Mọi người tại đây có người nhận ra có người không, nhưng sau khi nghe thấy xưng hô thì biết rõ đây là sư gia tâm phúc của Triệu Tiến, mọi người đều không dám chậm trễ, đồng loạt đứng lên chào hỏi, Như Huệ cười lần lượt đáp lại, sau đó đứng ở phía sau Triệu Tiến.
Triệu Tiến hỏi.
Ngươi đây là đi suốt cả đêm?
Như Huệ vừa cười vừa nói.
Đông chủ, thuộc hạ may mắn không làm nhục mệnh.
Triệu Tiến hiểu chuyện này, nhưng bây giờ không phải là thời điểm để nói chuyện này, hắn nói với mọi người ở bữa tiệc.
- Các vị muốn cho con cháu mình gia nhập vào Triệu Tự Doanh, phần tâm huyết này Triệu mỗ hiểu. Các vị báo số người sang đây, quy củ chỗ ta chắc các vị đều biết, nếu không hợp với phép tắc thì đừng nghĩ đến chuyện vào.
Trên bàn ai nấy đều yên tĩnh, Như Huệ thừa dịp này lấy khăn lau mồ hôi trên trán, dựa theo thân phận địa vị ở nơi này, Thái cử nhân nói trước.
- Bên lão già cổ hủ này có năm trăm người.
Lại yên tĩnh, sắc mặt những người khác lập tức thay đổi, vị Trương Trang kia liền nói.
- Thái lão, Tiến gia tổng cộng tăng thêm một ngàn, Khúc Lý Phố ông một nhà đã năm trăm người, còn chừa lại chỗ trống cho chúng tôi hay không.
Thái cử nhân khách khí với Triệu Tiến nhưng ở trước mặt bọn họ lại chẳng sợ hãi, đưa tay vuốt râu nghiêm nghị nói.
- Con cháu Khúc Lý Phố ta ai nấy đều tràn đầy nhiệt huyết, vì giữ gìn quê cha đất tổ mà nguyện quên cả sống chết, đừng nói là năm trăm người, cho dù là một ngàn người ta cũng gom đủ.
Ánh mắt những người khác đều trừng lên, Triệu Tiến cười cười vẫy tay nói.
- Các vị chỉ cần báo lên số người, hôm ấy hai nghìn cũng chưa biết chừng, chỉ là một lời nói.
- Trương Trang ta nguyện góp ba trăm con cháu.
- Con cháu hai trăm.
Trên bàn tiệc lập tức náo nhiệt lên, Khúc Lý Phố là một trong những thôn trang lớn nhất ở Từ Châu, ngoại trừ một châu bốn huyện, cũng chỉ ở bên này, Khúc Lý Phố không khác gì tự mình một chỗ, thôn xóm xung quanh đều coi như đất đai của Khúc Lý Phố. Cho nên Thái cử nhân kia mở miệng là có thể nói ra năm trăm người, nếu chỗ khác sẽ không nhiều hộ dân như vậy rồi.
Chỉ là ngươi một lời ta một câu như vậy, sơ qua đã đã là ba ngàn người rồi, không khí sôi nổi, ai ai cũng thành khẩn nhìn Triệu Tiến. Triệu Tiến cười không lên tiếng, Như Huệ đứng ở sau hắn nói nhỏ bốn chữ.
- Mượn gà đẻ trứng.
Nụ cười trên mặt Triệu Tiến không đổi, chỉ khẽ gật đầu, giơ tay ra hiệu mọi người yên tĩnh, sau đó cười nói.
- Triệu mỗ ta rất cảm ơn ý tốt của các vị. Khắp nơi nguyện ý gửi nhiều con cháu gia nhập Triệu Tự Doanh như vậy, Triệu mỗ thật sự cảm kích vô cùng. Nhưng nghĩ đến những thanh niên cường tráng này cũng phải lao lực ở khắp nơi, còn phải chèo chống trong nhà. Nếu kéo sang hết huấn luyện bên Triệu Tự Doanh này, chẳng phải là làm tổn thương nông canh tổn thương các nơi sao. Phần hảo ý này của các vị Triệu mỗ cảm kích vô cùng, nhưng không dám nhận lãnh, vẫn nen tạ ơn mọi người trước.
Sau khi nói xong, Triệu Tiến đứng dậy chắp tay làm lễ, mới đầu mọi người đều sững sờ, sau đó đứng hết lên hoàn lễ, liên tục nói.
- Không dám nhận,
Bàn ghế cũng lộn xộn theo.
Những lời hư tình giả ý một phen, mọi người lần nữa ngồi vào chỗ, Triệu Tiến cười nói.
- Triệu mỗ cũng không phải là đem con cháu của các vị từ chối ngoài cửa. Nhưng ý định Triệu mỗ làm như vậy ban đầu là để mọi nơi đều được an cư lạc nghiệp, không bị bọn trộm cướp quấy rầy gieo tai họa. Nếu vì lý do này mà làm chậm trễ kế sinh nhai của mọi người thì chẳng phải quá hoang đường sao.
Tình cảnh trong phòng lạnh xuống, Triệu Tiến như thể không nhận ra, ở đó tiếp tục nói.
