng món tiền chi ra, điều này chứng minh trong tay họ có bao nhiêu ngân lượng, cộng thêm tửu trang Vân Sơn cũng mở ở đây, các thương nhân cố ý tìm hiểu, biết được trong tay Triệu Tự Doanh khẳng định tích trữ không ít ngân lượng.
Ở cửa sông Thanh Giang, xuất nhập lượng hàng hóa lớn, nhưng tiền lại không đủ. Nhắc đến thấy nực cười, cửa sông Thanh Giang là một trong những nởi buôn bán tập trung bốn phương tám hướng của Đại Minh, lại quẫn bách thiếu tiền bạc, đây cũng không có gì kỳ lạ, khắp Đại Minh cũng đang thiếu tiền thiếu bạc, có không ít nơi đang dùng vật đổi vật. Cũng chính từ năm Gia Tĩnh bắt đầu hưng thịnh, mậu thương đường biển đem lượng ngân lượng lớn du nhập vào, dần dần xoa dịu cục diện trên, nhưng Đại Minh quá lớn, mặc dù du nhập một lượng lớn ngân lượng, cũng chỉ dần dần cải thiện.
Đối với điều này Triệu Tiến cũng đáp ứng, loại chuyện này đơn giản là buôn bán qua lại, làm một kiếm một. Mặt khác, nha phủ Hoài An và nha huyện Sơn Dương đều hi vọng có được chia lợi nhuận bằng bạc trắng, mà Thủ bị Sơn Dương lại hi vọng cùng mở cửa tiệm buôn bán, những bất đồng này cũng là bình thường. Quan văn nha phủ nha huyện chỉ nhậm chức hai năm, Thủ bị Sơn Dương là nhậm chức lâu dài.
Mặc kệ Triệu Tiến bên này, hay các bên của cửa sông Thanh Giang, đều cực kỳ hài lòng về tiệc rượu lần này, không có gì khiến người ta thân thiết với nhau hơn so với chuyện tay nắm tay cùng nhau phát tài.
Ngày hôm sau, sự tình được thảo luận trong tiệc rượu được lưu truyền khắp cửa sông Thanh Giang. Chỉ cần là người buôn bán đều nhận ra được thương cơ (cơ hội buôn bán) cực lớn ẩn chứa trong đó, đều suy luận ra được chợ lớn này là một chậu châu báu lớn, núi vàng to. Khắp cửa sông Thanh Giang đều trở nên cuồng nhiệt, ai cũng muốn chiếm một hai phần lợi tức ở đây.
Thời ấy mọi người rất coi trọng quê cha đất tổ, nhưng việc Triệu Tiến một người ngoài đến cửa sông Thanh Giang chủ trì đại cục, lại không có bất luận phản đối nào, nhiều nhất chỉ là sau lưng nói lời ghen ghét “hiện nay đám người Từ Châu nghèo khó kia đang sinh sôi nảy nở ở cửa sông Thanh Giang chúng ta rồi.”
Nguyên nhân cũng rất đơn giản, vị viên ngoại Lang đứng đầu phân ti Hộ bộ kia thấy rõ “cửa sông Thanh Giang nơi đó vô chủ, phủ Hoài An, huyện Sơn Dương không có cách nào quản hạt, phân ti Hộ bộ lại không được quản dân chính. Dân chúng mạnh ai người ấy làm, đám giang hồ hoành hành ngang ngược, nhìn thì hưng thịnh, nhưng nơi nơi hỗn loạn, mọi người đều mong chờ một người đủ mạnh đến quản, Từ Châu Triệu Tiến kia cũng nhờ đó mà nổi danh hơn.
Lời này xem như chỉ rõ nguyên nhân, tuy nhiên rất nhiều người không nghĩ sâu được như vậy, chỉ cảm thấy Triệu Tiến quản cũng không phải chuyện xấu.cCũng chính bởi như thế, đến cửa sông Thanh Giang còn chưa đầy nửa năm, vừa đến đã ra tay đánh lớn, máu chảy khắp nơi, hơn nữa còn cứng rắn đối phó với quan phủ quan quân, Triệu Tự Doanh đã rất nhanh được bách tính nơi đây tiếp nhận.
Hiện tại đã không còn ai nghĩ Triệu Tự Doanh hung ác thô bạo, mà là để mắt đến hãng buôn Vân Sơn, hãng buôn Tôn gia, chợ lớn kia rốt cuộc mở ở chỗ nào, khuôn phép sau này như thế nào, bản thân mở được cửa tiệm trong đó hay không vân vân….
Có một số việc cũng giấu không nổi người khác, nói ví như Triệu Tiến và một số thương nhân lớn của cửa sông Thanh Giang do quan sai trên đất này bảo vệ, "đi dạo" bên Vận Hà, chẳng qua chỉ là đi một vòng vòng quanh vài nơi chốn, trên đời không thiếu người thông minh, lập tức liền có người phỏng đoán. Những đại nhân vật này sẽ không vô duyên vô cớ đi dạo, khu vực này khẳng định được coi trọng, không chừng còn chính là địa phận xây chợ lớn, nếu như ai mua một cửa tiệm ở trong đó, nhất định phát tài.