- Triệu mỗ đây cũng có một cách vẹn cả đôi đường, không làm chậm trễ việc kiếm sống của mọi người lại có thể đem tất cả con cháu các nơi luyện thành mạnh mẽ, tinh nhuệ như Triệu Tự Doanh.
Lời này mọi người dĩ nhiên không tin, nhưng Triệu Tiến chịu giúp đỡ huấn luyện cũng coi như có thu hoạch. Dù sao thì người trẻ tuổi không có lịch luyện gì khi đến Triệu Tự Doanh chưa đến một năm đã được luyện trở thành binh mạnh như vậy thì nhất định có chiêu trò độc đáo. Đi giúp mình luyện sẽ giấu giếm nhưng cũng có lẽ truyền thụ được chút bản lĩnh chân chính, đạt được một vài phần như Triệu Tự Doanh cũng không tệ.
Mọi người trao đổi ánh mắt với nhau, đôi bên vẫn còn có chút oán giận, nếu không phải Thái cử nhân nóng lòng nói năm trăm người trước thì tại sao mọi người lại chen lấn nhau như vậy, nhiều người như vậy phỏng chừng dọa Triệu Tiến thối lui rồi, nóng lòng chỉ làm hỏng việc.
Miệng thì nói nguyện ý nghe theo sắp đặt của Triệu Tiến, nhưng mỗi người đều âm thầm tính toán riêng, không đưa được nhiều người như vậy sang, ít ra vài người cũng còn được, đưa con cháu huynh đệ của mình tới, nhất định phải học được bí pháp của bên này.
Đề nghị của Triệu Tiến cũng rất đơn giản, khắp nơi định ra một thời hạn phái người cùng tới huấn luyện, hoặc là do Triệu Tự Doanh phái người đi, nhưng trang bị nhất định phải thống nhất với Triệu Tự Doanh, nghe theo sai khiến của Triệu Tự Doanh.
Mọi người vốn dĩ đều đang tính toán riêng, nghe Triệu Tiến nói thế mọi người lập tức ưng thuận, sau đó bàn tiệc mới được xem là náo nhiệt trở lại, mọi người vui mừng tán tụng.
Triệu Tiến đãi khách căn bản là không uống rượu, cho nên ăn xong nói xong thì tiệc tan rất nhanh, những người khác đều quay về nghĩ ngơi bàn luận. Triệu Tiến chưa vội đi ngay mà ở lại tiệm lừa ngựa bên này, Vương Tự Dương chu đáo đưa trà ngon và điểm tâm lên, cùng hàn huyên vài câu rồi cũng lui ra, chỉ còn lại hai người Như Huệ và Triệu Tiến.
- Cũng đã xong những tính toán, mấy trăm người phái đến nơi này của ta đang chờ được đón về luyện tập, ở đây thay đồng hương của mình nói chuyện, mặt mũi Triệu Tự Doanh xem ra cũng quá lớn rồi. Nhưng thật ra lại thành một cái sàng, vẫn là so sánh của ngươi đúng, mượn gà đẻ trứng.
Triệu Tiến cười nói, hắn không nói chuyện tiễn Như Huệ.
Như Huệ cũng ngồi xuống, uốn mấy ngụm trà rồi lên tiếng.
- Tuy nhiên thu nạp hết con cháu các nơi vào dưới trướng đối với chúng ta cũng không phải không có chỗ tốt, quấn chặt những người này rồi, chẳng khác gì bắt được người ở phía sau bọn họ.
Triệu Tiến cười gật gật đầu, đứng dậy nói.
- Muốn thì vẫn muốn, nhưng cũng không để cho bọn họ đưa cả đội sang. Từng người một đến báo danh phải làm cho bọn họ phải cảm ơn vì chúng ta đã thu nhận chứ không phải cảm ơn các tộc trưởng gia lão bọn họ đã đưa tới.
- Chủ nhân nghĩ thật chu đáo, cũng là do thuộc hạ quá lo lắng.
Như Huệ nịnh nọt vài câu, sau đó cười uống cạn tách trà, để chén trà xuống nói.
- Đông chủ, giữa trưa thì Lư thư biện đã mang tin trở về, nói là Từ gia bên kia cho ngày sinh tháng đẻ, tìm cao nhân hợp lại, cùng với đông chủ thì đúng là ông trời tác hợp.
- Như vậy đã cho một lời dứt khoát rồi?
Triệu Tiến ngược lại vẫn không ngạc nhiên.
Như Huệ cười cười rồi nói một câu.
Mọi chuyện Từ gia quả thực đều do tiểu thư nhà họ quyết.
Từ gia ở bên phía nam Hoàng Hà cũng có rất nhiều sản nghiệp làm ăn buôn bán. Đêm đó sau khi Từ Trân Trân cùng Triệu Tiến nói xong, ở lại tiếp mấy ngày trong châu thành xử lý công việc, Như Huệ bên này nói đi đến Từ gia hỏi ngày sinh tháng đẻ, đám người Từ Trân Trân về nhà còn muốn chậm chút so với bọn họ.